Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính bạch thầy, Con cầu mong thầy khoẻ mạnh. Thưa thầy, con đang luyện tập việc viết ra nhật kí hàng ngày, thì trong 1 khoảnh khắc muốn viết xuống là mình muốn dừng lại và ngồi im thôi. Sau đó con không viết nữa. Cho đến hôm nay khi ngồi thiền, con khởi lên ý muốn đứng dậy đi ốp quả trứng để ăn thì con chợt giật mình nghĩ rằng liệu khi có ý khởi lên, thì mình nên nương theo và nghe theo cảm xúc của mình, không chối bỏ hay mình chỉ đơn giản quan sát tiếp và tiếp tục làm công việc đó mặc dù có thể lúc đó cảm giác suffering thì mới là đúng? Và khi ý khởi lên lặp lại, và trong trạng thái nào thì mình biết đấy là dấu hiệu để mình dừng việc đang làm lại và lắng nghe cơ thể ạ? Con cảm ơn thầy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin đảnh lễ Sư! Có 1 sự việc con thấy vui xin được kể. Từ khi chính thức lấy chồng, con phát nguyện mỗi lần đám giỗ của ông bà bên nhà chồng con, con sẽ tụng một bài kinh Tam Bảo hồi hướng ông bà. Cách đây mấy hôm là đám giỗ bà cố của chồng con, con đã làm y như vậy. Vậy mà hôm qua chồng con nằm mơ thấy bà cố về nói rằng 2 người con của bà đã được đầu thai. Con nghe mà thấy vui. Con xin đảnh lễ Thầy đã nghe con trình Pháp!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính xin đảnh lễ thầy! Thầy thường dạy cốt lỗi của việc tu hành là thấy pháp: “tham thấy tham, sân thấy sân, si thấy si… Việc còn lại để pháp lo”. Theo quy luật tự nhiên thì mọi sự mọi vật đều vận hành theo nguyên lý: sinh-trụ-dị-diệt. Vậy nói “tham thấy tham” nếu nói cho đủ là “Tâm tham sinh thấy tâm tham sinh” và “Việc còn lại để pháp lo” là pháp vận hành theo quy luật tự nhiên: sinh – trụ – dị – diệt. Như vậy theo quy luật tự nhiên cái gì có sinh là có diệt, do đó chỉ cần thấy tâm sinh: tham, sân, si… rồi theo quy luật mình ko cần làm gì cả nó cũng tự diệt. Không biết con thấy như thế có đúng không, mong thầy khai thị cho con. Con cám ơn thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ con có đọc về câu “Đời chỉ mong có một là tri kỷ, hơn ôm vào cả vạn tý hư danh” của Hòa Thượng. Hòa thượng có thể giải thích thêm cho con TRI KỶ ở đây là như thế nào không ạ. Con xin Tri ân Hòa Thượng ạ
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, con đã đầu tư nhiều trong tình cảm nhưng người ấy lại phản bội con, có tình cảm với người cũ. Bây giờ 2 người đó không đến được với nhau thì lại quay sang muốn quay lại với con. Thật lòng con cũng muốn quay lại nhưng con vẫn không hoàn toàn tin tưởng. Hôm trước đọc một bài thầy trả lời bạn là “thái độ sống mới quan trọng, hoàn cảnh sống chỉ là duyên”. Vậy nếu con đồng ý quay lại với một thái độ khác, sẵn sàng đón nhận rủi ro lần 2 nếu có,… thì vẫn được đúng không ạ?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Sư ơi, con tu tập gần 10 năm nay nhưng vẫn còn đầy sợ hãi, mong cầu và vọng tưởng. Con mới nghe pháp thoại của Sư và ứng dụng được vài ngày mà hạnh phúc tự nhiên. Con biết ơn tất cả vì con được biết đến Sư. Con cầu chúc cho thật nhiều người có duyên lành được nghe Sư giảng và ứng dụng được ngay trong hoàn cảnh sống của họ!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin kính chào Thầy. Con có duyên được một bạn đạo tặng hai quyển Thực tại hiện tại và Sống trong thực tại của thầy. Đọc sách của thầy, được nghe các bài pháp thoại của thầy, con dần thấy mình đang tu theo bản ngã. Cứ cố đạt cái gì đó trong tu tập mà không biết rằng chỉ cần để tâm rỗng lặng trong sáng, trở về với tự tánh mình mới là tu, như lời thầy dạy tu chỉ là thấy ra lẽ thực mà thôi Sáng nay, con có bài viết cảm nhận về pháp. Con mạo muội trình thầy để thầy chỉ dạy cho con vì tâm đạo của con còn rất sơ cơ. Con cám ơn thầy. Con dốc lòng thành kính, xin chư Phật gia hộ thầy luôn khỏe, để dẫn dắt chúng con. Nam mô bổn sư thích ca Mâu ni Phật Tản mạn sáng thứ 5 Sáng nay, chở cháu đến trường. Vừa đến gần cổng trường thì xe xẹp bánh. Chắc cán đinh rồi. !! Đưa cháu vào lớp, dắt xe tìm chỗ vá. Mừng quá! vừa đến nơi, thấy một bàn tay lắc qua, lắc lại: ”Hổng vá hả anh? – nghỉ vá rồi!!”. Mừng hụt, hơi bực bực, nghỉ rồi sao không tháo bảng, chợt phì cười, quyền của người ta mà! Tiếp tục dắt xe tìm chỗ khác. Sáng sớm ít tiệm nào mở cửa. Một anh Honda ôm trờ tới: “Chú lại đầu chợ có vá đó!“. Dân mình vậy đó, đi đường thấy ai bể bánh dắt xe thì chỉ, ban ngày chạy xe mở đèn, lấy ngón tay chớp chớp báo hiệu đèn chưa tắt, chưa gạt chân chống, cũng chỉ giúp. Thiệt tình dễ thương ghê!! Vừa đến nơi anh Honda ôm chỉ, không thấy ai, chỉ thấy tấm bảng đề: Chuyên rút căm! Rồi, dắt xe tiếp. Vừa đi, vừa lầm bầm, hôm nay xui quá! Đành âm thầm chấp nhận dắt xe. Cuối cùng, rồi cũng đến chỗ vá xe. Trong lúc chờ vá xe, ngồi nhìn lại thấy tâm mình duyên theo cảnh quá. Hy vọng có chỗ vá xe, rồi không có, bực mình rồi hy vọng tiếp. Vòng xoay cứ tiếp tục làm tâm bực bội thêm. Đến khi, chấp nhận một sự thật cứ dắt xe đi thế nào cũng có chỗ vá mà thì lúc đó tâm mới yên. Bớt bực bội thì xe dắt cũng đỡ mệt hơn và tìm chỗ vá cũng nhanh hơn. Chợt nhớ lời của một vị thiền sư: “Cuộc đời như một trận đấu tennis, các con phải bình tỉnh và sáng suốt đón nhận quả bóng bất ngờ từ đối thủ giao cho thì mới hy vọng chống đở và thắng trong cuộc chơi“. Thế đấy, ai mong muốn xẹp xe dắt bộ mà cứ phải dắt bộ, ai mong muốn người mình thương bỏ rơi mình nhưng vẫn bị bỏ rơi, rồi mất mát, già nua, bệnh tật… Ai muốn?! Không ai muốn?! Nhưng mà nó cứ đến như một định mệnh theo suy nghĩ đời thường, chứ đâu biết do các pháp đang vận hành theo quy luật nghiệp nhân quả, duyên sinh. Có nhận ra các bài học này mới giúp ta có cái nhìn đúng (chánh kiến), suy nghĩ đúng (chánh tư duy), từ đó nói đúng (chánh ngữ),làm đúng (chánh nghiệp) v.v… Nhận ra nhân khổ lập tức hạnh phúc bắt đầu, khổ là do tham sân si do bản ngã tạo ra, khi thấy mọi sự đều vô ngã chỉ là pháp vận hành thì tâm vô sở trụ, chấp nhận để pháp vận hành không tạo tác, nhìn các sự vật như nó đang là không yêu ghét dán nhãn, không bắt nó phải là, sẽ là theo tham vọng của bản ngã thì tâm không động, lấy đâu mà sầu như lời Phật dạy trong kinh Hạnh Phúc (Mangala Sutta) Khi xúc chạm việc đời Tâm không động không sầu Tự tại và vô nhiễm Là phép lành cao thượng “Xong rồi anh ơi!”. Giật mình, mĩm cười với anh sửa xe, thấy vui vui, vì học được bài học từ việc xe bị đinh đâm thủng, từ việc bực bội tìm chỗ vá, từ sự dễ thương của người chỉ chỗ, từ sự thản nhiên vô tâm của anh vá xe. Tất cả đều tự nhiên bình thường theo nhịp sống, chỉ tâm mình động do mong muốn, vọng cầu mà thôi. Quanh ta là bài học về hạnh phúc và khổ đau, chân lý đã có sẵn chỉ cần nhận ra, không cần tìm đâu nữa. Mục đích có sẵn rồi Nào phải vọng xa xôi Dặm trình thong dong bước Hoa trắng nở ven đồi. (Thầy Viên Minh) 08/10/2020
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Đối với con giác ngộ chân lý là quan trọng nhất đời con. Con muốn theo Thầy Viên Minh trên con đường Đạo nhưng con chưa muốn xuất gia thì con cần liên hệ thế nào?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: