Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ con xin Thầy cho con được sám hối. Vì phóng dật, không phòng hộ nên con gây nên khẩu nghiệp bất thiện nầy. Xin Thầy chứng minh để con ngăn ngừa và gìn giữ 3 nghiệp cho được trong sạch trong tương lai không tái phạm nữa. Con kính đảnh lễ Thầy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ thưa thầy! Khi con thấy niệm thì nó diệt liền mà con không thấy nó diệt như thế nào nữa.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch thầy, Cho con xin được sám hối cơn giận dữ như núi lửa mà con vừa trải qua. Con không thể hiểu nổi chính mình nữa, ngay trong khi con giận và quát mắng con trai con con vẫn biết mình sai quá, mình bị mất kiểm soát quá, mình quá đau khổ rồi trút giận lên đứa con nhỏ, vậy mà sao con vẫn không kiềm chế được mọi lời nói đau lòng được nói ra trong giận dữ, rồi đòn roi… và sau đó là hối hận đến mức thấy mình thật hèn hạ, thấy mình vô nhân tính… rồi hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở. Làm sao con thoát khỏi chính con như thế này thầy ơi? Tại sao con khao khát yêu thương và dịu dàng để rồi có những lúc con trở thành một con sư tử như thế này? Thầy ơi, con thấy sân hận đó mà sao con không thoát khỏi nó ngay khi nó đến được vậy thầy? Con xin được sám hối trước thầy, trước tam bảo, xin được con trai con tha thứ và nguyện từ giờ phút này con trở về mãi mãi là nước, trong trẻo dịu hiền.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy cho con hỏi theo PGNT thì vô thường đến, con xin hiến tạng có đúng không?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, làm sao con có thể quên được quá khứ làm con tổn thương. Giờ đây sống chung với người đó nhưng con không thể quên được việc người đó bỏ rơi con trước đây. Giờ đây nó như là 1 khoảng cách làm con không dám gần người ấy, con sợ người đó không trung thực, con sợ mình sẽ bị tổn thương nữa. Con sợ con của con không được sống cùng ba mẹ. Con cám ơn Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy ơi, con thấy ra được nguyên nhân đau khổ của vấn đề mà sao bản ngã chưa chịu buông tha cho con? Tại sao với một số người con có thể tha thứ dễ dàng, còn một số khác lại không? Có phải vì con mắc nợ họ kiếp trước? Mong Thầy từ bi chỉ dạy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa thầy, Con xin đảnh lễ trước thầy và mong được nhận sự chỉ dạy từ bi về một vấn đề con lấy rất làm băn khoăn, lo lắng. Đó là câu hỏi về con đường đúng đắn. Con tập buông ngũ uẩn này là tôi, của tôi. Con thấy chính kiến thức, khái niệm trong đầu con là chỗ vướng mắc. Kể cả khái niệm về Phật, Pháp, Tăng, về con đường đạo, về hành thiền, về cái gì là đúng đắn. Con tập buông cái mà bản ngã con ưa thích nhất: suy nghĩ rằng nó khao khát giác ngộ, rằng nó cao thượng vì nó cầu đạo. Con tập buông mọi thứ cho tới chỗ không còn cái gì để buông, con buông luôn cái mong muốn buông được tất cả. Với tâm thế như vậy, tuy tham sân si vẫn hiện tiền, con thường mở cửa lòng mình để thấy Pháp và gặp vị thầy chỉ đường dù ở bất kì hình tướng nào. Cho đến khi con gặp một người khẳng định đã “thấy”, đã đắc quả rất cao khiến con vô cùng lung lay và bị thử thách. Mọi đối nhân xử thế, làm việc trong ngoài, ăn nói giảng dạy của người này đều cho cảm giác cởi mở gần gũi, buông xả từ tốn, chân thành giúp đỡ và yêu thương hướng thượng. Sự hiểu biết uyên thâm và tự tin dễ lây lan từ người này dễ khiến cho những kẻ tầm sư học đạo như con phải cúi đầu đảnh lễ. Duy chỉ có pháp mà vị này hướng dẫn con hành thì hướng tới một đấng sáng tạo, buông dính mắc bản ngã nhập đại ngã, trở về với linh hồn toàn vẹn bất tử. Hay ở chỗ, vị này luôn có thể giải thích Phật tánh tương đương với linh hồn bất tử ra sao, khiến cho con vừa kính trọng vừa e dè, vừa muốn học hỏi thêm vừa phân vân nghi hoặc. Lòng con rối rắm vừa sợ đánh mất cơ hội tu tập trực tiếp với người tỉnh thức, mặt khác sợ đi lầm đường không tới nơi rốt ráo. Viết ra những điều trên con cũng tự thấy mình thật dốt nát, nhưng thà dốt nát mà hỏi ra để được thấy rõ còn hơn sai một ly đi một dặm. Vì thế câu hỏi của con tới thầy là: 1. Làm thế nào để phân biệt chánh pháp và vị chân tu vượt lên trên ngôn từ/khái niệm/hình tướng/tông phái? 2. Có phải tâm lý cầu đạo là cản trở? Khi con có tâm cầu đạo thì con thấy cuộc sống có sự chú tâm quan sát nhưng lại ngột ngạt, trầm mặc nặng nề với con và với người. Khi con buông tâm cầu đạo ra thì thấy lòng nhẹ, vui tươi dễ tính với người và với con, thế nhưng lại phóng dật buông lung, đồng thời có cảm giác bất an rằng mình đang không tinh tấn. 3. Có nhất thiết phải chấm dứt được suy nghĩ mới là đi tới tuệ giác? Con mong được thầy chỉ ra lỗi sai, chỗ còn mê muội. Con biết ơn thầy vô cùng.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con bật cười khi đọc câu trả lời của thầy cho đạo hữu: “Nói trắng ra, thà thấy rõ đang đi vệ sinh với tâm hồn nhiên trong sáng, hơn là cố gắng rèn luyện để đạt được Linh hồn bất tử”. Thưa thầy, con xin được trình pháp. Con năm nay 25 tuổi, khoảng tháng 11/2019, nhờ thận trọng chú tâm quan sát, tinh tấn chánh niệm tỉnh giác và làm việc một cách tự nhiên vô tâm nên công việc của con khá thuận lợi và đạt được một số thành tựu nhất định. Nhưng bỗng một ngày, hôm đó con nhận được một khoản thu nhập khá lớn, nhưng con lại cảm thấy trống rỗng, con không biết dùng số tiền đang có làm gì. Con không ham mê hưởng thụ vật chất ở đời, con cũng không có nhu cầu lấy vợ. Thế là con bối rối. Con tự nghĩ ra một mục tiêu mới để tiếp tục công việc này. Nhưng càng cố gắng hướng đến mục tiêu kia bao nhiêu, con lại càng thất bại bấy nhiêu. Và vì mọi người trong nhà thấy con làm việc có thu nhập cao như vậy nên cho rằng con là người thành đạt, chú con còn nói với con của chú ấy rằng học tập anh ý, bằng này tuổi đã giàu có rồi đấy. Con vô thức lại càng thêm cố gắng hành động, nỗ lực cố gắng để duy trì, đạt được hình ảnh đó. Những điều này chỉ đem lại cho con căng thẳng, mệt mỏi và thất bại. Ban đầu khi thất bại, con cảm thấy khá lo sợ, cố gắng quay trở lại nhưng cứ thành tựu được một thời gian ngắn con lại thất bại trở lại. Nhưng kỳ lạ là lúc này sau mỗi lần thất bại, con lại thấy nhẹ nhõm ra. Cứ như vậy con dần dần thấy ra những ham muốn vọng tưởng của mình, và cũng thấy ra những nhu cầu thực sự. Con xin được chia sẻ với thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Sư Ông, con có 3 điều mâu thuẫn muốn hỏi, kính xin Sư Ông chỉ dạy cho con: 1/ Tại sao khi tiếp xúc với một số vị thầy, con lại không cảm nhận được sự cảm thông, vị tha, mà việc vị đó dạy dỗ con cảm thấy áp lực và căng thẳng. Ví dụ như con gặp đau khổ và sám hối với vị đó cho nhẹ lòng, nhưng lại bị trách mắng rằng con đã phạm giới và họ tỏ ra bất ngờ đến mức thất vọng về con. Trong khi nghe Pháp của Sư Ông thì con học được quá khứ là quá khứ, cái sai đã phạm nếu nhìn sâu thì nó thành bài học giác ngộ. Con đã lấy cái sai đó thành bài học cho sự tu, và thấy bản thân trưởng thành nhiều hơn trước, nhưng khi nghe vị đó nói vậy, con vô cùng áp lực và sợ hãi, tâm lý như bị đày xuống địa ngục và sợ trả nhân quả. Từ đó con có tâm lý mặc cảm tự ti, đến giờ đã gần 1 năm vẫn chưa thoát khỏi. Con có nên gần gũi vị thầy đó nữa không, thưa Sư Ông? 2/ Khi con quan sát 1 cách trong sáng định tĩnh, ngay đó gần như chạm vào “diệt đế”, thì có 1 ý niệm nảy sinh rất nhanh, đó là ý niệm sợ hãi sẽ rơi vào “không” – không có chỗ bám, không nhân cũng không quả. Và lúc đó con bị rớt mất sự chú tâm trong sáng đó. Cảm giác ấy chới với bất an, dù lúc chú tâm trong sáng, con không hề nảy ý muốn là được buông hay diệt hay khởi bất kỳ điều gì. Thưa Sư Ông, con đã sai điều gì chăng? 3/ Thỉnh thoảng lúc nghe Pháp của Sư ông, con chợt được bình an trong sáng trong hiện tại, nhưng cái “chợt” đó cũng đi rất nhanh. Vậy đó là cái gì ạ, nó có thể kéo dài lâu hơn nếu như định lực của tâm vững chắc hơn không, thưa Sư Ông? Kính xin Sư Ông chỉ cho con được sáng rõ để con không lầm lẫn nghi hoặc trên đường tu. Con chào Sư Ông.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời