Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính trình thầy, Trò chơi sanh tử đã bao đời Hơn thua, giỏi dở nào đâu dứt Chỉ chạy vòng quanh thêm mệt mỏi Mấy ai hiểu thấu tận đáy lòng? Đêm khuya nằm vắt tay trên trán Ngẫm lại cuộc đời ôi bể dâu Tiền tài danh vọng có chi đâu Chẳng mang vật gì theo ta cả Chỉ có núi nghiệp mãi kề bên Rồi lại đi vào vòng sanh tử Khổ mãi bao đời đã mệt nhoài Trong vòng nhị biên chỉ tương đối Mở mắt nằm mơ mà chẳng biết Một cơn trường mộng của muôn loài Chợt giật nảy mình ta tỉnh giấc Cuộc đời dâu bể chỉ hóa hiện Mộng liền tan biến vào hư vô Mái nhà xưa cũ nay vẫn vậy Quanh quẩn tìm cầu nào đâu thấy? Lặng lẽ ngồi nhìn bỗng nhận ra Nó hằng sáng soi nào sinh diệt Ra ngoài nhị biên lẫn tương đối Không sanh không tử chẳng đến đi Ngay nơi đầu mũi mấy ai biết Cùng khắp pháp giới ở nơi nơi Thật quá nhiệm mầu từng sát na.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Thức biết và Tánh biết khác nhau như thế nào? Con thấy Thức biết là do tìm hiểu và ghi nhớ, nghiệp thức chúng sanh khác nhau nên thức biết mỗi giống loài khác nhau. Còn Tánh biết (căn bản trí) của chúng sanh là giống nhau phải không, vì không thêm bớt, sanh diệt? Con thành kính đảnh lễ thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

1/ Dạ Sư Ông có có thể đến chùa vào thứ 3 tuần sau buổi sáng vào tầm 5h30 sáng để gặp Sư Ông hỏi về trường hợp trầm cảm của con được không ạ? 2/ Sáng nay được nghe Trà Đạo, trong đó có câu hỏi về “Pháp vận hành hoàn hảo, Đức Phật ngăn chặn vua Lưu Ly giết tộc Thích Ca.” Sư Ông giảng nếu biết việc bất thiện đó xảy ra hậu quả gì có thể chặn được, nhưng rồi có những bài pháp Sư Ông giảng sinh ra trên đời gặp những bất công ngang trái chỉ để thấy ra để học bài học… Rồi khi Sư Ông giảng về trạng thái hỷ, lạc,… Trong đó khi con nghe trạng thái hỷ Sư Ông có nói tới chỉ cần ngồi buông xả thân tâm yên đó đã là hỷ rồi. Con mới nhận ra là Sư Ông giảng, nhưng con lại hiểu theo nhận thức trong con chứ không thấy ra được điều Sư Ông nói. Giờ con cảm thấy bối rối, vì con nhận ra hễ con nghe sư ông giảng như thế nào là con hiểu theo tư kiến của con rồi con áp dụng như một luôn chứ không hiểu thực sự. Vì lúc trước con hiểu theo ý con rằng mọi việc không nên can thiệp vào và thế là con dần trở nên người vô tâm, ít có cảm xúc với mọi việc xung quanh, có việc gì cứ nói là pháp vận hành như vậy, rồi dửng dưng. Nhưng bây giờ nghe sư ông nói việc ngang trái xen vào, con nhận ra mình hụt hẫng và bây giờ đang phân vân nghi hoặc. Con xin sư ông giải đáp gút mắc giúp con. Thứ 3 nếu được gặp sư ông, mong sư ông giảng giải giúp con về những điều này. Con xin cảm ơn sư ông!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy ! Con là Phật tử ở Hà Nội, ngày 10/10/2019 con về thăm Chùa và xin Thầy cho con ở lại Chùa tu học một thời gian được không ạ ? Con thành kính tri ân Thầy ! Con: Tâm Giác

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con thường có cảm giác cô đơn và sợ hãi. Con sợ 1 ngày nào đó con mất đi người thân, trước đây (4 năm trước) con đã mất đi người chị ruột thân yêu. Từ đó con bị nổi sợ hãi đeo bám. Mỗi lần ngủ dậy hay đêm đến con thường thấy thời gian qua mau quá, nó sẽ mang đi tất cả. Dẫu biết đời vô thường, có sinh ắt có diệt nhưng con lại không thể nào loại bỏ được cảm giác sợ hãi đó, con cũng có quan sát nỗi sợ hãi đó hết lần này đến lần khác nhưng nó vẫn ám ảnh con. Hiện con chưa có gia đình và con cũng không muốn lập gia đình (con cũng sợ ba mẹ buồn nhưng con không muốn). Con muốn sống như vậy với ba mẹ và người thân của con, con không thích lấy chồng nhưng con lại sợ cô đơn, con thật mâu thuẩn với những suy nghĩ của con quá. Mong Thầy cho con một vài lời khuyên quý giá để con có thể sống tốt hơn ạ!. Con có cách nào để thoát khỏi nỗi sợ đó không Thầy. Xin Thầy chỉ dạy cho con một con đường sáng để cuộc đời của con bớt đi nỗi sợ hãi này. Mong Thầy trả lời qua mail của con ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, Sư Ông cho con hỏi con có thể đến vào buổi sáng tuần sau ngày nào? Con cám ơn Sư Ông !

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, hôm qua con có gửi câu hỏi xin Thầy lời khuyên về trường hợp bạn con nhờ Thầy trả lời dùm con. Con cám ơn Thầy! Con kính đảnh lễ Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con là Phật tử tu theo Bắc tông đã được 10 năm. Các thầy bên Bắc tông thường nói tu theo nhị thừa vẫn còn kẹt do chán sinh tử cầu Niết-bàn và không có hạnh nguyện rộng lớn để độ chúng sinh mà chỉ muốn nhập Niết-bàn (các thầy thường ví dụ câu: Ta sinh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa để chứng minh các bậc A-la-hán không muốn tái sinh để độ chúng sinh như Bồ tát). Trước đây con tin tưởng hoàn toàn và không có nghi ngờ gì, luôn cho rằng pháp tu của mình là cao nhất, tốt nhất. Tuy nhiên từ khi được đọc sách của Thầy, nghe pháp của Thầy và được gặp Thầy, con mới thấy hóa ra thực tế không phải như thế. Thầy đã tháo gỡ cho con rất nhiều vướng mắc trên đường tu mà trước giờ con cứ luẩn quẩn hoài không thoát ra được. Trước con luôn mong cầu được giác ngộ nên cố gắng giữ cho tâm vô niệm để mong chờ một ngày nào đó phát sinh trí tuệ. Nhưng tâm con lại không tĩnh lặng được nên sinh phiền não, tức là ngoài cái phiền não thông thường còn thêm một lớp phiền não nữa do muốn an mà chẳng được an. Rồi một lần khi đọc bài giảng của Thầy về Tứ Diệu Đế (trước đây con vẫn cho là pháp tiểu thừa), con chợt nhận ra khi đi biết mình đang đi, ngay đó biết luôn mà không cần đợi ngày mai ngày kia mới biết, sao lại còn mong cầu gì ở tương lai nữa. Con cũng hiểu ra thế nào là vô vi vô tác (trước con được nghe giảng vô là không, vi là làm, vô vi là không làm nên còn khá mơ hồ). Vô vi vô tác là làm gì thấy gì nghe gì thì ngay đó liền biết, không cần cố gắng dụng công gì, không phải tập trung cao độ mới biết mình đang nóng hay lạnh. Con thấy ra được những sai lầm trong việc tu của mình, vì mong cầu sự giác ngộ trong tương lai mà bỏ qua thực tại hiện tiền, tâm luôn phản kháng với những điều bất như ý (muốn định nhưng lại vọng tưởng, mặc dù giờ con vẫn còn cái tâm phản kháng do thói quen từ trước đã ăn sâu nên không thể ngày một ngày hai hết ngay được). Con không hiểu tại sao trong Phật giáo các thầy lại phân biệt pháp môn cao và thấp. Theo con thì pháp vốn chẳng có cao hay thấp, pháp dựng lập qua ngôn ngữ, mà ngôn ngữ thì không phải cứu kính. Sự cao hay thấp có chăng là mức độ nhận ra sự thật ở mỗi người. Nếu một người ngay một câu nói đơn giản đời thường mà giác ngộ hoàn toàn thì đó là pháp “cao”, còn nếu người đó tu theo pháp môn “cao” mà vẫn không giác ngộ lại mắc kẹt trong đó thì “cao” lại thành “thấp”. Vì vậy quan trọng là người đó phù hợp với pháp môn nào, pháp môn nào giúp người đó nhận ra sự thật chứ không phải có pháp môn “cao” giúp người triệt ngộ, pháp môn “thấp” khiến người bị kẹt. Thư con trình bày hơi dài, mong Thầy từ bi hoan hỷ chỉ cho con những điều con hiểu chưa đúng. Con xin thành kính tri ân công đức Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy ạ! Con kính gửi thầy bài thơ con viết, con xin thầy cho con lời khuyên. Con cảm ơn thầy ạ!! Em không dám đặt tên cho nỗi buồn Trong nỗi buồn của em có anh, có em và có cả những người xa lạ Em sợ khi em nhìn thấu nỗi buồn sẽ biến mất Sự hờn trách sẽ không còn Khi ấy trong nỗi buồn chỉ còn lại riêng em Rồi nỗi buồn cũng sẽ tan biến Em chẳng còn lại gì Em không dám đặt tên cho tình yêu Trong tình yêu của em có ngọn lửa, nhẫn nhịn và hy sinh Em sợ khi em nhìn thấu tình yêu sẽ chuyển hoá Sợi dây ràng buộc không còn Tình yêu sẽ bao la hơn nhưng mất đi ngọn lửa Chỉ còn lại tình thế nhân Em không dám đặt tên cho nghịch lý nhân gian Cái miệng và đôi tay của một cá thể không hề quen biết nhau Đôi mắt biết nhìn lỗi lầm kẻ khác nhưng không thích soi gương Tình thương thì cứ chập chờn lúc có lúc không Em sợ khi em nhìn thấu chỉ thấy tham sân của chính mình Khi chiếu ánh nhìn vào gương em sẽ chẳng thế bắt lỗi được ai Sự nghịch lý sẽ trở thành có nghĩa Em không dám đặt tên cho cuộc đời Sợ nhìn ra bản ngã Em sẽ chẳng còn lại gì… 7/10/2019

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con có câu hỏi mong Sư Ông giải thích thêm ạ: “Có phải là khi mình chánh niệm thì mình cảm nhận sâu sắc về nỗi khổ đau hơn là người phóng dật không ạ?” Con thành kính tri ân Sư Ông!

Xem câu trả lời