Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con thật sự rất biết ơn Thầy trong thời gian qua đã giúp đỡ con rất nhiều. Con không biết làm sao để đền đáp công ơn của Thầy. Con chỉ biết con cố gắng sống đúng pháp và hàng đêm sau khi ngồi thiền xong, con hướng tâm đến Thầy và nguyện cầu cho Thầy luôn luôn khỏe mạnh và thân tâm thường an lạc là 1 điều nho nhỏ của con để đền đáp ơn Thầy dành cho chúng con. Con biết con đường giác ngộ rất gian nan nhưng con cố gắng không nản chí để tiếp bước đi trên con đường mình đã chọn để học ra bài học của pháp. Một lần nữa con xin cám ơn Thầy bằng tấm lòng sâu sắc của con đến Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Thầy ơi, con đang trong một trường hợp, hiện tại con đã kết hôn và có gia đình riêng. Con cũng lo cho gia đình nhỏ đầy đủ. Về phần lương căn bản con làm được hàng tháng chồng con biết rõ và dùng vào khoản chi tiêu trong nhà, nuôi con. Nhưng có một vấn đề thế này, con có ba mẹ và ông bà con ở quê, đặc biệt là ba mẹ con có hoàn cảnh khó khăn, nợ nần. Con thường xuyên phụ giúp ba mẹ bằng số tiền thêm con kiếm được. Lúc đầu con cho chồng biết vì nghĩ rằng vợ chồng nên thống nhất thì tốt hơn. Anh cũng vui vẻ đồng ý vì đó là khoản tiền con làm thêm được. Nhưng sau một sự cố thì anh lại lấy việc giúp đỡ đó ra nói và ba mẹ chồng cũng can thiệp, điều đó làm ba mẹ con rất buồn. Sau đó con nhận ra rằng, không nên cho biết cụ thể vì ảnh hưởng đến nhiều thứ, đặc biệt là tình cảm hai bên gia đình. Qua cách nói con biết ba mẹ con rất buồn vì gả con sớm và con chưa giúp được nhiều cho gia đình. Con thì thương và nghĩ mình giúp được đến đâu thì giúp, miễn không làm ảnh hưởng đến gia đình nhỏ. Hiện tại con vẫn đang giúp nhà con, mỗi tháng một ít để ba mẹ con có mảnh đất sau này về già có chỗ ở. Con đã không cho chồng con biết từ sự cố ấy. Con cũng rất muốn cho anh biết để anh thông cảm và mình cũng thanh thản trong lòng. Nhưng sống trong cõi tục đế này khó lắm Thầy ạ, đôi lúc cũng không thể thành thật trong mọi chuyện. Con đã cảm thấy ái náy, nên cho anh biết hay không, con còn lo ông bà nhà anh quở trách vì mình góp tiền mua đất cho ba mẹ mình mà không cho anh biết. Nhưng con đã sáng suốt nhìn lại, không thể đòi hỏi sự hoàn hảo kiểu như chồng con và gia đình chồng sẽ thông cảm, thấu hiểu và vị tha. Con thấy thôi mình cứ tùy duyên mà ứng ra thôi. Đúng hay sai, thành thật hay giả dối chỉ là những khái niệm mang tính tương đối thôi, phải không ạ? Xin Thầy hoan hỉ dạy bảo thêm ạ. Con cám ơn Thầy, con chúc Thầy sức khỏe và an lạc ạ!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Thầy cho con hỏi thêm một câu ạ. Bình thường thì tâm sáng suốt, định tĩnh, trong lành. Nhưng khi việc đến, cái bản ngã trong con ứng ra liền, con thấy nó tham lam, toàn những suy nghĩ muốn giành quyền lợi cho mình trước, đã là tham rồi mà cái ý thức còn đưa ra lý do này, lý do nọ để biện minh. Chúng giống như tổ chức phiên tòa trong tâm con Thầy ạ. Bên thì tạo tác, bên thì biện minh, rối ren làm sao. Rồi con bật cười cho chính mình. Sao cái tâm mình rắc rối thế. Con mà bảo chúng im thì lúc khác chúng cũng trồi lên thôi, nên những lúc như vậy con chỉ ngồi nhìn chúng làm gì, tự nói với mình rằng, xíu tụi nó mệt, tụi nó cũng đi mất. Đúng là khi quan sát kỹ lại thì chúng cũng mất tiêu. Nhưng đúng là để tỉnh thức nhận biết chúng trong mọi tình huống thật không dễ chút nào. Thầy ơi, sao chúng trong người mình mà lại như những kẻ xa lạ đang trú ngụ tạm, lúc khởi lên, lúc mất, chẳng có gì chắc chắn cả, Thầy nhỉ? Có những tình huống cần quyết định gấp, không kịp quan sát kỹ, con bị cuốn theo và tạo tác luôn, dù nhận ra hành động của mình đang chạy theo tâm tham. Thầy ơi, trong những tình huống như thế con được Thầy dạy là cứ quan sát rõ, là chứng nhân cho chính mình, nhưng có pháp đối trị gì để mình bớt đi đến hành động, tạo tác theo cái tâm phóng dật đó không ạ? Xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy con ạ. Kính!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Sư. Kính bạch sư cho con hỏi có ai trong cuộc sống này thật sự có hạnh phúc trong không? Hay hạnh phúc chỉ là trọn vẹn chấp nhận những gì nó xảy ra với tâm sáng suốt định tĩnh trong lành? Con xin tri ân những bài pháp Sư đã giảng mà con có duyên may đã được nghe. Con Tâm Hạnh Từ

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô A Di Đà Phật! con thành kính đảnh lễ Thầy. Con có môt vài điều thắc mắc xin Thầy khai thị, con cám ơn Thầy nhiều ạ. Theo con được biết thời Phật đã có chữ viết và phương tiện công cụ ghi chép. Đạo Bà La Môn có trước đạo Phật cũng đã ghi chép kinh điển của họ. Vậy tại sao Phật Tổ lại không cho biên soạn kinh điển để truyền lại cho đời sau những lời dạy nguyên thủy và chân thực nhất của Ngài. Đành rằng ở một khía cạnh nào đó ngôn từ, sách vở có thể là vật cản cho việc thực hành nhưng không thể phủ nhận lợi ích của sách vở. Số người không biết Phật Môn khá nhiều nhưng đáng lo sợ hơn la ngay cả những Phật tử cũng không hiểu biết đúng đắn được Ngã Phật dù đã quy y, học đạo. Lý do của điều này một phần vì kinh điển khá rối rắm, khó hiểu, thậm chí có những đoạn những kinh đầy màu sắc mê tín, thần quyền không thể do Phật thuyết hay Tổ Sư nói được mà do người đời sau tự sáng tạo rồi gán cho Phật. Phật là bậc Toàn Giác, Người chắc chắn phải biết trước được ngày hôm nay nhưng sao lại không can thiệp. Con nghĩ rằng với Trí tuệ và thần thông của Phật và các vị Tổ Sư thì biên soạn và duy trì kinh điển hàng bao nhiêu ngàn năm đi chăng nữa không phải là điều khó khăn.

Các chủ đề liên quan:

| | | | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, thầy cho con hỏi vấn đề này. Con được biết một số trường hợp kỳ lạ về sự giác ngộ. Có bà bác sĩ nọ rất nổi tiếng nhưng không may bị bệnh về não trái, và trong thời gian bệnh đó, bà ta đã bỏ qua hết thảy ý niệm vật chất, hòa mình vào năng lượng chung của vũ trụ một cách hạnh phúc, nhẹ nhàng. Trường hợp này có thể cho rằng bà ta đã cảm nhận được sức mạnh chung của năng lượng vạn vật, nhưng còn một trường hợp khác nữa mà con hoài nghi. Đó là trường hợp của những người bị trầm cảm tột độ, bỗng dưng họ vứt bỏ tất cả thế giới hữu hình, cảm thấy đầy an lạc, yêu thương và hòa hợp. Họ trở lại làm bậc thầy khuyên nhủ người khác sống thật yêu thương và an bình. Thầy có thể cho con biết về sự giác ngộ này không? Có phải vì họ đã trả hết nghiệp nên an nhiên hạnh phúc? Điều này có phải họ đã ở trong trạng thái của Tứ thiền định không thưa thầy? Con xin lỗi vì câu hỏi quá dài, con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy Quý Kính, Hôm nay được đọc thư Thầy trả lời về “hạnh phúc” và “đau khổ’ cho một bạn, con tâm đắc quá! Kính bạch Thầy, Mùa Giáng Sinh sắp đến, đa phần nhân loại nhiều nơi trên thế giới đang liên lạc để chúc tụng nhau những lời tốt đẹp nhất. Riêng con ngày nào trong năm cũng là ngày Giáng Sinh cả. Chỉ cần mỗi buổi sáng ngay khi thức dậy và mỗi tối trước khi đi ngủ, con được nghe Pháp Thoại của Thầy, vào trang web của Thầy theo dõi, và trọn ngày ứng dụng pháp Thầy dạy trong sinh hoạt hằng ngày với tinh thần: “Phục vụ để hoàn toàn và Hoàn toàn để phục vụ,” là con thấy con đang thừa hưởng một gia tài to lớn nhất trên thế gian này. Nhờ ân đức của Thầy khai thị mà con đang được sống trong niềm hạnh phúc cao quý nhất này, nhân dịp Giáng Sinh con thành kính dâng lên Thầy lòng tri ân chân thành và sâu xa của con, con kính chúc Thầy luôn được Pháp thể khinh an. Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Con hiện vẫn quan sát mọi hành động cử chỉ rõ biết bản thân đang làm gì: đi, đứng, lái xe, ăn cơm…, nghĩ gì con cũng biết con đang nghĩ, không bị suy nghĩ cuốn đi, đặc biệt là con thích ngồi xuống quan sát thân, thọ, tâm của con, cảm giác như đang khám phá thêm được nhiều điều thú vị. Con có được nghe Thầy hướng dẫn quan sát tiếp sự sinh diệt, con có quan sát nhưng con không cảm nhận được sự sinh diệt, con cảm thấy cứ bình bình không có nhiều sự biến động trong tâm con để thấy sinh diệt. Kể cả khi con quan sát sự thở, con cũng không cảm nhận điều gì là sinh ra là diệt đi và ngược lại, con chỉ thấy thân con “nhúc nhích” thế nào khi thở. Con đang bị kẹt và con tự cáu gắt bản thân, nhiều khi muốn khóc vì thấy mình không làm được, dẫn đến càng sai lầm hơn. Con nghĩ nếu con buông xuống không cố gắng quan sát sự sinh diệt nữa thì bao giờ con mới khai thêm những tuệ khác, còn cố gắng quá thì đi ngược lại với Thiền Tuệ, nên giờ con bối rối. Mong Thầy cho con lời khuyên, chỉ ra để con tiến bộ hơn trên đường tu tập đến giác ngộ ạ. Con cám ơn Thầy,

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư kính, con xin hỏi Sư một vấn đề con thắc mắc. Khi một tâm bất thiện vừa khởi lên, thấy được nó sắp tăng trưởng thì nó từ từ giảm dần và biến mất. Nhờ vậy, tâm ngày càng bớt đi những niệm bất thiện. Nhưng về mặt vi tế thì vẫn luôn có những niệm bất thiện âm thầm tác động, chi phối con người. Và một khi mất cảnh giác thì nó giống như một nguồn nguyên liệu sẽ làm bùng cháy trở lại những tâm tham, sân, si. Như vậy, chúng ta có thể triệt tiêu tận gốc nguồn nguyên liệu này hay không? Hay nó luôn tồn tại như một điều tự nhiên? Và nếu tiếp tục duy trì cách quan sát tâm này có thể chuyển hóa tận gốc những vô minh đó hay không? Con xin chân thành tri ân Sư!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy mấy ngày nay pháp tự nhiên luân chuyển cho con thấy ra được thế nào là sắc thọ tưởng hành thức mà không thông qua lý thuyết. Con thấy được sắc ra sắc, thọ ra thọ, tưởng ra tưởng… mọi thứ rất rõ. Đúng là thật sự không có gì là của ta cả. Ta chính là ảo tưởng mà ra. Con thấy pháp thật vi diệu pháp cứ luân chuyển dần dần cho con thấy ra sự thật. Con thấy thật sự các pháp sanh lên nhằm để cho con thấy ra cái khổ thật sự, nhờ thấy khổ thì con mới học được tính nhẫn nại và chịu đựng để đương đầu với nó. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời