Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Thưa Thầy! Con biết Thầy đang bận rộn hoằng pháp ở Úc, con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ và mọi việc tiến triển thuận lợi, mong Thầy đừng bận tâm trả lời thư con vì con chỉ muốn chia sẻ để những bạn đồng đạo cùng tham khảo. Thưa Thầy! Con luôn tự hỏi bản thân mình, sao là phụ nữ mà lại quá ương ngạnh, cố chấp? Gần đến ngày ba má chồng con ở Huế vô mà con nghĩ mình chắc mãi mãi không thể vui vẻ với ông bà và chắc chắn còn cảm thấy căng thẳng, đầy áp lực như những lần trước. Nhưng thật lạ Thầy ạ! Khi con làm mọi việc với tâm rỗng lặng trong sáng không mong cầu gì ở đối tượng và xác định sự tương giao, không tạo mối quan hệ thì con tránh được phiền não Thầy ạ! Tuy đêm nằm xuống con nghe đau nhức ở trong xương nhưng lại thấy an lạc trong cái đau khổ của con người. Nếu như trước đây khoảng cách thấy ra phút giây hiện tại của con khá xa thì bây giờ ngày càng gần lại. Đi bộ con cũng thấy, lái xe con cũng thấy, lặt rau con cũng thấy, vo gạo con cũng thấy, rửa chén, quét nhà, bán hàng, viết hoá đơn v.v… con đều thấy! Thật tuyệt Thầy ơi! Một cách tự nhiên, con không cố gắng trở thành gì cả, và cho dù ba má chồng con có đánh giá tốt, xấu hay ngon dở con không quan tâm, con chỉ biết thận trọng chú tâm quan sát trong từng việc mình làm. Dọn cơm đúng giờ ngày ba bữa cho gia đình, có mệt mỏi thì thả lỏng, cảm nhận lắng nghe cái đau nhức trong cơ thể mà không một lời thán oán hoặc nổi sân như trước đây ngày nào chồng con cũng căng thẳng la hét con làm cho con luôn phiền não. Nhà con trở nên yên bình không tưởng tượng nổi! Con luôn tự trách mình sao tham sân si trong con quá lớn, nếu có cố gắng cỡ nào cũng không thay đổi được. Nhưng nhờ những bài pháp thoại của Thầy đã dẫn dắt con “buông thì rỗng lặng, thấy ra thì trong sáng” con trải nghiệm bản thân và tự điều chỉnh mình sống cho thuận với sự vận hành của pháp thì rõ ràng con tránh được nhiều phiền não. Con thấy cuộc đời thật tươi đẹp và biết quý từng giây phút sống, không còn muốn huỷ hoại thân mình. Thưa Thầy! Làm người đã khó, đã đau khổ, ôm chi cái bản ngã chỉ làm cho mình càng phiền não, càng khổ đau. Tuy chưa một lần được thưa chuyện với Thầy nhưng Thầy đã trở thành quá quen thuộc với con, mỗi lần nhìn thấy Thầy trong video, mỗi lần nghe tiếng Thầy trong pháp thoại là con xúc động ứa nước mắt. Con đã có đủ niềm tin sẵn sàng đương đầu với cuộc sống mà không còn lo lắng, sợ hãi bất cứ điều gì. Con xúc động thấy pháp đến rồi đi, sinh rồi diệt thật nhanh, thật hoàn hảo khi không có bản ngã can thiệp vào. Con vô cùng biết ơn Thầy! Cho con đảnh lễ Thầy ba lần!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư thầy. Xin thầy chỉ dạy cho con. Năm nay con đã 23 tuổi. Sự việc là con không chắc trong người con có mang chứng bệnh trầm cảm không. Gia đình con sang Mỹ từ năm 2016 và con vẫn đang học đại học mà chưa đi làm. Tuy nhiên xen kẽ những lúc vui thì cũng thường xuyên, những kí ức về hồi năm học cấp 2 và 3 tuy đã lâu nhưng đôi khi con cảm thấy bị vô cùng tổn thương vì quãng thời gian đó con học miệt mài và chịu quá nhiều áp lực từ phía trường và gia đình và trong 3 năm cấp 3, con không may mắn khi không những quá áp lực bài vở vì trường con vốn có tiếng khó khăn, nhưng cũng thật không may khi toàn bộ thời gian cấp 2 và cấp 3 con đã gặp tất cả các thầy cô luôn dùng bạo lực và lời nói xúc phạm để chèn ép học sinh liên tục, nên quãng thời gian ấy 2009-2015 con đã luôn trong trạng thái hồi hộp khi đến đầu mỗi buổi học và nhiều lần nghĩ kết thúc sự sống nhưng con biết điều đó sẽ dẫn tới đoạ lạc. Nhưng mặc dù đã qua 4 năm nhưng đôi khi xen kẽ những niềm vui trong người thì đôi khi những tổn thương về kí ức ấy cứ bùng phát bất cứ lúc nào làm con hơi mệt tim và hay bị run tay và đầu óc con khi sực nhớ lại vẫn còn bị tổn thương nhiều và vì con thường xuyên chứng kiến cảnh bạo lực trong học đường từ thầy cô và từ đó đâm ra sợ hãi nên rất nhiều lần con gục đầu trên bàn học và con từng là nạn nhân bạo lực từ thầy cô. Con xin thầy giúp con vượt qua chướng ngại này và hướng tới giải thoát: 1) Thưa thầy, có phải tất cả những việc đó con đã trải qua đều liên quan đến nghiệp lực trong tiền kiếp và giờ phải chịu bệnh về tâm hay không vì con biết mọi việc trên đời không có gì mà ngẫu nhiên xảy đến với mình? 2) Con may mắn được biết đến Chú Đại Bi và Chú dược sư và thỉnh thoảng có trì tụng từ năm 2018 đến nay. Nhưng con mong sư thầy giúp con trì tụng đúng cách để hoàn toàn trị dứt bệnh nặng về khổ tâm về mảng kí ức. Có phải con nên đọc 7 biến chú đại bi trước rồi khoảng 21 biến chú dược sư sau và trì đều đặn mỗi ngày hay chỉ trì mỗi chú dược sư để con mau lành bệnh. Con thành thật cảm ơn thầy và mong thầy giúp con vượt qua giai đoạn này.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Con có nhặt được 1 đồ vật. Nhưng trong đêm tối vắng người, không biết ai làm rơi mà trả lại. Đồng thời con biết 1 người khác khó khăn đang cần đồ vật đó, con liền đem món đó cho họ và nói rằng con nhặt được. Vậy con có phạm giới trộm cắp không? Xin Thầy chỉ dạy cho con. Con xin tri ân Thầy! Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính chào Thầy! Con mới bắt đầu tập ngồi thiền, nhưng buông xả tự nhiên là chính. Khi quan sát sự thở lúc đầu thở dài rồi ngắn dần và sau đó con không thấy hơi thở nữa mà chỉ thấy cảm giác toàn thân đang thở và cảm thọ đang tê cứng. Con quan sát sự thở vậy có đúng không ạ? Và con hiểu ra lời Đức Phật nói trong bài kinh Tứ Niệm Xứ là thở ngắn rồi tới cảm giác toàn thân là như vậy, chứ không thể áp dụng như công thức được, con hiểu vậy có đúng không Thầy? Con cảm ơn Thầy! Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông, Con từng là người rất có ý chí và rất nỗ lực, đã từng là học sinh rất giỏi (so với trong làng xã thôi), ngoan, gia cảnh từng rất khó khăn, con cũng có bằng cấp chuyên môn rất cao. Bây giờ, con học Phật pháp và chiêm nghiệm lại, con từng là người có bản ngã rất lớn, thường rất dễ nóng giận. Con thích lao động chân tay, khi lao động chân tay (rửa bát, dọn nhà, chở đất…) thì con làm gọn gàng và rất chánh niệm (trọn vẹn), nhưng công việc chính là viết lách thì lại lười, cảm giác khó khăn, thường trốn tránh bằng nghe pháp hoặc làm việc vặt gì đó, thậm chỉ ngủ. Có cách nào con có thể vượt lên sự lười biếng và trốn tránh này không ạ (để tiếp tục được sở trường của mình về học thuật)? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, con xin kính chào Thầy, hôm nay con không có câu hỏi gì để hỏi Thầy, con chỉ xin chúc Thầy thật nhiều sức khỏe và chuyến đi hoằng Pháp của Thầy được viên mãn, mọi sự tốt đẹp. Con xin cảm ơn Thầy rất nhiều, nhờ có sự chỉ bảo của Thầy mà con thấy sáng ra rất nhiều. Con xin tri ân Thầy ạ. Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy! Con xin Thầy chỉ cho con làm sao để diệt được ái dục của thế gian. Con không muốn kết hôn vì con thấy sự khổ đau và ràng buộc trong hôn nhân. Nhưng tâm ô nhiễm ái dục tầm thường trong con vẫn đang ngấm ngầm hoạt động, khi đủ duyên thì nó lại sinh khởi. Con thấy điều đó là bất thiện là ô nhiễm nhưng tâm khát ái đó mạnh quá con phải làm sao đây Thưa Thầy. Con kính mong Thầy giúp con vượt qua được vấn đề này ạ. Con xin tri ân ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy: Một người giác ngộ thì cái chết của họ là chủ động hay thụ động ạ? Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con Kính chào Thầy! Mẹ chồng không thích con, mặc dù con không bất kính hay cãi vã gì với mẹ. Mỗi khi mẹ bệnh con đều chăm sóc hết lòng. Mẹ là người nóng nảy hay suy diễn 1 việc đơn giản thành phức tạp rồi tự bi quan, lúc nào cũng sân khó khăn với con cái, bắt buộc con cái phải theo ý mình. Những lúc trước khi ngủ, con nằm thư giãn, tập rải tâm từ, con rải tâm từ đến mẹ chồng con. Con xin phép hỏi Thầy con rải tâm từ như thế thì mẹ chồng con có bớt được nóng nảy khó chịu chuyển khó thành dễ với con cái hay không? Con xin tri ân Thầy! Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thầy! Không biết thầy còn nhớ con không? Con là chú tiểu hôm đến chùa thầy, xin thầy vào trong đó tu tập đây ạ. Hôm ra về, con có lên chào thầy và nói: “Con về chùa ngoài Bắc thu xếp đồ đạc rồi vào.” Nhưng đến giờ con vẫn chưa vào được thầy ạ. Con bị vướng mắc 1 số chuyện, bị thầy trụ trì, gia đình và mọi người cản trở. Cũng chỉ vì gia đình và mọi người kì thị, không hiểu rõ về Phật giáo Nam tông và lo lắng cho con khi vào đó. Con đã giải thích mà mọi người vẫn chưa thông suốt. Có lẽ, con phải cần thêm chút thời gian. Thưa Thầy! Lần đầu tiên con đến Bửu Long thấy cảnh vật ở đây thanh bình và rất dễ chịu, môi trường ở đây cũng rất hợp với con, mọi người trong đó rất tốt, cởi mở, dễ gần, không như chỗ con, người ta tranh đấu, vẽ vời nhiều thứ trong tu tập. Cảm giác lần đầu tiên con gặp thầy, con thấy có 1 sự an lạc, trong sáng, tĩnh lặng ở nơi thầy. Cảm nhận được hơi ấm của tình thương, trí tuệ khi nghe thầy giảng pháp hôm đó. Khi gặp thầy con đã bắt gặp một niềm an lạc thật sự ngay nơi nội tâm mình, một cảm xúc nghẹn ngào, rưng rưng mà con không thể diễn tả bằng lời được. Lúc đó, con mới hiểu thế nào là trở về với nội tâm thanh tịnh, trong sáng vốn có của mình. Cũng giống như cô Diệu An ngày hôm đó, khi trình pháp với thầy xong, cô nói: “Thầy ơi! Con mong thầy mạnh khoẻ, thầy sống thật lâu”. Và với con, từ khi biết đến thầy và nghe những bài giảng của thầy con cũng có 1 niềm mong ước như cô vậy. Ngày hôm sau, khi con bay ra ngoài Bắc, con đã hiểu vì sao trước đây khi Đức Phật nói với ngài A-nan rằng 3 tháng sau ngài sẽ nhập Niết-bàn, từ đó ngài A-nan cứ khóc suốt! Mặc dù, tuổi con còn nhỏ và cũng chỉ mới biết thầy được gần 2 năm nhưng con hiểu những gì thầy giảng và nhiều điều con thực hành có kết quả giống như thầy nói. Vì thế, tận đáy lòng con thành kính tri ân, biết ơn thầy một cách sâu sắc và tôn kính thầy bằng chính trí tuệ của mình. Con thấy, chân lí luôn ở khắp mọi nơi, cũng chẳng của riêng ai cả, dù Đức Phật có ra đời hay không thì nó vẫn vậy. Con nghĩ, dù con có gia nhập bất cứ một tổ chức tôn giáo hay một tông phái nào đi chăng nữa nhưng điều quan trọng là con có được trí tuệ và tình thương yêu để cảm thông với nỗi khổ của người khác hay không. Cũng không phải con chọn cho mình một chỗ đứng hay một hoàn cảnh con cho là thuận lợi với mình, mà là con có thể đứng vững được trong mọi hoàn cảnh hay không và con có thể trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với những cảm xúc, cảm giác, với những gì đang diễn ra hay không, phải không thưa thầy? Những dòng tâm sự con viết cho thầy không quá dài nhưng con đã phải lau nước mắt vài lần mới có thể viết xong. Con viết những dòng này, cũng chỉ mục đích nói lời tri ân thầy và mong thầy cho con lời khuyên trong sự tu tập. Vì tuổi con còn trẻ, những suy nghĩ còn chưa sâu sắc, nhiều khi hơi bồng bột vội vàng. Kính thầy! Con TT

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời