Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy. Con xin phép hỏi thầy một câu hỏi. Bên bắc tông cứ nghĩ rằng A-la-hán chưa đoạn hết các lậu hoặc. Vẫn còn một ít vô minh nên chưa chứng ngôi Phật. Và A-la-hán chỉ tu cho bản thân và ham mê cảnh giới Niết-bàn, trốn trong Niết-bàn mà ko nhập thế độ sinh nên nhiều vị không thể thành Phật. Mà phải như các vị bồ tát nhập thế để tự giác giác tha thì mới đầy đủ giác hạnh viên mãn. Con không đồng tình quan điểm ấy. Nhưng ko biết giải thích sao ạ. Thưa thầy có phải đức Phật Thích-ca và các vị A-la-hán đều chứng vô sinh rồi tức là không quay trở lại thế gian nữa. Không hành Bồ-tát đạo cứu vớt chúng sinh nữa ạ? Nên có Bồ-tát Địa Tạng ko cầu thành Phật mà cứ muốn làm bồ tát để cứu vớt chúng sinh. Nếu tu hành mà sống trong thực tại quá, an tịnh quá suốt ngày thở rồi chánh niệm tỉnh giác chỉ để an vui với hiện tại, không cứu khổ độ sinh hành bồ tát đạo thì bị cho là ích kỷ là thanh văn thừa hay tiểu thừa như họ nói. Vậy Theo thầy thì sự xả ly hành bồ tát đạo của bên bắc tông và sự tu tập để thấy ra sự thật, chân lý như thầy nói thì hai con đường đưa đến kết quả như thế nào ạ? Và một người tu sỹ thì mình nên có tâm thái như thế nào, vì nếu hành bồ tát đạo cứu người thì c thấy cần có sự nhiệt huyết tâm huyết xả thân, có cảm giác như có dục vọng ở đó, còn nếu chỉ an trú chánh niệm tỉnh giác thì lại có vẻ như không nhiệt huyết phụng hiến phục vụ chúng sinh. Con cũng thấy áy náy và băn khoăn. Xin thầy cho con lời giải đáp cho hai quan điểm về sự phát tâm tu tập như trên ạ. Con xin thành kính tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin thầy giải thích cho con sự khác nhau giữa tự kỉ ám thị và tư duy tích cực để chiêu cảm điều lành ạ… cuộc sống của con tuy đầy đủ, nhưng nó đang nhuốm màu bế tắc và con không biết cách vượt qua, vì đi tới đi lui đều có thể thất bại và tổn hại tiếp tục… Kính mong thầy cho con xin vài lời khuyên ạ! Mô Phật!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, con được nghe 2 buổi giảng pháp của Thầy ở Hà Nội, con như người được giải trúng chỗ huyệt bế tắc, toàn thân tâm thấy thông suốt và thấy mình hoàn toàn tự do không còn mắc míu gì đến pháp hành nữa. Con thấy trong lòng hoan hỷ lắm lắm Thầy ạ. Con xin được quỳ xuống kính tri ân Đức Phật, tri ân Đức Pháp, tri ân Đức Tăng và nhất là tri ân Thầy đã giúp con tìm được viên ngọc báu, nó vẫn ở đây ngay trong con chứ nào có xa xôi vọng tưởng nơi đâu. Kính mong Thầy luôn mạnh khỏe và trụ thế dài lâu để hàng đệ tử chúng con được nương nhờ bóng mát và tấm lòng từ bi cao cả của Thầy. Con xin được kính đảnh lễ Thầy ba lậy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ thầy và tri ân thầy rất nhiều: con rất hạnh phúc khi con được thầy khai thị và sự hướng dẫn của thầy trong pháp học và pháp hành – như thầy đã giảng nhiều về thiền – con đã nghe và con đã nhận ra được lợi ích về thiền trong đời sống của mình – thiền là soi sáng tất cả những hoạt động của thân và tâm sau khi tiếp nhận đối tượng. Hôm nay con muốn trình pháp lên thầy để thầy xem con thực hành vậy đã đúng chưa và nếu còn thiếu sót chỗ nào con xin thầy từ bi chỉ cho con nhé: Trong khi làm việc cũng như trong khi nghỉ ngơi và thư giãn con luôn quan sát tâm và thân rõ ràng. Vd 1: Khi con tọa thiền, ngồi xuống con biết con đang ngồi xuống, đưa chân lên con biết con đưa chân lên, khi cơn đau xuất hiện con biết đang đau, đau nhiều hơn thì vẫn quan sát cơn đau như vậy, khi nó chuyển qua tê và khó chịu con đều biết một cách rất rõ ràng và tâm con lúc đó có phản ứng như nào con đều biết rõ, rồi một lúc sau cơn đau lại không còn, nó chuyển qua mát mẻ và con đều biết nó như vậy, nó luôn sanh diệt liên tục và rồi con quan sát đến sự thở, ban đầu khi ngồi xuống thì hơi thở còn rất thô và liên tục nhưng rồi từ từ càng về sau thì hơi thở có vẻ như nó ra vào một cách rất nhẹ nhàng, và con luôn biết rất rõ ràng như vậy. Vd 2: Khi con ngồi một mình để chiêm nghiệm về thân và tâm thì bên xóm họ mở karaoke – với âm thanh rất chát chúa – và đó là đối tượng đến với con, ban đầu tâm có phản ứng rất mạnh và rất khó chịu, nhưng rồi khi con bỗng nhớ tới bài giảng của thầy và thầy đã nói rằng trong nghe chỉ là cái nghe mà thôi thì con thấy tâm dịu xuống rất rõ rệt, lúc đó con chỉ quan sát tâm mình để xem nó như nào, sanh diệt như nào và con luôn quan sát như vậy thì con cảm nhận khinh an vô cùng thầy ạ. Bỗng con mèo nhà con xuất hiện bên con, con có khởi lên ý nghĩ như sau: nó cũng có ngũ căn như mình, nó cũng nghe như mình vậy mà nó vẫn bình thản và luôn khinh an không có trạng thái khó chịu và phiền não, còn con người chúng ta thì luôn khó chịu và phiền não với đối tượng khi đối tượng đó không đúng với ý muốn của mình. Ngược lại khi đối tượng đẹp hoặc hay thì mình bám víu và dính mắc, đó cũng chính cái biết phải không thầy? Chính vì mình biết quá nhiều nên mới sanh phiền não và khổ đau đúng không thầy? Câu hỏi hơi dài con mong thầy từ bi thông cảm cho con. Con đệ tử Tâm Thiện Tánh kính tri ân thầy vô hạn. Namo tassa Bhagavato Arahato Sammā Sambuddhassa.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, lâu nay con sống hướng tâm Tinh Tấn Chánh Niệm Tỉnh Giác và thấy biết bản ngã ảo tưởng không thật, tánh biết thanh tịnh có thật. Con thực hành sống trọn vẹn với tâm thanh tịnh và xa rời kinh sách, ngôn từ, nghi ngờ. Hôm nay lân la vào mục hỏi đáp thấy câu trả lời của thầy: “Nếu đã có vô số Bồ-tát cứu độ chúng sanh, sao chỉ mấy trăm tỷ người trên trái đất này (ước chừng trung bình 10.000 Bồ-tát cứu một người) mà không cứu nổi để họ còn khổ hoài vậy?”. Con giật mình lơ ngơ, tính cho qua nhưng tâm có nghi, xin thầy giải giúp? Con giật mình lơ ngơ là vì: 1/ Nếu con người – chúng sinh là thật, bồ tát là thật, thì vô số bồ tát sao độ được vô số chúng sinh (vì 100 tỷ người này hết thì nhiều trăm tỷ khác sinh ra – do chúng sinh là vô số trong tam giới). 2/ Nếu con người – chúng sinh là thật, bồ tát là giả, thì bồ tát này là tùy dụng lập danh – phương tiện cứu độ. (cái này không đúng vì có phật thật, có thầy tổ thật, có thiện tri thức thật. Vậy có bồ tát thật). 3/ Nếu con người – chúng sinh là giả, bồ tát là thật, thì bồ tát độ ai? 4/ Nếu con người – chúng sinh là giả, bồ tát là giả, thì… thuốc giả trị bệnh giả – tất cả đều chẳng thật. vậy sao tánh biết thanh tịnh thấy bản ngã ảo tưởng. Chẳng lẻ tánh biết thanh tịnh này cũng giả luôn sao? Thầy ơi, tâm con có nghi, thầy giải nghi giúp con. Con đảnh lễ thầy và tri ân thầy./.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, thưa Thầy ! Con xem những lời dạy của Thầy như kim chỉ nam cho cuộc sống của con cho đến khi con hoàn toàn đứng vững bằng tánh thấy của tự thân mình, sự dựa dẫm này có sao không ạ? Con xin thành kính tri ân Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy. Con mang bao cảm xúc dâng trào với lòng thành kính tri ân sâu sắc. Con xin phép kính trình lên Thấy pháp hành khi ứng dụng lời Thầy, trong cuộc sống tùy duyên Thuận pháp thiền nơi thực tại đang là. Thưa thầy mấy tháng nay cái đầu của con rất an ổn, đêm qua vào lúc 2h sáng con đang ngủ đầu con bỗng xuất hiện cơn đau nửa đầu dữ dội lúc đó con nhẹ nhàng ngồi dậy buông thư thả lỏng toàn bộ thân tâm và trọn vẹn với cơn đau, được khoảng 2 phút sự rõ ràng về thân tâm như được tách rời con cảm nghe trong lòng thấy khinh an nhất là khuôn mặt, con tự cảm thấy mình rất xinh xắn rạng ngời mà cơn đau dữ dội vẫn còn đó con không hề có ý ghét bỏ hay xua đuổi cơn đau, ngồi trọn vẹn khoảng 10 phút con nằm xuống thầm nói với cơn đau “Đau ơi đau cứ ở đó ta tiếp tục ngủ đây” mà lòng đầy an lạc thư thới , con hít thở sự thở chậm rãi nhịp nhàng và rõ biết về thân tâm một cách trung thực như nó là, trong thấy biết không có tôi xen vào sử lý phê duyệt, cứ như vậy con đi vào giấc ngủ, trong ngủ con tỉnh thêm hai lần nữa, mỗi lần khoảng 3 giây thấy cơn đau giảm còn rất nhẹ vẫn thấy khinh an cùng sự thở cứ thế rồi con lại ngủ tiếp tới gần 5 giờ sáng con mới dậy đầu con đã hết đau chỉ còn chút xíu tì vết dư âm vài giờ sau tự nó hết hẳn, trong suốt 7 năm qua những lời dạy của thầy dần dần thấm nhuần trong con “pháp đến để thấy”. Lời Thầy con mãi khắc ghi, Vận trong cuộc sống lối đi rạng ngời. Con kính đảnh lễ Thầy tận đáy lòng thẳm sâu Vô Lượng.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Tối nay con ngồi nghe lại bài giảng của thầy ở HN, con thấy hoan hỷ quá, nhiều lúc con cũng tủm tỉm cười nữa, vì thầy nói trúng những vướng mắc trong tu học của chúng con một cách đơn giản dễ hiểu và hóm hỉnh. Nhất là khi thầy giảng về Ngũ uẩn giai không. Từ trước đến giờ con vẫn luôn nghĩ chiếu kiến ngũ uẩn giai không tức là để thấy ngũ uẩn là không. Nhưng giờ nghe thầy giảng chiếu kiến để ngũ uẩn trở về không. Thật tuyệt vời vì chỉ khác nhau có một chữ thôi mà con thấy dễ tu hơn hẳn rồi. Con thành kính tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thứ hai tuần sau. Ngày 9/9/2019 sư ông có ở chùa. Con đến nhờ sư ông bindu tượng Phật giùm con nhé. Và hỏi đạo với sư ông được không ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin chia sẽ đạo Tính tới thời điểm này thầy có đến mấy trăm bài giảng. Có một điểm đặc biệt nhất cũng là chân lý có sẵn mà thầy đã khai thị đó là tướng biết. Bản ngã và tánh biết thì nhiều người nói rồi. Thông suốt được tướng biết, tánh biết, bản ngã thì mới có thể thực hành đúng hạnh đoạn giảm và thấy ra thực tánh pháp. Vì không rõ lúc nào là ngã khởi lên, lúc nào là tướng biết thanh tịnh, lúc nào là tánh biết rỗng lặng trong sáng cho nên hầu như dù là được thầy trực tiếp chỉ dạy nhưng cuối cùng cũng là cái ta tu tập. Cũng nhờ có mạng xã hội con có dịp tham khảo các phật tử là đệ tử của thầy chia sẽ đạo rất nhiều và con thấy ra có một số sai lầm sau: 1. Thường cứ nói tới nói lui những câu nói mà chỉ bậc giác ngộ mới biết như: Pháp vốn hoàn hảo, trở về trọn vẹn với thực tại đang là… Nói nhiều mà không thực chứng đâm ra ảo tưởng là mình đi đúng chánh pháp, rồi thì ngã mạn. Xem những vị thầy khác ngay trong Phật giáo nguyên thủy cũng là tầm thường. Mặc dù đề cao thầy là nhất nhưng thực ra cũng là dựa vào thầy để đề cao cái tự ngã nơi người đó. 2. Hiểu hết lời thầy dạy qua thức tri, tưởng tri rồi bổ sung thêm kiến thức kinh điển, tâm lý học … Âm thầm tạo ra nhóm này, nhóm nọ chia sẽ pháp với họ. 70 – 80% rất giống những điều thầy dạy nhưng trên thực tế là một trời một vực. Vẫn là trong cái vòng lẫn quẫn của tưởng tri, thức tri. Nhiều người thấy kinh điển không còn trung thực như thời Đức Phật tại thế đâm ra lo lắng. Con thì thấy còn kinh điển thì còn may. Như thầy vẫn còn đây nhưng những đệ tử của thầy không ít người đã biến lời thầy dạy thành cái ta kiến thức của riêng mình. Mạt pháp ngay lúc thầy còn sống, sau này thầy không còn nữa không biết sẽ ra sao. Ai cũng có tâm nguyện giữ gìn chánh pháp mà không biết rằng giữ gìn chánh pháp là tự soi sáng lại chính mình mà cứ làm ngược lại là bành trướng cái ta chánh pháp. Cuối cùng con xin nói lời ngay thẳng: Nhiều nhất mình thực chứng tới đâu thì tối đa mình chỉ chia sẽ tới đó. Mình chưa thanh tịnh thì đừng dạy người khác thanh tịnh. Biết mình mù thì tốt hơn vạn lần so với ngộ nhận mình sáng. Con xin cám ơn thầy đã đọc Con xin chào thầy.

Xem câu trả lời