Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, thưa Sư ông. Trong câu hỏi lần trước Sư ông có nói là có thể con bị trầm cảm – do muốn mọi thứ theo ý mình. Con muốn hỏi Sư ông trả lời giúp con để con thấy rõ hơn. Con có tìm hiểu về trầm cảm. Sự thật là các thuốc Tây Y, liệu pháp trị liệu hiện đại thật sự không giúp mình. Và đúng là con đã từng trải qua và con thấy nó đúng thật sự là không hiệu quả. Trong chia sẻ đó nói là đối lập với trầm cảm là sức sống chứ không phải niềm vui. Và đây là biểu hiện của tính cách yếu đuối, có gen di truyền. Con thấy có thể đúng vì từ nhỏ con sinh ra con đã thấy mình không có sức sống và mỗi ngày càng đi xuống. Cho đến gần đây thì con thấy con kiệt quệ. Ngày hôm qua con tình cờ gặp 1 người bạn thời cấp 2. Bạn ấy rất khỏe mạnh và tràn đầy sức sống, rất vui vẻ. Con thì đang rất mệt và có cảm giác mình sắp sụp đổ, ngã quỵ. Con né bạn ấy vì buồn và xấu hổ. Nhưng khi về nhà nó khiến con suy ngẫm. Người bạn này ngày xưa rất ngoan hiền nhưng sau đó thì thay đổi hoàn toàn: quậy phá, đi bar, cờ bạc,… nhưng bạn ấy vẫn tràn đầy sức sống. Có phải là vì bạn ấy đi theo dòng chảy sinh mệnh cuộc sống của mình? Con luôn sống đúng chuẩn mực, chỉnh chu, đạo đức mà gia đình, pháp luật xã hội đặt ra nhưng bây giờ con thấy mình đang kiệt quệ. Con thấy những khao khát tình dục luyến ái, những khát khao được sống thoải mái mà con dồn nén trong mình đang hút sinh lực mình mỗi ngày. Nhưng con không dám bộc lộ, con thấy mình không vượt nổi sự phán xét và không chấp nhận của gia đình cũng như đạo đức sống mình đang sống. Tình cờ con có nghe 1 câu hơi lạ nhưng nó cũng khiến con suy ngẫm, đó là “Bạn có thể trở thành 1 kẻ vô dụng với xã hội nhưng đừng trở thành 1 kẻ vô dụng với bản thân mình.” Trong 1 góc nhìn nào đó con đang làm rất nhiều điều có ích cho xã hội và mọi người. Con được nhận những lời cám ơn, những niềm vui, hạnh phúc từ người khác nhưng con đang héo dần và chết mòn trong lòng.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy. Thời gian trôi qua mau suýt soát đã 9 tháng rồi, chiều mùng 5 tháng 1 chào Thầy ra về, con mang theo tâm hân hoan và câu Khai Thị của Thầy “khoảnh khắc”. Dạ thưa Thầy, trong buổi giảng Thầy nói về mỗi “khoảnh khắc”, lúc ấy trong con sự rung động, chấn động, bừng tỏ giống như một lực nào đó chỉ một chút thôi đã phá được khối dày đặc cứng ngắc, con mượn tạm lời mà nói vậy chứ không có ngôn ngữ nào miêu tả được. Kính thưa Thầy. Suốt từ bữa đó tới nay con giảm thiểu sự vất vả gọi là miên mật dụng công trong tu tập. Con để tự nhiên vô tư trên sự vận hành của Pháp “tại đây ngay bây giờ”, mỗi khoảnh khắc khi pháp đến đi “như nó đang là chính nó”, tâm hân hoan liên hệ tới các Pháp, tự nó hân hoan cởi mở vui vẻ Thầy ạ. Trong thực nghiệm con bừng tỏ lời Thầy, thế nào là ăn cắp Pháp, cướp công Pháp, đưa Pháp về làm của sở hữu, tỏ rõ khổ, tập,… mà Đức Phật thuyết và Thầy âm thầm truyền trao bao nhiêu năm qua không đâu xa ngay nơi đây thân, thọ, tâm, pháp này, chỉ cần trở về là thấy “thấy Kiết Sử trói buộc hay rỗng lặng Trong Sáng”. Vâng thưa Thầy, như nó đang là chính nó chứ không phải như con cho là cái con đặt tên. Gần chín năm trôi qua con như bóc vỏ chuối cứ hết vỏ này lại đến vỏ khác, hết bài học này lại đến bài học khác. Giờ đây con thấy rõ ràng hơn sắc nét hơn trong mỗi khoảnh khắc thì cũng là điều mà con nhận ra mình tham, sân, si, mạn, nghi nhỏ nhẹm tàn dư còn nhiều và và đôi lúc thấy mình thật xấu hổ ê chề, thường thi rớt bài học của Pháp khi Pháp đến, chấp trụ dính mắc một trong hai mặt cực đoan yêu thích và ghét bỏ mà không hay. Thưa Thầy, nó lừa con vi tế, lỗi nhiều vẫn là do con tham tu vì cái tôi xen vào tu mà con bẻ cong Pháp, ăn cắp Pháp, cướp công Pháp, đem Pháp về làm của sở hữu. Thật là phũ phàng do vô minh. Thưa thầy, mỗi khi con phát giác ra mình như vậy, con lại xả ra buông xuống với nụ cười từ tâm với thấy biết trong sáng chứ không phải sợ hãi mà dụng công như đá đè cỏ, vì vậy tâm hân hoan rất tự nhiên, thân khinh an nhẹ nhẹ hiển bày. Cứ như vậy ngày qua ngày tháng qua tháng con sống tùy duyên thuận pháp trong mọi oai nghi. Lỡ có sai đâu thì điều chỉnh nhận thức lại. Đúng như Thầy dạy, các pháp vốn rất hoàn hảo rồi, vì chúng con cứ nghĩ thêm cho nó, đặt tên cho nó làm nó phức tạp ra. Khi nhận ra điều đó trong cuộc sống con uyển chuyển hơn, giới hạnh giới Đức tăng trưởng, tình yêu thương vô ngã được vun bồi ở một thể rất tự nhiên, không lăng xăng thì tâm thanh tịnh, có nhiều lúc những trạng thái cảnh giới nội tâm bất khả tư nghì hoát nhiên hiện bày đúng thời vị tính, con mỉm cười trong thấy biết “pháp tự đến rồi tự đi”, pháp khổ không ôm, pháp lạc con không chấp, lạc hay khổ vướng bận thì ngay đó là sinh tử luân hồi, vì con thấy ưa Pháp lạc thì còn khổ hoài hoài, chỉ thấy như nó đang là chính nó thì muôn điều tự tại, tâm chói sáng phổ chiếu. Kính bạch Thầy, cách đây vài hôm trong một lần ngủ trưa, thường thì con vẫn dặn lòng mình nghỉ một giờ đồng hồ thôi. Lần nào cũng vậy, trước khi ngủ con cũng vẫn trọn vẹn với thân, thọ, tâm, pháp này, vẫn hơi thở này cảm giác này mà tự nhiên trong hơi thở dường như thở vô chưa thở ra mà đã một giờ đồng hồ đi qua trong trạng thái đó không có gì gọi là chói sáng Tuệ Giác hay ngủ mơ rõ là con chưa ngủ, nghĩa là con không hề xen vào cuộc xử lý này cũng như không hay biết chỉ khi mọi sự đều rõ ràng thì con mới biết “sao vừa mới chưa đầy hơi thở vẫn cảm giác tự thân này mà đã một giờ rồi”? Câu hỏi đó xuất hiện và rồi con trả tự do lại cho pháp ngay lập tức, con không hề cố ý hay phê duyệt xử lý, rất tự nhiên ạ. Sau đó con cũng không cố hiểu hay đặt tên cho nó và chẳng sợ gì cả, chỉ thấy như nó đang là chính nó vậy thôi nhưng rồi dặn lòng mình, “dù pháp này có xuất hiện hay không con cũng không tập phát triển phát huy gì cả và không bận lòng”, nhớ câu Thầy dạy “về phần con con cứ lo tu, chuyện của pháp cứ để pháp lo”. Hôm nay con mượn tạm ngòi bút viết trình pháp hành lên Thầy, thật ra con trình thầy mỗi ngày, có ngày nhiều lần bằng thầm ý cùng sự tri ân sâu sắc. Dạ thưa Thầy, vì còn vô minh, nếu con sai phạm vào những điều vi tế nhỏ nhiệm, kính mong Thầy dạy thêm cho con. Một lần nữa con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy tận đáy lòng thẳm sâu Vô Lượng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con đã hiểu câu Như Lai có ra đời hay không thì Pháp vẫn vậy, hay thầy dạy mọi thứ đều đã có sẵn chỉ có nhận thức và hành vi của mình đúng hoặc sai. Con thấy rõ, cũng cùng một tình huống mà có sự đau khổ hay có sự bình thản. Tất cả do mình, đổ lỗi cho bên ngoài thì sự đau khổ sẽ không dứt. Con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, bác cả nhà ngoại (anh của mẹ cháu) đã mất. Bác có tài sản là cái xe nhưng không có ai dùng hết. Thầy cho cháu hỏi là cháu có thể dùng tài sản này được không ạ? Cháu phải cúng gì không thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con xin phép hỏi một vấn đề trong Kinh Tất Cả Lậu Hoặc: “Có những lậu hoặc tránh né được đoạn trừ.” Nó có giống như “lấy đá đè cỏ” không ạ? Phải hiểu thế nào cho đúng ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông! Con có câu hỏi. Do hoàn cảnh gia đình và không còn chọn lựa nào khác mẹ con đã phá thai (bỏ em con lúc 2 tháng tuổi). Bây giờ sau khi coi bói, người ta nói vong linh em theo con làm cho con và mẹ hay gây gỗ. Hơn nữa tâm tính con bực mình, lúc này lúc khác suy nghĩ kì cục đi làm không được. Con thấy đúng như vậy! Hôm qua con cúng em. Xin em tha thứ và đừng phá nữa thì thấy tâm tính nhẹ hẳn ra và không còn khó chịu nữa. Nay xin sư ông chỉ cách cho con để em không còn phá con nửa và vong linh em siêu thoát. Nhà con định lập trang thờ em ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con thấy đau khổ xuất phát từ hai nơi: tàng thức đưa pháp trong đầu hỗn loạn như chuồn chuồn bay, trái ý nghịch lòng làm nhiễu loạn trong lồng ngực (tâm). Nhưng khi tinh tấn thấy pháp lăng xăng và thấy do cái ta ảo tưởng gây ra thì trở lại sự sáng suốt. Tuy nhiên do con quá chú tâm vào hai nơi này thì hành động nơi thân con lại quên mất. Con xin trình thầy. Con cám ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi cho con hỏi, có phải còn ý nghĩ về kiếp sau là còn luân hồi không thầy? Chúng ta không chấp nhận rằng từ lúc sinh ra đã là cái chết đang đếm ngược, chúng ta luôn tìm một cái gì đó để chạy khỏi sự sợ hãi cái chết. Ta được sinh ra bởi nhiều nhân duyên và chết đi cũng bởi nhiều nhân duyên, xong lại là nhân duyên để những điều khác được sinh ra, cứ như vậy vô cùng vô tận chứ đâu có bản thể linh hồn nào mà có kiếp sau phải không thầy? Sự tái sanh cũng chỉ là sanh diệt tuần hoàn phải không thầy? Vậy nên đâu có ai tái sanh hay luân hồi mà sự tái sanh chỉ là sự vận hành tự nhiên của pháp thôi! Nếu có khái niệm Ta thì Ta chỉ được sinh ra 1 lần và sống 1 lần. Không biết con hiểu như vậy có đúng không? Con cám ơn và chúc thầy luôn khoẻ để giúp chúng con tiến bước trên đường đạo.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, 7 mức độ thấy ra pháp thì mức độ thấy ra thực tại như nó đang là tương đương với tri kiến thanh tịnh không ạ? Con thành kính tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính Thầy. Con xin trình bày tình trạng của mình. Con thực hành giáo pháp, con cảm nhận được có lúc tâm con bình thường không dính mắc, nhưng chính lúc như vậy lại có lúc cảm thấy nhàm chán như mình chẳng có gì và vì điều đó con lại đi tìm điều gì đó để phục vụ cái cảm xúc nào đó của con. Con kính xin Thầy chỉ dạy cho con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời