Câu hỏi:
Thưa Thầy! Cho con được đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy! Con biết Thầy rất bận rộn, nhưng con xin Thầy cho con tương tác trên trang web này vì con ngoài việc nghe Pháp thoại để nhìn thấu sự thật thì con không muốn làm gì nữa! Con biết đó là tâm trạng của người trầm cảm. Trầm cảm đến mức độ muốn giết chồng, muốn tự huỷ hoại mình thì là không phải nhẹ phải không Thầy! Nhưng thật may mắn cho con là Pháp đã đến đúng lúc, giúp con nhìn ra sự thật, giúp con thấy những cái sai của bản thân để mà chỉnh sửa, thay đổi mình cho đúng tốt. Nhưng bảy năm thiền định đã biến con thành ra thế này thì con nghĩ mình cũng phải mất ngần ấy năm để trở về trong sáng trẻ thơ cũng còn lời quá phải không Thầy khi mà mấy chục năm qua con đã sống thiếu chánh niệm. Con thấy Thầy quá bận rộn, con thật sự không dám làm phiền Thầy, nhưng con thật sự cần sự giúp đỡ của Thầy bởi con chỉ vui khi nghe Pháp thoại của Thầy. Cho dù những bài Pháp đó làm con khóc hết nước mắt! Bởi trong bài Pháp nào con cũng thấy hình ảnh của con, thấy những nỗi đau mà con đã trải qua, thấy những khổ tâm, oan trái mà con phải chịu đựng từ vô vàn nhận thức sai lầm của mình đã dẫn tới vô vàn hành vi sai trái! Pháp thật vi diệu Thầy ạ! Tâm con mỗi lần khởi lên những thắc mắc gì thì bài Pháp kế tiếp liền đáp ứng những vướng mắc của con. Từ khi con ngưng hẳn việc ngồi thiền định, sống chánh niệm tỉnh thức trong giây phút hiện tại thì cuộc sống con gần như thay đổi hoàn toàn! Con vô cùng xúc động và biết ơn Thầy vì nhờ những bài Pháp thoại của Thầy đã cứu con thoát khỏi cái địa ngục mà chính con đã tự giam cầm mình! Tuy đã nhìn thấy ra sự thật nhưng con vẫn còn lo ngại cái bản ngã của con vì nó quá tinh vi Thầy ạ! Để chữa trị bệnh trầm cảm này thật không dễ dàng, không phải ngày một ngày hai mà hết đựơc, con biết như vậy. Vừa rồi có một cơn sân đến và con đã nói với chồng mình là hãy tránh xa con ra vì con bệnh trầm cảm, con không kiểm soát đựơc hành vi sẽ có ngày con giết chồng! Thưa Thầy, con rất sợ! Cứ như ai đó đã nói những lời đó, chứ con hoàn toàn không muốn như vậy! Sáng sớm hôm sau con quyết định dậy sớm, đi bộ từ năm giờ sáng đến sáu giờ rưỡi về nhà bắt đầu cho mọi việc trong ngày trong chánh niệm và duy trì đến hôm nay. Mỗi ngày con đều nghe Pháp thoại lúc rảnh, bình quân con nghe ba bài một ngày. Có khi một bài con nghe chưa hiểu thì con nghe đi nghe lại hai ba lần đến khi nào hiểu thì thôi. Trong công việc, con luôn thận trọng chú tâm quan sát để làm tốt mọi việc. Con không còn thù hận chồng con nữa mà còn biết ơn chồng đã giúp con học ra bài học cuộc đời của con. Nếu con duy trì như vậy thì bệnh trầm cảm của con sẽ dần hết phải không Thầy? Con xin tạ ơn Thầy đã cứu và giúp con. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời