Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông. Con rất biết ơn lời khai thị của sư ông. Đọc câu trả lời của sư ông con đã giật mình nổi da gà và thật sự hổ thẹn vì đã hiểu sai lời dạy của sư ông. Con đúng là chưa đủ trí tuệ để hiểu đúng lời dạy. Thầy dạy một kiểu con lại hiểu một kiểu khác. Nhưng thật may mắn có lời dạy đó mà từ hôm đó đến nay con đã chú tâm quan sát và ngoan hơn nhiều rồi ạ. Con đã thực hành lại quan sát chính mình. Và lại có thắc mắc. Đó là khi con quan sát cái hiện tại thì con thấy nó có hiện tượng kết luận hoặc gọi tên cái con thấy. Tức là ngôn ngữ cứ xen vào cái thấy đó, con nghĩ có thể do con nghe pháp nhiều nên có chút kiến thức rồi nên có hiện tượng bị thêm ngôn ngữ kết luận gọi tên vào cái thấy đó. Như vậy con vẫn thêm bớt và chưa thấy trọn vẹn đúng không ạ? Vì con có nghe chuyện Lão Tử cho một vị đệ tử đi dạo cùng ngài, nhưng ngài có nguyên tắc là phải im lặng tuyệt đối. Nhưng một hôm do nhìn hoàng hôn đẹp quá vị đệ tử không kìm chế được đã buột miệng nói “hoàng hôn đẹp quá” Lão Tử liền bỏ về và không bao giờ cho vị đệ tử ấy đi cùng. Ngài nói khi vị đó thốt lên hoàng hôn đẹp quá. Vị đó không còn thấy hoàng hôn nữa, vị đó chỉ thấy bằng ngôn ngữ thôi. Vậy có phải khi mình thực hành thì mình phải bỏ ngôn ngữ thì mới trọn vẹn với cái đang là? Thưa sư ông vậy con phải làm thế nào khi bị như vậy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ tri ân thầy! Con đã có lần gửi câu hỏi và được thầy giải đáp về trọn vẹn cảm nhận, quan sát nỗi đau trên thân này. Con đã thấy tốt lên nhiều. Con cảm ơn thầy. Thầy ơi, ý nguyện trong con về việc gia nhập tăng đoàn ngày càng lớn hơn. Con mạn phép xin hỏi thầy làm thế nào để gia nhập tăng đoàn tu tập? Con ở ngoài Hà Nội sẽ sớm sắp xếp để đến thăm chùa Bửu Long. Con mong gặp được thầy và mọi người trong chùa. Con kính chào thầy ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Cuộc sống vẫn còn đó những khó khăn và đau khổ khi con vẫn là một con người bình thường. Nhưng thật tuyệt vời khi thấy ra sâu sắc ý nghĩa của hai mặt cuộc sống Thầy ạ. Và con lại hiểu hơn nguyên nhân tại sao cuộc sống lại bất toàn, hiểu sâu hơn nữa lời Thầy “Sự bất toàn của cuộc sống chính là điều hoàn hảo”. Tri ơn Thầy khai thị!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính, Con đã đọc nhiều lần 2 cuốn sách Thầy viết “Sống Trong Thực Tại” và “Thực Tại Hiện Tiền”, con thấy trân quý và biết ơn Thầy vô cùng. Con mới bước vào tu học mấy năm nay nên sự hiểu biết và trải nghiệm còn rất hạn chế. Con mong Thầy giải thích thêm cho con về chức năng và sự vận hành của Chánh Niệm và của Ý thức. Trước nay con vẫn hiểu Chánh niệm là Ý thức, nay con đọc lại đoạn dưới đây Thầy dạy Chánh Niệm và Tỉnh Giác luôn đi cùng nhau và Tỉnh giác không chỉ giới hạn trong phạm vi Ý thức. Như vậy con hiểu trạng thái Chánh Niệm và Tỉnh Giác là tâm buông xả, không còn phân biệt chủ thể và đối tượng nhận thức, không cần tập chú (trụ) vào cụ thể một đối tượng nào có đúng không ạ? Còn khi ý thức một đối tượng nào thì tâm ta vẫn còn phân biệt có đúng không ạ? Phân biệt với trạng thái vô thức thì thế nào ạ? Con kính mong Thầy chỉ dạy và dẫn ra ví dụ trải nghiệm nào đó để con được hiểu rõ hơn và có thể tự quan sát thực chứng được. Con cảm ơn Thầy nhiều ạ Con, Hoàng Lan “Bạn cần lưu ý là hai yếu tố chánh niệm và tỉnh giác không thể tách rời nhau trong thiền Vipassanā, nên nhiều người cho rằng hai yếu tố này không có gì khác biệt. Thực ra, tuy chúng hỗ trợ cho nhau và có chung một đối tượng thực tánh, nhưng có đặc tính và chức năng hoàn toàn riêng biệt. Chánh niệm là tâm trọn vẹn với đối tượng thực tại (không còn năng sở), trong khi tỉnh giác thấy biết đối tượng ấy một cách trung thực và trong sáng (không còn tư niệm). Như một tấm gương, hướng vào đối tượng đủ vững vàng và trọn vẹn, thì lập tức phản ánh rõ ràng trung thực đối tượng ấy. Tấm gương quay qua hướng khác ví như thất niệm, tấm gương bị rung động ví như tạp niệm, và mặt gương không bằng phẳng ví như vọng niệm, thì không thể soi thấy vật gì rõ ràng trung thực được. Cũng vậy, tâm thiếu chánh niệm sẽ không có tỉnh giác để soi chiếu đối tượng đúng với thực tánh của nó.” “Nhiều người nhầm lẫn thái độ tỉnh giác với trạng thái ý thức, vì vậy đã đề cao vai trò của ý thức trong việc hành thiền! Thậm chí còn cố gắng giữ ý thức liên tục mà họ cho như vậy là miên mật! Ý thức chỉ là một tâm sinh diệt theo đối tượng của nó, nghĩa là khi có đối tượng thì nó sinh, khi không có đối tượng thì nó diệt. Vì lệ thuộc vào đối tượng như vậy nên đưa đến quan niệm sai lầm thứ hai là quá xem trọng đối tượng đến nỗi nếu không có thì phải dựng lên đối tượng để nuôi dưỡng sự liên tục của ý thức, nhưng thực ra sự miên mật đó chỉ là nỗ lực kéo dài sự tồn tại của cái ta ảo tưởng mà thôi. Tỉnh giác là phẩm chất của tánh biết rỗng lặng trong sáng, nó có khả năng thấy được hoạt động của ý thức – thấy được sự sinh diệt của tâm ý thức đó. Chính vì thế mà Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là có thể tỉnh giác trên thực tại thân, thọ, tâm và pháp mà không nương tựa, không dính mắc vào pháp nào. Vi tế hơn nữa là thấy được trạng thái tâm ngay khi nó khởi lên trên một đối tượng nào đó. Ví dụ, khi thấy một đóa hoa, tâm ưa thích khởi lên, nhưng ý thức của bạn bị thu hút vào màu sắc, hình dáng, hương thơm của đóa hoa, nên không ý thức được chính mình, nhưng tỉnh giác lại thấy được toàn bộ diễn biến khi tâm ưa thích của bạn đã khởi lên rồi diệt đi lúc nào và như thế nào, nếu không làm sao thấy được tính chất vô thường, vô ngã của tâm. Cũng vậy, đối với những trạng thái tâm khác như từ ái hay hận thù, ổn định hay tán loạn, trói buộc hay thanh thoát, vướng mắc hay tự tại v.v… tỉnh giác đều thấy biết như một tấm gương phản ánh trung thực, không xen vào đó bất cứ phản ứng tâm lý chủ quan nào. Ý thức có thể bị bản ngã xen vào chấp là ta và của ta, còn tỉnh giác thì cái ta không thể chấp thủ được, đơn giản chỉ vì tỉnh giác thấy được các pháp là vô ngã. Nói cách khác, khi vắng bóng cái ta ảo tưởng thì mới thật sự có tỉnh giác. Tóm lại, tỉnh giác không bị giới hạn trong phạm vi ý thức, ngược lại chính nhờ tỉnh giác mà nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức mới thấy như thực, nghe như thực, giác như thực, tri như thực. Kiến văn giác tri hoàn toàn trung thực được gọi là tri kiến thanh tịnh.”

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Khi con trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với thân tâm khi tương giao với ngoại cảnh. Con thấy trong cái thấy chỉ thấy mà không kết luận thì tự nó đã hội tụ đủ bát chánh đạo trong đó rồi, phải không thưa thầy? Sau đây, con xin trình bày về thực nghiệm của bản thân và kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con! * Ví như khi có người họ mắng con làm cho con nổi sân nhưng ngay đó con chỉ thấy sân mà không xen bản ngã vào phán xét hoặc cố kìm nén cái sân đó,… thì ngay đó con sẽ không bị cái lời nói đó cuốn vào, không nghĩ đến đối tượng mắng mình làm mình sân và không tìm cách để trả thù, hại họ (Chánh tư duy). Chính vì vậy mà con cũng không dùng những lời nói để đáp trả lại họ (chánh ngữ) rồi con cũng không làm những hành động tạo tác để đem lại đau khổ cho họ như lần sau đợi họ có sai lần gì rồi mắng lại họ hoặc gây mâu thuẫn chia rẽ rồi mượn một người khác để mắng họ (chánh nghiệp). Và cũng nhờ đó mà con không làm tổn hại đến tính mạng họ, con vẫn sống đúng tốt (chánh mạng). Chính vì con thấy được lợi ích trong cái thấy chỉ là cái thấy như vậy nên con tinh tấn phát huy (chánh tinh tấn). Khi trong cái thấy chỉ là cái thấy mà con không xen bản ngã vào để phán xét, định đoạt, lấy bỏ, chấp vào thì đó là (chánh niệm) trở về trọn vẹn với cái thấy đó. Cũng từ đó mà con có (chánh định). Nếu như khi người ta mắng con làm con sân mà con không trở về trọn vẹn với cái sân đó, với người họ đang mắng mình đó thì khi họ mắng mình giữa đám đông thì mình sẽ mất bình tĩnh, thấy bị xúc phạm,… Vậy chánh niệm luôn phải có trong tinh tấn và định phải không thưa thầy? Tinh tấn thuộc về động, định thuộc về tịnh. Cho nên, nếu không có chánh niệm thì con tinh tấn lại thành ra buông lung thất niệm, rồi khi định mà con không có chánh niệm thì thành ra qua mất bên ngoài, ngưng trụ tâm mà không thấy ra được tính chất vô thường, khổ, vô ngã của các pháp. * Tất cả các “Pháp hữu vi” đều là vô thường, cho nên dù con có thấy trăm lần, nghìn lần đi chăng nữa cũng chỉ là mới thấy. Trong tu tập cũng vậy, dù cho con có đạt được an mà con bám víu vào thì cũng thành ra đau khổ. Vì con biết có những an lạc nó chỉ là do duyên sinh, tưởng sinh hoặc định sinh mà đã có sinh thì ắt phải có diệt (thế giới tập khởi và thế giới đoạn diệt). Đặc tính của tâm chỉ là thấy biết, nếu con bám víu vào tất cả một trạng thái nào đó thì thành ra tâm đã bị trụ vào đó, đúng không thưa thầy? Mà các pháp thì vô thường, vô ngã vậy con lấy gì để mà bám vào đây hay chỉ là cái ta ảo tưởng tầm cầu giải thoát an lạc? Đúng là trong thấy chỉ thấy mà không kết luận. Con kính dâng thầy bài thơ: “Không nỗ lực tác thành Theo vô minh-ái dục Trở về cái đang là Ngay đó mà thấy ra.” Con kính tri ân thầy Con TT

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, khi tiếp xúc với mọi việc mà tâm không khởi lên tham sân si hay có khởi tham sân si thì biết. Lúc này tâm ở trạng thái rất bình thường nhưng đây chính là an lạc. Còn an lạc theo như mọi người nghĩ là được cảm giác thoả mãn, sung sướng, phấn khởi hay cảm giác vui vẻ hạnh phúc là hiểu lầm về an lạc đúng ko ạ? Con hiểu ra như vậy có đúng ko. Con xin cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin kỉnh đảnh lễ Sư Ông? Sư Ông cho con hỏi ý nghĩa của việc những vị Sư khi được thỉnh mới thuyết pháp ạ? Theo con hiểu là nhằm thể hiện được sự tôn kính của chúng sanh với Tam Bảo, là một cách để thể hiện rằng tâm của chúng sanh khi đó có thể đón nhận được chân lý và khi đó các vị Sư sẽ thấy được tâm của chúng sanh có thể thuyết pháp được như cái cách mà Đức Phật tùy duyên thấy rõ tâm mà không thuyết pháp ngay mà để Angulimala phải giết rất nhiều người rồi mới thuyết pháp ạ? Con kính mong Sư Ông chỉ dạy? Con xin cảm ơn Sư Ông ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy! Con là Phật tử ngoài Hà Nội bữa trước hỏi thầy về việc quy y lại đó ạ. Dạ con muốn hỏi thầy, là hiện tại con ở xa thầy như thế và cũng chưa có điều kiện đi lại vào chỗ thầy, nhưng con vẫn rất tha thiết muốn được quy y với thầy. Con muốn quy y lại, làm lại từ đầu, giữ giới thật quyết tâm. Vậy phải làm cách nào ạ? Con xin tri ân công đức thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy cho con hỏi lịch giảng Pháp sắp tới của thầy ở Việt Nam được không ạ? Con cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Tình cờ con đọc được câu chuyện của một cô bác sĩ mới ra trường bị ung thư giai đoạn cuối đã và đang hồi phục bằng cách tự chữa cho chính mình. Kinh nghiệm chữa bệnh và thái độ sống của bạn ấy rất hay nên con nghĩ có thế hữu ích cho ai đó quanh ta. Nếu phù hợp thì con xin phép Thầy cho con giới thiệu với mọi người trên này ạ! Bệnh tật là món quà cuộc sống ban tặng: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2571342822930816&set=a.2007387205993050&type=3&theater Bài tổng hợp kinh nghiệm chữa bệnh: https://www.facebook.com/casauh/posts/2575718299159935:0 Chi tiết trong album Ung thư – Con đường đi tìm sự sống https://www.facebook.com/casauh/media_set?set=a.2202782663120169&type=3 Con xin cám ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời