Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Cho con được đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy! Con biết Thầy rất bận rộn, nhưng con xin Thầy cho con tương tác trên trang web này vì con ngoài việc nghe Pháp thoại để nhìn thấu sự thật thì con không muốn làm gì nữa! Con biết đó là tâm trạng của người trầm cảm. Trầm cảm đến mức độ muốn giết chồng, muốn tự huỷ hoại mình thì là không phải nhẹ phải không Thầy! Nhưng thật may mắn cho con là Pháp đã đến đúng lúc, giúp con nhìn ra sự thật, giúp con thấy những cái sai của bản thân để mà chỉnh sửa, thay đổi mình cho đúng tốt. Nhưng bảy năm thiền định đã biến con thành ra thế này thì con nghĩ mình cũng phải mất ngần ấy năm để trở về trong sáng trẻ thơ cũng còn lời quá phải không Thầy khi mà mấy chục năm qua con đã sống thiếu chánh niệm. Con thấy Thầy quá bận rộn, con thật sự không dám làm phiền Thầy, nhưng con thật sự cần sự giúp đỡ của Thầy bởi con chỉ vui khi nghe Pháp thoại của Thầy. Cho dù những bài Pháp đó làm con khóc hết nước mắt! Bởi trong bài Pháp nào con cũng thấy hình ảnh của con, thấy những nỗi đau mà con đã trải qua, thấy những khổ tâm, oan trái mà con phải chịu đựng từ vô vàn nhận thức sai lầm của mình đã dẫn tới vô vàn hành vi sai trái! Pháp thật vi diệu Thầy ạ! Tâm con mỗi lần khởi lên những thắc mắc gì thì bài Pháp kế tiếp liền đáp ứng những vướng mắc của con. Từ khi con ngưng hẳn việc ngồi thiền định, sống chánh niệm tỉnh thức trong giây phút hiện tại thì cuộc sống con gần như thay đổi hoàn toàn! Con vô cùng xúc động và biết ơn Thầy vì nhờ những bài Pháp thoại của Thầy đã cứu con thoát khỏi cái địa ngục mà chính con đã tự giam cầm mình! Tuy đã nhìn thấy ra sự thật nhưng con vẫn còn lo ngại cái bản ngã của con vì nó quá tinh vi Thầy ạ! Để chữa trị bệnh trầm cảm này thật không dễ dàng, không phải ngày một ngày hai mà hết đựơc, con biết như vậy. Vừa rồi có một cơn sân đến và con đã nói với chồng mình là hãy tránh xa con ra vì con bệnh trầm cảm, con không kiểm soát đựơc hành vi sẽ có ngày con giết chồng! Thưa Thầy, con rất sợ! Cứ như ai đó đã nói những lời đó, chứ con hoàn toàn không muốn như vậy! Sáng sớm hôm sau con quyết định dậy sớm, đi bộ từ năm giờ sáng đến sáu giờ rưỡi về nhà bắt đầu cho mọi việc trong ngày trong chánh niệm và duy trì đến hôm nay. Mỗi ngày con đều nghe Pháp thoại lúc rảnh, bình quân con nghe ba bài một ngày. Có khi một bài con nghe chưa hiểu thì con nghe đi nghe lại hai ba lần đến khi nào hiểu thì thôi. Trong công việc, con luôn thận trọng chú tâm quan sát để làm tốt mọi việc. Con không còn thù hận chồng con nữa mà còn biết ơn chồng đã giúp con học ra bài học cuộc đời của con. Nếu con duy trì như vậy thì bệnh trầm cảm của con sẽ dần hết phải không Thầy? Con xin tạ ơn Thầy đã cứu và giúp con. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào thầy. Con là Nguyễn Minh Quân 23 tuổi, con muốn hỏi thầy nếu con muốn xuất gia đi tu thì còn phải làm những thủ tục gì và xin xuất gia đi tu ở chùa nào

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Dạ thưa Thầy cho con xin hỏi tại sao những vị tu hành chỉ ăn một ngày một bữa và tại sao các thầy ăn ít như vậy vẫn giữ được sức khỏe tốt ạ. Con xin chân thành cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ Thầy. Thầy ơi con có câu hỏi này kính nhờ thầy khai thị giúp con. Trong cuộc sống gặp người lạ chưa quen biết, nhưng nhiều khi chỉ cần gặp thoáng qua con biết được người đó thế nào (hiền hay dữ, tính tình thế nào, cẩn thận hay cẩu thả, nói năng xử sự như thế nào…) mặc dù nhiều khi con chưa nói chuyện hoặc nghe người đó nói một câu. Nếu tiếp tục quan sát theo dõi thì để ý người đó ứng xử nói năng, tính tình… nó diễn ra như con thấy lúc ban đầu vậy. Xin Thầy khai thị giúp con cái thấy đó là gì, có phải tánh biết không. Con xin cảm ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con hiện đang là 1 tu sĩ bắc tông và con 22 tuổi ạ. Nhưng thưa thầy, con luôn cảm thấy con cần 1 cái gì đó ở sự tu tập này. Con luôn thấy như con đang đi sai đường vậy, trong suốt 7 năm xuất gia con không hề có sự tiến bộ nào. Và