Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con hỏi ạ: Con đã nhận ra được ngay cả ý muốn tu hành cũng tạo nên một lớp màng mờ tư tưởng che lấp đi sự trong sáng của tâm; và những gì mình cho là vui, là hạnh phúc kéo mình chạy theo cũng như thế – nó chính xác là mặt đối lập với đau khổ – bởi suy cho cùng cũng chỉ là một ảo giác do tâm tạo ra mà thôi. Đúng là đến một lúc có thể tự mình nhận ra những lời chư Phật và các Thánh tăng nói là đúng! Tuy nhiên giờ con chỉ mê quan sát tâm, giống như ngài Ajahn Chah từng bảo là nếu biết cách thì chơi với tâm cả ngày không chán, và giờ thì con thấy đúng là không chán thật. Đôi khi tâm co rút lại và mê mờ, con cảm giác như cái biết trong sáng bị một cái kén bọc lại không thoát ra được, sự mê mờ cứ kéo tâm chìm sâu như chìm xuống đáy biển. Trạng thái này trước đây con không thích, hay tìm cách để thoát ra, sau thời gian dài chịu đựng nó mãi mới quan sát và nhìn thủng xuyên qua nó được. Nhưng vì mưu sinh con phải tiếp tục học tập và đi làm. Xin Thầy cho con hỏi mỗi lần tâm mê mờ tối tăm vậy, con tác ý đến đối tượng khác để tạm thời thoát ra và quay trở lại công việc phải làm, tương tự như quẫy đạp để tạm thời ngoi lên khỏi mặt nước được không? Vì nếu cứ quán nó tiếp thì không biết đến lúc nào cái màng mờ tư tưởng đó nó mới tan Thầy ạ, và không thể sáng suốt, hay chú tâm làm việc được. Và nếu khi tác ý để thoát ra rồi, thì lúc đó vẫn phải quan sát cả trạng thái tâm, lẫn công việc đang làm đúng không thưa Thầy? Con xin cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy sức khỏe ạ.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời