Câu hỏi:
Kính bạch Thầy. Thời gian qua con ứng dụng lời thầy sống tùy duyên Thuận pháp tỉnh thức trọn vẹn pháp thực tại đang là, Tuệ cứ vậy ứng hiện trong thấy biết. Vì mới vấp ngã do cái “tôi” tạo dựng nên trong thấy con chỉ có thấy không có cái tôi thấy, pháp tròn đủ ngay nơi đây, đôi lúc như vỡ òa. Nhớ lời Thầy con vẫn điềm tĩnh, cứ vậy ngày qua ngày. Cho tới sáng nay khi con đang trọn vẹn cảm nghe nơi thân tâm trong rỗng lặng tự nhiên, lại nữa sự vỡ òa trong con những thấy biết vô cùng trong sáng và thực nghiệm lời Thầy Thế nào là “sống thiền, tu là một quá trình trở về thấy ra sự thật nơi chính mình, sáng suốt định tĩnh trong lành, thận trọng chú tâm quan sát, tinh tấn chánh niệm tỉnh giác”. Vâng thưa Thầy, dòng tuệ giác thấy ngay thấy tức khắc, thấy liền biết liền tại đây ngay bây giờ, những thấy biết rất tự nhiên vô cùng trong sáng, con ví như con mắt Tuệ hé mở, thấy biết không chớp nhoáng như những lần trước mà chiếu soi rõ ràng trung thực khi buông “nỗ lực trở thành”, không phải sự thấy biết của học hiểu mà thực thể nghiệm lời Thầy. Suốt bảy năm trời thực hành có khi sự thanh tịnh tĩnh lặng cùng hỷ lạc khinh an đến với con kéo dài 7 tháng, con như thấm nhuần sự bình yên, nhưng rồi sự dính mắc vi tế vào pháp ấy con không nhận ra nên tiếp tục vẽ rắn thêm chân, thế là con tự rời xa thực tại đang là, vô minh tiếp tục che mờ tánh sáng. Thưa Thầy, khi con sáng suốt hay lúc vô minh che phủ là do nơi con, giờ con đã thấy ra nguyên nhân của nó, lúc này đây con như đứa trẻ vừa đón nhận món quà vô giá mà người Cha ban tặng, niềm sung sướng hân hoan dâng trào, tâm con sống với thực tại đang là cùng sự rỗng rang trong sáng tự nhiên “pháp như nó đang là”. Con phấn khởi trình bày pháp hành, vừa tỏ lòng tri ân và kính mong Thầy dạy thêm cho con. Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính tri ân Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời