Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Thành kính tri ân sư đã không quảng ngại thời gian để trả lời những thắc mắc của hàng Phật tử hậu học như chúng con, và trên đường tu học những thắc mắc càng nhiều sự giải nghi càng rộng thì sự giải ngộ và tín tâm cũng tăng trưởng theo đó, vì vậy có điều chi chưa thông suốt con xin được hỏi sư. Trong kinh có câu “Tri huyễn tức ly ly huyễn tức Giác” đối với tất cả Pháp (Thân Thọ Tâm Pháp) và nếu buông được ngay trong sát-na Tâm vừa chớm sanh khởi đó thì các tâm sở, lậu hoặc, tập khí… cũng theo đó tự mất dần, như vậy vẫn có Tánh biết các pháp mà không qua quá trình trải nghiệm, hai nữa điều này dẫn đến hiệu ứng là Tâm không bị đồng hóa với các pháp và tách rời được các cảm thọ khi chúng sanh khởi cùng Tâm, điều con hiểu như trên có gì không thông suốt, kính mong sư khai thị.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy con xin được trình pháp. Bản thân con bắt đầu tìm đạo cách đây 5 năm và biết đến Thầy cách đây 1 năm, trước đây con tập thiền định và đọc sách về tâm linh, nghiên cứu về đạo nhưng chẳng đi đến đâu. Sau này con nghe pháp và thực hành theo hướng dẫn của Thầy mới có 1 năm mà con đã phát hiện ra người thợ làm nhà (bản ngã, cái ta ảo tưởng). Nhờ phát hiện ra người thợ làm nhà nên lực chánh niệm tỉnh giác rất mạnh, xảy ra tự nhiên và dễ dàng hơn trước rất nhiều. Bây giờ chắc chắn con không sợ lạc đường nữa, vì đã biết đường về Nhà (vô vi, vô ngã, vô tác, vô cầu). Nhưng Thầy ạ, con vẫn còn bám chấp tánh không trong chân đế, nên khi đi vào tục đế vẫn còn khó khăn, chưa thể dĩ bất biến ứng vạn biến được, xin Thầy chỉ bảo thêm cho con, con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Con đọc được câu trả lời của Thầy về “cơ chế hẹn giờ tự động của cơ thể”, con xin phép được chia sẻ trải nghiệm của bản thân như sau: Cách đây vài hôm con cần dậy lúc 5g nên trước khi ngủ con tự nói là mai cố gắng dậy lúc 5g nha. Rồi con đang ngủ bổng dưng đau bụng mặc dù trước đó con ăn uống bình thường, giật mình con nhìn đồng hồ lúc đó 4:58p. Hôm sau con cũng cần dậy lúc 5g, nhưng trước lúc đi ngủ con nói là “mai mình sẽ cố gắng dậy, không cần bạn phải vì mình mà chịu đau để gọi mình dậy đâu nhé”. Sáng hôm sau con thức lúc 5g nhưng là tự động thức chứ không có bị đau chỗ nào cả. Lúc đó con rất kinh ngạc nhưng không lý giải được. Con chỉ biết cảm nhận và tin nó. Hôm chủ nhật vừa qua, con phải làm việc tay chân rất nhiều vì con muốn làm xong mọi việc theo kế hoạch con đặt ra. Đến lúc đi ngủ thì con đau nhức khắp người. Và khi nằm xuống giường con thả lỏng rồi đặt tâm mình từ đầu xuống chân (con hay gọi là scan body), tâm con hướng tới đâu thì con xin lỗi và cảm ơn chỗ đó. Xin lỗi vì đã làm nó vất vả, cám ơn vì nó đã hỗ trợ con. Sáng thứ 2 con dậy thì thấy bớt đau nhức rất nhiều. Nhưng đến trưa thì con bị nhiễm cúm, nên người rất mệt và đau, chỉ cần cơn gió thổi qua con cũng thấy nhức mình. Cuối tuần con lại có kế hoạch đi Yên Tử và con muốn mau khỏe để được đi chơi. Con tính là trước khi đi ngủ sẽ nói chuyện với cơ thể mình, năn nỉ nó mau khỏe để con được đi chơi. Trước khi đi ngủ, con đọc cuốn “Chẳng có ai cả” của ngài Ajahn Chah (con thỉnh được hôm thứ 7 con lên chùa ah), con đọc bài “Thân Thể” và con rùng mình khi đọc đến đoạn “chúng ta chỉ là người thuê chứ không phải là chủ nhân của ‘căn nhà’ này”. Con nhận ra là con đã sai lầm khi con bắt cơ thể làm quá sức để đạt được kế hoạch con đề ra để rồi nó đau nhức, rồi con lại muốn nó hết đau để con được đi chơi… Lúc đó con liền xin lỗi nó và nói với nó là nó muốn mệt cứ mệt, muốn đau cứ đau, con sai rồi. Con cám ơn nó đã thương yêu con mấy chục năm nay. Việc đi chơi không quan trọng nữa, nếu nó khỏe thì con với nó đi chơi, nếu nó mệt thì thôi vậy. Sáng dậy thì con đã khỏe hơn rất nhiều. Mấy hôm nay mặc dù thân không khỏe nhưng tâm con không có khó chịu. Từ lúc biết đến đạo, con thấy pháp luôn tạo điều kiện cho con được gặp những vị Thầy, những cuốn sách, những người rất hay ah. Hôm thứ 7, khi đứng đợi xe bus trước cổng chùa, con gặp bác sĩ Nam và chú có nói 1 câu mà con rất ấn tượng đó là “trong mỗi con người đều có 1 vị Phật và 1 bác sĩ, mà đa số không nhận ra và cứ đi tìm kiếm bên ngoài”. Con xin lỗi vì viết dài, thật sự con thấy việc trải nghiệm này rất hữu ích ah. Con mong mọi người hiểu và thông cảm. Con kính chào Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, từ ví dụ của Thầy về ông lão đục núi muốn trở thành vua, rồi lại thành mặt trời,… trở thành ngọn núi cuối cùng lại trở về làm lại ông lão đục núi. Từ ví dụ này con hiểu ra tại sao một vị nhập dòng Tu Đà Hoàn lại không còn tái sinh vào các cõi dữ nữa. Một người sinh ra ở kiếp này mà rơi vào những trường hợp như nghèo, bệnh tật, gặp nhiều vấn đề,… người đó thấy ra được là do mình thiếu phước nên cố gắng chuyển nghiệp bằng cách làm phước, làm thiện để được giàu sang nhưng bản chất cái gốc vấn đề là tham sân si lại không thấy ra. Nên những gì người này làm phước thiện thì khi sinh ra ở kiếp sau họ được giàu sang, nếu như môi trường, duyên tốt thì họ giữ lại được những phước họ tạo ra mà có cuộc sống tốt đẹp; nhưng nếu giàu sang mà gặp duyên xấu thì chính những cái tốt đẹp mà họ đang có sẽ là nhân tố đẩy họ vào những con đường sa đọa hay sai lầm để rồi lại trở thành người đã hết phước và nghèo nàn, mang thêm bệnh tật… Và vòng lặp lại bắt đầu. Điều này là một vòng luẩn quẩn như ví dụ của Thầy đưa ra về ông lão đục núi. Nhưng còn một người có tuệ giác thấy ra sự thật, thấy ra tham sân si thì cho dù tái sinh bao nhiêu kiếp vị này cũng chỉ làm lợi ích cho cộng đồng và khi đã thấy ra sự thật vị này không còn làm ác nên cũng không bị rơi vào những cõi dữ nữa, những điều lợi ích mà vị này tùy duyên giúp cho cộng đồng sẽ mang đến phước cho vị này. Như vậy, khi có tuệ giác thì những thứ phước thiện hay giải thoát sẽ đi theo như hiệu ứng domino mà không cần cố gắng đạt được. Còn cố gắng làm phước thiện mà chưa thấy ra sự thật thì chỉ chuyển từ cái ngã này sang cái ngã khác mà thôi. Dạ, con thấy ra như vậy có đúng không ạ, nếu có sai xin Thầy chỉ dạy cho con? Con xin cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Mặc dù con vẫn còn ở đời nhưng niềm vui hiếm hoi của con là được thấy các đạo hữu chia sẻ trải nghiệm tu tập trên trungtamhotong.org. Và con đặc biệt hoan hỷ mỗi khi có một vị nào đó chia sẻ cái thấy của mình và được thầy xác nhận là đúng hoặc thầy tán dương khen ngợi. Dạ, con chỉ muốn nói vậy thôi ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, Năm nay con 64 tuổi, thời gian vừa qua con nghe những bài giảng của sư trên youtube. Con rất hoan hỷ với pháp sư giảng dạy, con muốn được thọ giáo sư để học pháp hành. Vậy sư có thể hoan hỷ cho con nương nhờ cốc trong chùa để con tiện tu tập vì con sống có một mình à. Con kính tri ân sư ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy xem câu trả lời của Thầy con vô cùng hoan hỉ đọc đến đâu tỏ rõ đến đó không chút nghi ngờ mà phản chiếu soi sáng. Vâng “đồng hồ sinh học” mấy năm qua con thường nhắc nhở mình mỗi khi thân mệt đau bệnh, thân đau mệt bệnh là cảm giác về thân thôi, tâm không được đau mệt bệnh đâu nha, và con thầm ý ôi thật là dễ chịu và thoải mái có chút xíu à đau gì đâu, mỗi khi nhắc mình như vậy “miệng con cười trước tâm cười sau” Thế là nét mặt con trở nên rạng rỡ, sự thở nhẹ nhàng và trạng thái hỉ lạc khinh an xuất hiện con lại nhắc tiếp đau không dính mắt rồi hỉ lạc khinh an cũng kệ nó nha không phải thêm thắp hay lấy bỏ gì cả. Cứ như vậy ngày qua ngày tháng qua tháng trong tiếp duyên đối cảnh con cũng nhắc nhở mình như vậy. con là người mang thân nhiệt mát nên con không cần bật quạt đi đâu mọi người bật quạt con thường đưa tay lên ngực một cách vui vẻ tự nhiên, mọi người bật quạt bao nhiêu lâu con cũng không bị lạnh và rồi vài lần có bạn tới thăm và ngủ lại, con Thuận Pháp bật quạt cho bạn ngủ khi đang ngủ say trong con tự có thầm ý nhắc nhở “phòng hộ đi” lúc đó con tỉnh liền và thấy tay mình đặt trước ngực rồi, thấy người lạnh, con để tay đó một lúc người liền ấm trở lại. Nhiều lần khi con bệnh đau lúc đang ngủ cũng có những thầm ý tự nhắc hít thở đi, dễ chịu đi và mỗi khi tự thầm nhắc con đều tỉnh ngay và thấy cảm thọ của thân là đau mệt rồi sự thuyên giảm rất nhanh, khi con đang trọn vẹn cùng sự thở lắng nghe dễ chịu, tâm đang Thọ lạc và bình yên thư thới. Dạ thưa Thầy do một duyên khoảng hơn một năm gần đây con bị một “chấn động” từ sự dính mắc mà sinh phiền não, từ đó khi mắt thấy tai nghe cho tới thân cọ xát con thường chỉ phóng ra nghe nhìn tới đối tượng bao nhiêu phần trăm đó thôi và ngay đó sự phản chiếu vào trong nơi cảm xúc cảm giác cảm thọ vì vậy lời Thầy dạy trong lành, định tĩnh, sáng suốt. Thận trọng, chú tâm, quan sát. Tinh tấn, Chánh niệm, tỉnh giác mỗi ngày như thấm nhuần trong con và an vui nơi thực tại khi pháp đến đi. Lâu lâu có thi rớt bài của Pháp nhưng con liền tha thứ cho mình và sống An Nhiên sai đâu sửa đó, từ sự điều chỉnh nhận thức hành vi những thực nghiệm nơi tự thân con thấy biết một cách trung thực, đâu là khổ, đâu là nguyên nhân gây khổ, đâu là sự đoạn diệt của khổ. Giờ này đây con viết những dòng trình bày pháp hành lên Thầy mà lòng dâng trào cảm xúc niềm tri ân sâu sắc. Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, hành trong Thập Nhị Nhân Duyên và hành trong Ngũ Uẩn giống hay khác nhau thưa Thầy, xin Thầy giảng cho con hiểu thêm. Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Trong quyển Sống trong thực tại thầy nói có 3 loại khổ: Khổ tự nhiên, khổ quả và khổ ảo (đây là khổ trong tứ diệu đế). Nhưng con đọc trong 1 tệp sách khai thị của thầy nói về tứ diệu đế (Khổ – Tập – Diệt – Đạo) thầy lại nói “Khổ là một sự thật”. Như vậy khổ (Khổ khổ – Hoại khổ – Hành khổ) là thật hay ảo ạ? Con mong thầy chỉ dạy giúp con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con hỏi một điều về đời sống. Nếu mình lỡ làm cho bất kỳ ai đó bị phiền lòng vì dù bất cứ lý do gì, trong hoàn cảnh nào, thì ngoài việc chấm dứt điều sai, sau đó mình nên tiếp tục như thế nào là an ổn nhất ạ? Vì con để ý thấy trong các mối quan hệ chẳng hạn, dù cả 2 phía đều cố gắng, song cũng phải trải qua một thời gian nhất định thì mọi chuyện mới gần như bình thường ạ. Thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời