Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy, Xin thầy hoan hỉ giúp con. Con cũng mới bắt đầu nghiên cứu và học tập Đạo Phật. Con có thực hành thiền quán sổ tức, con có thực hành như sau: Hít vào thở ra đếm một, rồi hai,… tới 10 rồi đếm lại như vậy hoài mà con ko nhiếp tâm được. Con thực hành cũng đã lâu mà ko thấy kết quả. Con chuyển sang niệm Phật. Con niệm A DI DA theo hơi thở vào và DI DA PHAT theo hơi thở ra như vậy hoài mà con cũng không nhất tâm được. Xin thầy giúp con phá vỡ bước đầu tiên này ạ. Con xin cảm ơn thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con cung kính đảnh lễ Đức Thế Tôn. Con cung kính đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy! Tối nay con buồn ngủ sớm nên dậy quá sớm, nghe Pháp thoại của Thầy xong trời vẫn chưa sáng nên con tranh thủ viết thư cho Thầy. Thưa Thầy! Con chân thành cảm tạ Thầy đã nhiều lần trả lời thư của con, và lời động viên của Thầy là động lực mạnh mẽ giúp con đủ tự tin đi tiếp trên con đường không còn quá chông gai khi con đã sẵn sàng tiếp nhận hai mặt phải trái của cuộc đời. Lần nào con cũng ứa nước mắt khi được Thầy khích lệ, đặc biệt Thầy còn cảm ơn con trong lá thư gần đây con viết ngày 20/03/2020 làm con xúc động khóc ngất! Bởi kiếp này con may mắn có duyên lành được Pháp thoại của Thầy khai mở tâm linh cho con, ơn thâm sâu của Thầy con biết đáp đền đến kiếp nào cho đủ? Cho nên con nghĩ con nên tiếp tục viết thư cho Thầy để tiếp tục chia sẻ những trải nghiệm bản thân trong đại dịch Covid-19. Thưa Thầy! Vợ chồng con đã chuẩn bị trong nhà đủ thứ, một ít gạo và thức ăn, thuốc đau họng, thuốc ho, thuốc hạ sốt ..phòng ngừa dịch bệnh bùng phát, bệnh viện quá tải, lỡ có nhiễm bệnh thì vợ chồng con tự xử lý tại nhà khi những triệu chứng chưa nghiêm trọng. Còn nếu khó thở thì mới tới bệnh viện và trường hợp bệnh viện quá tải không tiếp nhận thì chịu chết tại nhà vì tụi con biết máy thở đó hiện tại ở VN chỉ được vài trăm cái. Thưa Thầy! Con nói ra không phải để mọi người hoang mang lo lắng nhưng vì đây là nỗi lo chung của toàn nhân loại. Nhìn thấy các quốc gia tân tiến điều kiện tốt hơn nước ta vạn lần nhưng vẫn chật vật chưa kiểm soát được dịch bệnh để ta tự tiên lượng cho mình tình huống xấu nhất! Ra đừơng con thấy ai cũng nhiễm bệnh. Về nhà con cũng nghĩ mình chắc đã nhiễm bệnh, con luôn nghĩ mình sẽ chết, sẽ chết nên con làm gì cũng làm đến nơi đến chốn, cũng sắp đặt gọn gàng vì sợ lỡ ra đường mà xe tông cái, chết rồi không kịp dọn dẹp. Có phải chính vì vậy mà ngày nào con ăn gì cũng thấy ngon hết Thầy ạ, cứ y như là con sắp chết đến nơi! Vậy mà khi nghe chỉ thị cách ly từ 0 giờ ngày 01/04/2020 thì con đã hoang mang Thầy ạ! Trong khi con biết việc đó rồi cũng sẽ tới, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Con liền quan sát nỗi lo lắng sợ hãi đó cho tới khi đêm ngủ con mơ thấy con gái của con dương tính. Nỗi lo sợ tăng lên, tự nhiên con muốn niệm Phật mà con hỏng biết có đựơc không. Bình thường trước khi ngủ con hay niệm câu Namo Tassa Bhagavato Arahato Samā Sambudhassa và thế là con tiếp tục niệm. Nhưng con không yên tâm vì thường con hay để mọi việc tự nhiên, con ít dùng pháp đối trị, con liền nghe Pháp thoại của Thầy thì vi diệu thay, con nghe đúng bài Thầy nói thỉnh thoảng Thầy cũng hay niệm Phật trước khi ngủ. Thưa Thầy! Pháp thoại của Thầy luôn vi diệu như thế! Lúc chưa hiểu con nghe cho tới khi hiểu. Hiểu rồi con không nghe nữa cứ sống tự nhiên trong chánh niệm cho đến khi con gặp những trở ngại trong cuộc sống, giống như lúc đứng trước ngả ba đường con không biết phải đi hướng nào thì khi đó Pháp thoại của Thầy lại dẫn lối đưa đường cho con! Cũng như hôm ở Chicago, con bối rối chưa muốn về VN thì khi con mở Pháp thoại của Thầy ra, chính con cũng không ngờ đó là bài “Tuỳ duyên thuận pháp”. Thế là con tin tưởng mà về, không còn bối rối suy nghĩ nữa. Tuy biết rằng chọn kiểu gì thì mình cũng phải học bài học đó nhưng nay nhìn lại con vẫn thấy quyết định đó là đúng đắn. Thưa Thầy! Qua đó, con có những thắc mắc sau: 1-Có phải vì vợ chồng con đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi nên con vẫn ăn ngon trong thực tại vì biết mình chưa chết? 2-Hay là vì con tham sống sợ chết? 3-Khi con cần niệm Phật con nên niệm gì? 4-Con không cầu nguyện cho thế giới sớm qua đại dịch vì con biết Pháp vận hành rất hoàn hảo, con có cầu xin mấy cũng không được, đúng không Thầy? 5-Con có bị ám ảnh về dịch bệnh quá hay không? Có điều, con thấy đại dịch lần này đem lại nhiều lợi ích rất lớn như: 1-Giúp con người trên toàn thế giới thấy ra nhiều sự thật vô cùng quý giá và hy vọng trật tự trên hành tinh này được sắp xếp lại tốt hơn! 2-Con người sẽ biết sống yêu thương và quan tâm nhau hơn 3-Con người sẽ nỗ lực hơn trong việc bảo vệ hành tinh sống này. Con muôn vàn cảm tạ thâm ân Thầy đã ban cho con. Kính mong Thầy giữ gìn sức khoẻ! Kính thư. Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông cho con hỏi, hồi tưởng và tưởng tượng có phải là tưởng uẩn không ạ

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi, chữ “Mindfulness” dịch thế nào cho đúng ạ? Con nghe có người dịch là “Chánh Niệm”, người thì Tỉnh Giác. Không biết có đầy đủ với nội hàm không thưa Thầy? Con cảm ơn Thầy ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy. Cho con xin phép được hỏi. Con năm nay 18 tuổi. Sau 1 thời gian đi chùa làm công quả nay con có mong muốn được xuất gia tu học nhưng lúc trước con có xăm 1 hình xăm nhỏ trên người thì con không biết rằng là con có được đi tu trong khi trên người có hình xăm không ạ? Con chúc thầy mạnh khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin thầy hoan hỷ giúp con phá mê muội vấn đề này ạ: Con thường theo dõi và dọc những bài viết của Thầy, Thầy thường chỉ dạy như “hãy nhìn, thấy, biết mọi pháp đúng như nó là” Nhưng con thắc mắc: Ví dụ như con nhìn vào một đóa hoa hồng thì còn biết đó là đóa hoa hồng (nếu con ko phát sinh tâm phân biệt nó đẹp hay xấu hoặc không đẹp ko xấu thì gọi là tánh thấy phải ko thầy). Con muốn áp dụng vào cuộc sống hàng ngày của mình: Ví dụ như con thấy một người ăn trộm thì con biết đó là người ăn trộm (vậy trong trường hợp này nếu con nhìn như vậy có đúng ko thầy… Nếu người ăn trộm đó lấy đồ người khác thì mình phải làm sao ạ). Ví dụ trường hợp khác như: Nếu có ai đó vô tình hay cố ý đánh hoặc có ý đồ ko tốt vậy thì con phải làm như thế nào ạ. Xin thầy hoan hỷ giúp con làm thế nào để sống và thực hành đúng với phật pháp ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, khi chạy xe đi làm, con thường nhận biết nơi tâm, thân, thọ. Có điều, con không tập trung chú ý vào một đối tượng mà chỉ nhận biết Pháp đang diễn ra trong sự nhận biết. Con thục hành như vậy có đúng không ạ và tâm con có phải đang trong nhất niệm? Có khi, con niệm Phật thật lâu rồi buông câu niệm Phật, thì lúc đó con thấy mình có một khoảng trống trong tâm và rất an tĩnh. Thầy cho con hỏi, lúc đó con đang ở trạng thái gì và nên có thái độ gì? Con cám ơn Thầy đã khai ngộ cho con rất nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông. Cho con xin hỏi hai vấn đề. Gần đây sau một thời gian tập quay trở về nhìn lại thân tâm, con đã nhận ra nhiều điều không thật sự cần cho cuộc đời của mình và con bỏ từ từ. Từ những thứ mắt thấy được như vật chất cho đến trong suy nghĩ và lời nói. Trong quá trình con thấy những câu chuyện mà mọi người bàn nói xung quanh cuộc sống (chuyện người khác, vấn đề thời sự…) chẳng có ý nghĩa gì đối với con nữa. Nên những lúc như thế, con chọn cách im lặng. Hằng ngày ai hỏi gì thì con trả lời cái đó rồi con lại trở về với chính mình (với bài vở trên trường). Tuy nhiên, lâu lâu khi có duyên gặp những người bạn về học tập và tu tập thì con lại nói rất nhiều, nhiều lúc nói liền mấy tiếng. Lúc đó con nhận ra là con không phải là ít nói mà là chưa gặp đúng người nói đúng chủ đề con hứng thú. Thật ra những dịp nói chuyện như vậy và gặp được những người bạn như vậy rất hiếm, vì căn bản các bạn xung quanh con đa phần đều quan tâm đến vấn đề lập gia đình, đi làm, kiếm tiền thì tất nhiên lúc nói chuyện họ sẽ bàn đến những vấn đề này. Còn những người bạn mà hứng thú về chuyện học hành và tu tập thì hầu như cũng ít nói, vì họ bận bài vở và có lẽ bận trở về với chính mình. Vậy thì cho con hỏi là có phải những người sống quay về với chính mình đều kiệm lời, và không phung phí lời nói nữa? Một trong bốn chân lý của người Ấn Độ là mỗi người mình gặp trong cuộc đời này dù là chỉ gặp thoáng qua hay lâu dài đều đến để dạy cho mình một bài học gì đó. Khi chiêm nghiệm về điều này, con nhìn những người xung quanh con với sự trân trọng. Nhưng điều gì cũng có hai mặt của nó, có những người có nhân duyên tốt thì chúng con giúp đỡ nâng đỡ nhau, cũng có những người có những hành động và lời nói không tốt với con. Nhiều người góp ý là “đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”, nhưng con không muốn mất thì giờ và hơn thua với họ nên cũng im lặng, và mọi người nói là con bị “người ta trèo lên đầu ngồi”. Và với những người này chỉ bất đắc dĩ trong những trường hợp phải tiếp xúc thôi, còn không con hạn chế gần họ, không phải vì sân hận gì hết mà chẳng qua con thấy con chưa đủ lực để tiếp xúc nhiều (thay vì bị chai mặt và để họ làm tổn thương mình hết lần này tới lần khác). Thưa Sư Ông là con ứng xử như vậy không biết có bị xem là thọc gậy vào bánh xe pháp không? Con xin tri ân Sư Ông!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, dần rồi con nhận ra mình chẳng thể thay đổi được ai, người mà họ chịu nghe mình để thay đổi vì bên trong họ đã có những nhân duyên để đến lúc thay đổi nên khi nghe mình nói hợp lí thì họ thấy ra được và thay đổi. Nhờ suy ngẫm điều này con nhận ra mình sinh ra chỉ để mượn cuộc đời thay đổi chính mình mà thôi. Mỗi người đều có bài học của mình dù đó là hoàn cảnh tệ nhất. Vd: Một người chồng bị vợ phản bội thì bài học của anh ta chính là nhận ra trên đời này không nương tựa hay ảo tưởng hạnh phúc về ai hay bất kì điều gì. Còn người vợ phản bội người chồng vì người vợ chưa học ra được bài học về những khổ đau trong tình ái nên người vợ này vẫn lao ra bất chấp để tìm kiếm sự thoả mãn của những cảm xúc mới lạ. Chỉ khi nào va phải khổ đau thì người vợ này mới thức tỉnh. Dường như Pháp đã bố trí sẵn những bài học mà có thể người ta đã không chịu học từ kiếp trước hay chưa học qua để rồi cả 2 vợ chồng cuối cùng đều sẽ đến đích cuối cùng là thấy ra sự thật. Đúng sai tốt xấu đối với sự thật của Pháp chỉ là hiện tượng mà thôi. Con xin thành kính tri ân đảnh lễ Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, làm sao để con có thể chuyển hóa mẹ con được ạ. Hồi đó, nhà con ở quê nội là vùng quê dân cư rất thưa thớt, nhà con kinh doanh 1 quán nước nhỏ để kiếm sống qua ngày, tuy thiếu thốn nhưng mà gia đình hòa thuận, tính tình mẹ con lúc đó cũng rất hiền lành. Sau đó, gia đình con chuyển vào sống ở quê ngoại là 1 vùng thị trấn dân cư đông đúc hơn. Mẹ con thì đi làm công ty để kiếm tiền, tới nay cũng đã được 5 năm, nhưng kể từ khi mẹ con đi làm công ty, tính tình mẹ con trở nên hung dữ, ích kỷ, đi làm về tới nhà thì mẹ con hay quát tháo làm cho con cảm thấy rất mệt mỏi, con cũng hay nhấn like những trang Phật pháp trên facebook của mẹ để khi mẹ lên facebook thì nó hiện lên nhưng mà mẹ con không đời nào xem. Tuy nhà con thờ Phật nhưng mà mẹ con không hề biết một chút gì về giáo lý của Đức Phật, mẹ con hay dùng những lời lẽ tiêu cực để nói với các con, con nghĩ rằng mẹ con sống như vậy không tốt cho bản thân mình và cả gia đình, nhất là em gái của con mới học lớp một, con thấy rất tội nghiệp cho nó, trong khi những đứa trẻ cùng tuổi được cha mẹ dạy bảo bằng những lời hay ý đẹp, còn cha mẹ con thì dạy cho nó sự ích kỷ, lười biếng, những lời lẽ tiêu cực. Con cũng không thể ngồi lại để nói chuyện với mẹ con được, vì mẹ con thường ngày hay nói chuyện với con bằng lời lẽ thiếu tôn trọng, nên giờ khi khuyên bảo mẹ con cũng thấy rất ngại. Con biết là pháp đang vận hành, nhưng con nghĩ khi mẹ con nhận ra được sự sai trái từ những việc làm của mình, thì mẹ con cũng đã làm ảnh hưởng xấu đến anh em con rất nhiều. Con xin Thầy từ bi chỉ dẫn cho con biết con phải làm sao. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời