Câu hỏi:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Thưa Thầy! Con biết Thầy đang bận rộn hoằng pháp ở Úc, con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ và mọi việc tiến triển thuận lợi, mong Thầy đừng bận tâm trả lời thư con vì con chỉ muốn chia sẻ để những bạn đồng đạo cùng tham khảo. Thưa Thầy! Con luôn tự hỏi bản thân mình, sao là phụ nữ mà lại quá ương ngạnh, cố chấp? Gần đến ngày ba má chồng con ở Huế vô mà con nghĩ mình chắc mãi mãi không thể vui vẻ với ông bà và chắc chắn còn cảm thấy căng thẳng, đầy áp lực như những lần trước. Nhưng thật lạ Thầy ạ! Khi con làm mọi việc với tâm rỗng lặng trong sáng không mong cầu gì ở đối tượng và xác định sự tương giao, không tạo mối quan hệ thì con tránh được phiền não Thầy ạ! Tuy đêm nằm xuống con nghe đau nhức ở trong xương nhưng lại thấy an lạc trong cái đau khổ của con người. Nếu như trước đây khoảng cách thấy ra phút giây hiện tại của con khá xa thì bây giờ ngày càng gần lại. Đi bộ con cũng thấy, lái xe con cũng thấy, lặt rau con cũng thấy, vo gạo con cũng thấy, rửa chén, quét nhà, bán hàng, viết hoá đơn v.v… con đều thấy! Thật tuyệt Thầy ơi! Một cách tự nhiên, con không cố gắng trở thành gì cả, và cho dù ba má chồng con có đánh giá tốt, xấu hay ngon dở con không quan tâm, con chỉ biết thận trọng chú tâm quan sát trong từng việc mình làm. Dọn cơm đúng giờ ngày ba bữa cho gia đình, có mệt mỏi thì thả lỏng, cảm nhận lắng nghe cái đau nhức trong cơ thể mà không một lời thán oán hoặc nổi sân như trước đây ngày nào chồng con cũng căng thẳng la hét con làm cho con luôn phiền não. Nhà con trở nên yên bình không tưởng tượng nổi! Con luôn tự trách mình sao tham sân si trong con quá lớn, nếu có cố gắng cỡ nào cũng không thay đổi được. Nhưng nhờ những bài pháp thoại của Thầy đã dẫn dắt con “buông thì rỗng lặng, thấy ra thì trong sáng” con trải nghiệm bản thân và tự điều chỉnh mình sống cho thuận với sự vận hành của pháp thì rõ ràng con tránh được nhiều phiền não. Con thấy cuộc đời thật tươi đẹp và biết quý từng giây phút sống, không còn muốn huỷ hoại thân mình. Thưa Thầy! Làm người đã khó, đã đau khổ, ôm chi cái bản ngã chỉ làm cho mình càng phiền não, càng khổ đau. Tuy chưa một lần được thưa chuyện với Thầy nhưng Thầy đã trở thành quá quen thuộc với con, mỗi lần nhìn thấy Thầy trong video, mỗi lần nghe tiếng Thầy trong pháp thoại là con xúc động ứa nước mắt. Con đã có đủ niềm tin sẵn sàng đương đầu với cuộc sống mà không còn lo lắng, sợ hãi bất cứ điều gì. Con xúc động thấy pháp đến rồi đi, sinh rồi diệt thật nhanh, thật hoàn hảo khi không có bản ngã can thiệp vào. Con vô cùng biết ơn Thầy! Cho con đảnh lễ Thầy ba lần!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời