Thầy ơi! Con thật sự rất biết ơn Thầy trong thời gian qua đã giúp đỡ con rất nhiều. Con không biết làm sao để đền đáp công ơn của Thầy. Con chỉ biết con cố gắng sống đúng pháp và hàng đêm sau khi ngồi thiền xong, con hướng tâm đến Thầy và nguyện cầu cho Thầy luôn luôn khỏe mạnh và thân tâm thường an lạc là 1 điều nho nhỏ của con để đền đáp ơn Thầy dành cho chúng con. Con biết con đường giác ngộ rất gian nan nhưng con cố gắng không nản chí để tiếp bước đi trên con đường mình đã chọn để học ra bài học của pháp. Một lần nữa con xin cám ơn Thầy bằng tấm lòng sâu sắc của con đến Thầy.
Sādhu lành thay! Con là một Phật tử điển hình trong hiểu đạo và sống đạo đáng được nêu gương cho chư bằng hữu.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Bạch Thầy,
Thầy ơi, con đang trong một trường hợp, hiện tại con đã kết hôn và có gia đình riêng. Con cũng lo cho gia đình nhỏ đầy đủ. Về phần lương căn bản con làm được hàng tháng chồng con biết rõ và dùng vào khoản chi tiêu trong nhà, nuôi con.
Nhưng có một vấn đề thế này, con có ba mẹ và ông bà con ở quê, đặc biệt là ba mẹ con có hoàn cảnh khó khăn, nợ nần. Con thường xuyên phụ giúp ba mẹ bằng số tiền thêm con kiếm được. Lúc đầu con cho chồng biết vì nghĩ rằng vợ chồng nên thống nhất thì tốt hơn. Anh cũng vui vẻ đồng ý vì đó là khoản tiền con làm thêm được. Nhưng sau một sự cố thì anh lại lấy việc giúp đỡ đó ra nói và ba mẹ chồng cũng can thiệp, điều đó làm ba mẹ con rất buồn. Sau đó con nhận ra rằng, không nên cho biết cụ thể vì ảnh hưởng đến nhiều thứ, đặc biệt là tình cảm hai bên gia đình.
Qua cách nói con biết ba mẹ con rất buồn vì gả con sớm và con chưa giúp được nhiều cho gia đình. Con thì thương và nghĩ mình giúp được đến đâu thì giúp, miễn không làm ảnh hưởng đến gia đình nhỏ. Hiện tại con vẫn đang giúp nhà con, mỗi tháng một ít để ba mẹ con có mảnh đất sau này về già có chỗ ở. Con đã không cho chồng con biết từ sự cố ấy. Con cũng rất muốn cho anh biết để anh thông cảm và mình cũng thanh thản trong lòng. Nhưng sống trong cõi tục đế này khó lắm Thầy ạ, đôi lúc cũng không thể thành thật trong mọi chuyện.
Con đã cảm thấy ái náy, nên cho anh biết hay không, con còn lo ông bà nhà anh quở trách vì mình góp tiền mua đất cho ba mẹ mình mà không cho anh biết. Nhưng con đã sáng suốt nhìn lại, không thể đòi hỏi sự hoàn hảo kiểu như chồng con và gia đình chồng sẽ thông cảm, thấu hiểu và vị tha. Con thấy thôi mình cứ tùy duyên mà ứng ra thôi. Đúng hay sai, thành thật hay giả dối chỉ là những khái niệm mang tính tương đối thôi, phải không ạ?
Xin Thầy hoan hỉ dạy bảo thêm ạ. Con cám ơn Thầy, con chúc Thầy sức khỏe và an lạc ạ!
Thành thật không đúng chỗ thành dại khờ và đôi khi chuốc hoạ vào thân. Chẳng có Phật Trời nào dạy thành thật khờ dại như thế cả. Con làm việc đúng tốt thì dù đoạ địa ngục cũng cứ làm, huống gì sợ không thành thật với những người ích kỷ, thiếu lương tâm!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, Thầy cho con hỏi thêm một câu ạ. Bình thường thì tâm sáng suốt, định tĩnh, trong lành. Nhưng khi việc đến, cái bản ngã trong con ứng ra liền, con thấy nó tham lam, toàn những suy nghĩ muốn giành quyền lợi cho mình trước, đã là tham rồi mà cái ý thức còn đưa ra lý do này, lý do nọ để biện minh. Chúng giống như tổ chức phiên tòa trong tâm con Thầy ạ. Bên thì tạo tác, bên thì biện minh, rối ren làm sao. Rồi con bật cười cho chính mình. Sao cái tâm mình rắc rối thế. Con mà bảo chúng im thì lúc khác chúng cũng trồi lên thôi, nên những lúc như vậy con chỉ ngồi nhìn chúng làm gì, tự nói với mình rằng, xíu tụi nó mệt, tụi nó cũng đi mất.
Đúng là khi quan sát kỹ lại thì chúng cũng mất tiêu. Nhưng đúng là để tỉnh thức nhận biết chúng trong mọi tình huống thật không dễ chút nào. Thầy ơi, sao chúng trong người mình mà lại như những kẻ xa lạ đang trú ngụ tạm, lúc khởi lên, lúc mất, chẳng có gì chắc chắn cả, Thầy nhỉ?
Có những tình huống cần quyết định gấp, không kịp quan sát kỹ, con bị cuốn theo và tạo tác luôn, dù nhận ra hành động của mình đang chạy theo tâm tham. Thầy ơi, trong những tình huống như thế con được Thầy dạy là cứ quan sát rõ, là chứng nhân cho chính mình, nhưng có pháp đối trị gì để mình bớt đi đến hành động, tạo tác theo cái tâm phóng dật đó không ạ?
Xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy con ạ.
Kính!
Nếu dễ dàng thì ai cũng thành Phật hết rồi! Trò chơi gay cấn và hấp dẫn như thế mà con muốn chấm dứt ngay thật đáng tiếc. Tham sân si là mánh khoé của bản ngã, đóng vai kẻ hoá trang muôn mặt để giúp Tánh giác phát hiện. Nếu phát hiện được ngay thì khả năng thấy biết làm sao phát huy đến Toàn Giác, chính nhờ bản ngã biến hoá muôn mặt Tánh Giác mới phát huy đến vô cùng. Khi con phát hiện tất cả bộ mặt hoá trang cùng với tất cả mánh khoé của nó thì con mới thật sự là Toàn Giác.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Sư. Kính bạch sư cho con hỏi có ai trong cuộc sống này thật sự có hạnh phúc trong không? Hay hạnh phúc chỉ là trọn vẹn chấp nhận những gì nó xảy ra với tâm sáng suốt định tĩnh trong lành? Con xin tri ân những bài pháp Sư đã giảng mà con có duyên may đã được nghe. Con Tâm Hạnh Từ
Không ai thật sự có hạnh phúc hoặc đau khổ trong cuộc đời này cả. Hạnh phúc và đau khổ chỉ là trò ảo hoá của bản ngã mơ mộng mà thôi. Nhưng khi ai tỉnh mộng hay giác ngộ ra điều này thì người ấy liền thấy tất cả đều là hạnh phúc hoàn toàn chân thực cho dù họ đang sống giữa cuộc đời dường như là bể khổ trầm luân.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam Mô A Di Đà Phật! con thành kính đảnh lễ Thầy. Con có môt vài điều thắc mắc xin Thầy khai thị, con cám ơn Thầy nhiều ạ.
Theo con được biết thời Phật đã có chữ viết và phương tiện công cụ ghi chép. Đạo Bà La Môn có trước đạo Phật cũng đã ghi chép kinh điển của họ. Vậy tại sao Phật Tổ lại không cho biên soạn kinh điển để truyền lại cho đời sau những lời dạy nguyên thủy và chân thực nhất của Ngài. Đành rằng ở một khía cạnh nào đó ngôn từ, sách vở có thể là vật cản cho việc thực hành nhưng không thể phủ nhận lợi ích của sách vở. Số người không biết Phật Môn khá nhiều nhưng đáng lo sợ hơn la ngay cả những Phật tử cũng không hiểu biết đúng đắn được Ngã Phật dù đã quy y, học đạo. Lý do của điều này một phần vì kinh điển khá rối rắm, khó hiểu, thậm chí có những đoạn những kinh đầy màu sắc mê tín, thần quyền không thể do Phật thuyết hay Tổ Sư nói được mà do người đời sau tự sáng tạo rồi gán cho Phật. Phật là bậc Toàn Giác, Người chắc chắn phải biết trước được ngày hôm nay nhưng sao lại không can thiệp. Con nghĩ rằng với Trí tuệ và thần thông của Phật và các vị Tổ Sư thì biên soạn và duy trì kinh điển hàng bao nhiêu ngàn năm đi chăng nữa không phải là điều khó khăn.
Đức Phật nói mà dường như không nói, ngôn ngữ chỉ là một phần rất bé nhỏ và hầu như không phải là chính yếu khi đức Phật khai thị Sự Thật. Những nhân tố chính yếu có tác dụng mạnh mẽ khi Ngài chỉ dạy là tâm thái, cử chỉ, nụ cười, ánh mắt, vẻ tự nhiên, năng lượng, trí tuệ, từ bi v.v… biểu hiện nơi Ngài ảnh hưởng trực tiếp đến người cầu đạo đúng với căn cơ, tình huống, không gian, thời gian và thái độ nhận thức, niềm tin, sự chú tâm trọn vẹn trong sáng của người ấy ngay lúc đó, còn ngôn ngữ chỉ là thứ yếu, đôi khi hoàn toàn không cần thiết, vì sự im lặng của đức Phật có tác dụng khai tâm hơn nhiều so với những gì Ngài nói.
Nếu như ngôn ngữ là trọng yếu đến thế thì khi đức Phật đã hoàn toàn giác ngộ Ngài chỉ cần bỏ ra một hai năm tìm một chỗ thanh vắng ngồi viết ra kinh điển rồi dùng thần thông biến ra vô số bộ kinh để phân phát cho chư thiên và nhân loại, đồng thời biến nó thành bất hoại để truyền lại cho muôn đời sau, rồi nhập Niết-bàn cho khoẻ, tội gì phải đi khai thị từng người và cần gì đệ tử phải ghi chép làm chi cho mệt. Cho dù làm thế Ngài vẫn không thể truyền đạt được toàn bộ chân lý Ngài đã giác ngộ qua ngôn từ mà chủ yếu là người được khai thị phải chứng ngộ chân lý ấy ngay nơi chính mình chứ chẳng có điều gì đến với anh ta qua ngôn từ cả.
Người thợ mộc đã rất đúng khi nói với ông vua đang nghiền ngẫm kinh điển rằng bệ hạ chỉ đang nhai lại cặn bã của Thánh nhân thôi. Chính vì thế mà sau khi đức Phật nhập diệt, lời dạy của Ngài đã được ghi lại một cách tóm lược qua trí nhớ, tất nhiên cũng có lợi nhưng đã tạo ra một hiệu ứng nguy hại khôn lường đó là sự phân phái do người sau hiểu nghĩa kinh ít nhiều sai khác, và càng về sau sự phát triển qua chú giải, luận thuyết, cùng các bộ kinh nguỵ tạo đã dần dần biến Đạo Phật thành Tôn giáo, Triết học và Tín ngưỡng. Như vậy không phải ngôn ngữ kinh điển chỉ còn là cặn bã của Thánh nhân đó sao? Chân lý luôn viên mãn nơi thực tại hiện tiền, vì không ai thấy nên Phật mới chỉ ra, ngay đó ai thấy được là xong, quên lời mới đúng.
Khi đạo sĩ Sāriputta hỏi ngài Assaji: “Thầy của ngài dạy gì?”, sao lúc đó ngài Assaji không bảo Sāriputta ngồi xuống nghe ngài đọc lại bài kinh Chuyển Pháp Luân mà chỉ nói một câu quá đơn giản: “Các pháp sinh ra từ một nhân”…? Vì ngài không cần lặp lại ngôn từ Phật nói, mà liền chỉ thẳng vào một sự thật, đó là tình trạng luôn sinh tâm tìm cầu sở tri sở đắc của Sāriputta, khiến Sāriputta bừng tỉnh. Sự bừng tỉnh kỳ diệu ấy đưa Sāriputta về với thực tánh chân đế (paramattha sacca) ngay nơi thực tại hiện tiền (sandiṭṭhiko dhammo).
Chân lý ở khắp nơi
Kiếm tìm chi ngôn ngữ
Khi tâm thật thảnh thơi
Chính là Dòng Bất Tử.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, thầy cho con hỏi vấn đề này. Con được biết một số trường hợp kỳ lạ về sự giác ngộ. Có bà bác sĩ nọ rất nổi tiếng nhưng không may bị bệnh về não trái, và trong thời gian bệnh đó, bà ta đã bỏ qua hết thảy ý niệm vật chất, hòa mình vào năng lượng chung của vũ trụ một cách hạnh phúc, nhẹ nhàng. Trường hợp này có thể cho rằng bà ta đã cảm nhận được sức mạnh chung của năng lượng vạn vật, nhưng còn một trường hợp khác nữa mà con hoài nghi. Đó là trường hợp của những người bị trầm cảm tột độ, bỗng dưng họ vứt bỏ tất cả thế giới hữu hình, cảm thấy đầy an lạc, yêu thương và hòa hợp. Họ trở lại làm bậc thầy khuyên nhủ người khác sống thật yêu thương và an bình. Thầy có thể cho con biết về sự giác ngộ này không? Có phải vì họ đã trả hết nghiệp nên an nhiên hạnh phúc? Điều này có phải họ đã ở trong trạng thái của Tứ thiền định không thưa thầy? Con xin lỗi vì câu hỏi quá dài, con xin cảm ơn thầy.
Tại sao phải mất công lý giải sự giác ngộ của người khác? Quan trọng là con đang giác ngộ thế nào đây? Thời đức Phật mỗi vị Thánh đều giác ngộ trong mỗi tình huống khác nhau thì làm sao lý giải đây?
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy Quý Kính,
Hôm nay được đọc thư Thầy trả lời về “hạnh phúc” và “đau khổ’ cho một bạn, con tâm đắc quá!
Kính bạch Thầy,
Mùa Giáng Sinh sắp đến, đa phần nhân loại nhiều nơi trên thế giới đang liên lạc để chúc tụng nhau những lời tốt đẹp nhất.
Riêng con ngày nào trong năm cũng là ngày Giáng Sinh cả. Chỉ cần mỗi buổi sáng ngay khi thức dậy và mỗi tối trước khi đi ngủ, con được nghe Pháp Thoại của Thầy, vào trang web của Thầy theo dõi, và trọn ngày ứng dụng pháp Thầy dạy trong sinh hoạt hằng ngày với tinh thần: “Phục vụ để hoàn toàn và Hoàn toàn để phục vụ,” là con thấy con đang thừa hưởng một gia tài to lớn nhất trên thế gian này.
Nhờ ân đức của Thầy khai thị mà con đang được sống trong niềm hạnh phúc cao quý nhất này, nhân dịp Giáng Sinh con thành kính dâng lên Thầy lòng tri ân chân thành và sâu xa của con, con kính chúc Thầy luôn được Pháp thể khinh an.
Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Sādhu lành thay! Chúc con mùa Giáng Sinh ngập tràn ân phước!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Bạch Thầy,
Con hiện vẫn quan sát mọi hành động cử chỉ rõ biết bản thân đang làm gì: đi, đứng, lái xe, ăn cơm…, nghĩ gì con cũng biết con đang nghĩ, không bị suy nghĩ cuốn đi, đặc biệt là con thích ngồi xuống quan sát thân, thọ, tâm của con, cảm giác như đang khám phá thêm được nhiều điều thú vị. Con có được nghe Thầy hướng dẫn quan sát tiếp sự sinh diệt, con có quan sát nhưng con không cảm nhận được sự sinh diệt, con cảm thấy cứ bình bình không có nhiều sự biến động trong tâm con để thấy sinh diệt. Kể cả khi con quan sát sự thở, con cũng không cảm nhận điều gì là sinh ra là diệt đi và ngược lại, con chỉ thấy thân con “nhúc nhích” thế nào khi thở. Con đang bị kẹt và con tự cáu gắt bản thân, nhiều khi muốn khóc vì thấy mình không làm được, dẫn đến càng sai lầm hơn. Con nghĩ nếu con buông xuống không cố gắng quan sát sự sinh diệt nữa thì bao giờ con mới khai thêm những tuệ khác, còn cố gắng quá thì đi ngược lại với Thiền Tuệ, nên giờ con bối rối. Mong Thầy cho con lời khuyên, chỉ ra để con tiến bộ hơn trên đường tu tập đến giác ngộ ạ.
Con cám ơn Thầy,
– Thấy thân sinh diệt tức thấy sự biến đổi của các trạng thái hoặc tư thế của thân như thấy bước chân này chấm dứt bước chân kia kế tục, cứ thế không còn thấy “ta” đi mà chỉ thấy sự sinh diêt trong động thái đi. Cũng vậy, đi diệt thì đứng sinh, đứng diệt thì ngồi sinh, ngồi diệt thì nằm sinh v.v… hoặc hít vô diệt thở ra sinh, thở ra diệt hít vô sinh v.v…
– Thấy thọ sinh diệt là thấy sự biến đổi của các cảm giác như thấy cảm giác đau sinh rồi từ từ lắng dịu và biến mất, tiếp đó cảm giác xả hoặc lạc sinh lên và cũng từ từ diệt đi v.v…, cũng vậy, thấy những cảm xúc hỷ, ưu sinh diệt, cứ thế không còn thấy “ta” khổ, “ta” lạc mà chỉ thấy thọ khổ, thọ lạc sinh diệt mà thôi.
– Thấy tâm sinh diệt càng rõ ràng hơn như vừa thấy đó đã chuyển qua nghe, vừa nghe tiếng này đã chuyển qua nghe tiếng khác, cũng vậy ngửi, nếm, xúc chạm và nhất là biết càng biến đổi sinh diệt nhanh hơn như khi hiểu một câu nói là hiểu hết lời này qua lời khác, như vậy không phải “ta” biết mà chỉ có cái biết sinh diệt liên tục đó sao?
Không cần cố gắng tìm kiếm sự sinh diệt theo một khái niệm định sẵn nào để rồi tìm không ra. Sự sinh diệt luôn xuất hiện trong mọi pháp tướng nên càng không cố gắng dụng công tìm kiếm càng thấy dễ dàng hơn. Thấy thật hồn nhiên trong sáng các pháp đến đi tự nhiên thì thực tướng sinh diệt sẽ tự xuất hiện. Đó chính là sự thấy biết trong thiền Minh Sát.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Sư kính, con xin hỏi Sư một vấn đề con thắc mắc.
Khi một tâm bất thiện vừa khởi lên, thấy được nó sắp tăng trưởng thì nó từ từ giảm dần và biến mất. Nhờ vậy, tâm ngày càng bớt đi những niệm bất thiện. Nhưng về mặt vi tế thì vẫn luôn có những niệm bất thiện âm thầm tác động, chi phối con người. Và một khi mất cảnh giác thì nó giống như một nguồn nguyên liệu sẽ làm bùng cháy trở lại những tâm tham, sân, si. Như vậy, chúng ta có thể triệt tiêu tận gốc nguồn nguyên liệu này hay không? Hay nó luôn tồn tại như một điều tự nhiên? Và nếu tiếp tục duy trì cách quan sát tâm này có thể chuyển hóa tận gốc những vô minh đó hay không?
Con xin chân thành tri ân Sư!
Tất cả phiền não tham sân si v.v… đều chỉ giúp tánh biết phát huy tác dụng của nó mà thôi. Khi tánh biết đã thấy hết mọi phương diện của phiền não rồi thì chúng tự diệt tận. Nếu chưa thấy hết mọi mặt của chúng tức tánh biết chưa giác ngộ hoàn toàn thì chúng vẫn còn trở lại để giúp tánh biết tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy mấy ngày nay pháp tự nhiên luân chuyển cho con thấy ra được thế nào là sắc thọ tưởng hành thức mà không thông qua lý thuyết. Con thấy được sắc ra sắc, thọ ra thọ, tưởng ra tưởng… mọi thứ rất rõ. Đúng là thật sự không có gì là của ta cả. Ta chính là ảo tưởng mà ra. Con thấy pháp thật vi diệu pháp cứ luân chuyển dần dần cho con thấy ra sự thật. Con thấy thật sự các pháp sanh lên nhằm để cho con thấy ra cái khổ thật sự, nhờ thấy khổ thì con mới học được tính nhẫn nại và chịu đựng để đương đầu với nó. Con xin cám ơn Thầy.