con nghĩ con cần phải có cho con một hướng đi khác nhưng lại có rất nhiều cái cản trở con như sư phụ, huynh đệ, cha mẹ… Con thấy con hiện giờ không phải là con vậy, mà con đang sống theo một hệ tư tưởng, một môi trường đã có sẵn. Nhưng thật sự trong con luôn khao khát một sự tu tập mà trong đó con được là chính mình, nhưng con lại không đủ can đảm để thay đổi. Kính mong thầy cho con một lời khuyên ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Kính bạch Thầy, xin Thầy cho con hỏi: 1. Khi con nghe Pháp thoại và hiểu được cách Thầy hướng dẫn, con ở nhà tự học và tự tu, không cần đi xuất gia được không ạ? (con ở một mình, có không gian riêng, không đi làm, thuận lợi để đi xuất gia hoặc tu tại gia) 2. Dạ Thưa Thầy, khi nhận ra vô thường, vô ngã sẽ giúp con không còn dính mắc, chấp vào mọi việc nữa vì đã là vô thường thì làm sao buộc theo ý muốn của con được. Vì vậy, con nên sống thuận theo tự nhiên, tùy theo hoàn cảnh. Thưa Thầy, con hiểu như vậy đúng không ạ? 3. Khi mức độ chánh niệm tỉnh giác như bậc A La Hán thì hết vô minh, lúc đó không còn cái ta ảo tưởng nữa. Như vậy tâm con vẫn còn vọng niệm, bản ngã là điều hiển nhiên, không vì vậy mà chán nản hay thất chí, mà con cần kiên nhẫn hơn trở về quan sát thân tâm của con thì đến đúng lúc sẽ tỉnh giác hoàn toàn, thưa Thầy, con hiểu đúng chưa ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy! Thầy cho con hỏi, khi phóng tâm muốn trở về trọn vẹn tỉnh thức thực tại thân, thọ, tâm, pháp phải cần đến như lý tác ý để đưa tâm trở về phải ko sư? Trong trường hợp như lý tác ý để đưa tâm về thực tại, con cảm nghĩ nó phải là chứ ko còn đang là nữa. Kính nhờ sư khai thị cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Xin thầy giải thích cho con hiểu trạng thái cận định là như thế nào.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Dạo gần đây con thấy nỗi buồn, hoảng loạn, và sợ hãi. Dù con có ngồi lại bình tĩnh, hít thở thì trạng thái tiêu cực ấy vẫn trở đi trở lại. Khi con cố gắng truy cập vào sâu để cốt hiểu nguyên do thì nhiều lần con không hiểu được. Con cũng trình thêm dạo gần đây, trong cuộc sống con đã trải qua cái chết của ba con. Con không biết mình nên làm ngành gì vì nỗi sợ hãi bị quản lý ép buộc của người khác. Một người bạn thân đã chủ động không liên lạc với con vì nhận ra họ có một con đường đi khác, người con có tình cảm cũng hướng nội và hơi vô tâm. Tất cả cộng lại đã làm nên điều không lành trong tâm. Con có cố gắng lạc quan, nhưng khi con nhìn lại tâm thấy không biết tâm là gì, khi nghe pháp thầy nói tâm luôn rỗng lặng trong sáng, nhưng tất cả con trải qua chỉ thấy khi trở lại thực tại thì tâm mới nhẹ nhõm hơn. Điều đó khác nào, con chỉ thấy tâm là một trạng thái tĩnh tại mỗi khi trở về, chứ không phải một điều vốn là trọn vẹn. Ngược lại khi con có một hướng để làm trong ngày, như kế hoạch và công việc con thấy yên ổn hơn. Nếu tâm vượt ngoài khái niệm, vậy con có cần phải hiểu ra tâm là gì hay không? Con chỉ nói thật cái con thấy, mong thầy hoan hỉ chỉ dạy thêm pháp để con được thấy đúng. Con xin cám ơn Thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy! Bạn con bị ốm nằm liệt trên giường, con mới hướng dẫn bạn con quan sát các cảm thọ trên thân vì đây chính là cơ hội tu tập tứ niệm xứ rất tốt. Sau ba tuần bạn con nói là thấy rất nhiều người, con hỏi thấy ai thì bạn con nói: cái tay này, cái chân này, cái đầu này… đều không phải là mình. Lúc đó con cười và nói quan sát tiếp đi. Ngày tiếp theo bạn con nói thấy rất nhiều người mà chẳng có ai bệnh cả, chẳng ai chết cả, hiểu được câu anh mình nói “làm gì có ai chết” rồi, là tính vô ngã đó. Ngày tiếp theo con hỏi thấy gì không thì bạn con nói thấy lại bình thường đây là thân mình không phải là tổ hợp nữa, và bạn con lạc quan hơn trước rất nhiều. Thưa Thầy! Cái thấy của bạn con đúng không ạ? Con là người hướng dẫn bạn con tu tập nhưng bây giờ con đành cười trừ để chờ Thầy giúp đỡ. Kính xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy để bạn con tiếp tục tu tập ạ. Con thành kính cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời