Kính bạch tôn Sư,
Kính chúc mừng tôn Sư năm mươi tuổi hạ. Kính chúc tôn Sư Pháp thể khinh an, Pháp sự viên thành. Mãi là ngọn đèn soi sáng cho chúng con trên con đường học Phật. Thành kính tri ân tôn Sư.
Con kính đảnh lễ Sư! Hôm nay con mở nghe hết bài pháp thoại Sư giảng về Kinh Bát nhã. Con thấy như vậy. Khi con kết hợp cả Kinh Bát Nhã, Kinh Lăng Nghiêm và Tứ niệm xứ để thực hành và quán sát thì có điều gì đó thật tĩnh lặng và mát dịu. Không ai trói buộc mình được trừ khi mình tự trói buộc cho mình phải không Sư? Con được biết tháng 2 Sư sẽ đi giảng ở nước ngoài. Con xin chúc Sư khỏe mạnh để đem nguồn suối mát của Phật giáo đến cho mọi người.
Không phải là kết hợp các Kinh lại mà quan trọng là con thấy ra CÁI THỰC các Kinh ấy chỉ bày để sống trải nghiệm, chiêm ngoạn CÁI THỰC ấy một cách trọn vẹn trong sáng mà thôi, vì lúc đó chỉ CÁI THỰC đang là, không còn bóng dáng Kinh điển nào nữa, phải không con?
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, tối qua con nghe bài pháp “Cấp độ của việc thấy Pháp như nó đang là”, con chợt nghĩ đến trường hợp như sau:
Buổi sáng thức dậy, đánh răng, ăn sáng, uống trà đều trong chánh niệm tỉnh giác cả, đều sống trong hiện tại đang là cả. Tuy nhiên, trong lúc uống trà chợt nghĩ: Tí nữa mình ra ngoài chợ mua cái gì đó về ăn trưa hoặc tối nay mình mua hương hoa về chùa lễ Phật… có nghĩa là lúc đó tâm mình đang phóng đi theo cái sự “ảo”. Vậy, con phải hiểu trường hợp này là mất sự tỉnh giác trong hiện tại đang là (trong khi đang uống trà) hay sao thầy?
Đừng lo! Người chưa thấy pháp tánh mới cần thấy, người thấy pháp tánh thì không cần ôm giữ. Thấy pháp tánh là chánh kiến, tư duy đúng pháp tánh là chánh tư duy, khi nào suy nghĩ trên ảo tướng (do tưởng sinh) mới là ảo. Nhưng khi ảo thấy là ảo thì cái thấy vẫn là chân. Coi chừng cố ý giữ chân thì chân liền thành ảo.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy,
Con đọc nhiều sách thầy viết trong đó có cuốn Thực Tại Hiện Tiền, con thấy thật kỳ diệu và nhiệm mầu, nội dung đã nói lên rất rõ và phân tích kỹ càng để thấy pháp một cách chân thật như nó đang là.
Cùng cuốn Sức Mạnh Tiềm Thức của tác giả Murphy mà trong đó có nhắc đến 3 định luật con thấy rất đúng sự thật và tâm đắc đó là: “định luật vạn vật hấp dẫn, định luật sáng tạo chủ động và định luật chấp nhận sự thật”.
Cũng là sách nhưng có những sách nói về sự thật của bậc thầy giác ngộ chỉ cho chúng ta thấy về con đường giác ngộ giải thoát, đáng để đọc và cần phải đọc, có những cuốn sách không cần phải đọc vì chỉ nói theo ngôn ngữ kinh điển và triết học quá nhiều mà không chỉ ra được sự thật trong cuộc sống thường ngày nên chỉ làm tăng trưởng thêm lòng tham, sân, si… thì không cần phải đọc đúng không thầy?
Tất cả sự thật được viết trong sách đều đã nằm sẵn trong mỗi người chúng ta hết rồi. Thật là kỳ diệu và nhiệm mầu! Con thành kính tri ân thầy đã chỉ dạy cho chúng con thấy được hương vị thật của pháp ngay nơi thân, thọ, tâm, pháp như nó đang là…!
Con thành kính đảnh lễ Thầy!
Kính bạch Thầy, xin phép Thầy cho con được hỏi điều này. Con nhận ra ở bản thân con khi tiếp xúc trần cảnh, thì nội tâm sẽ khởi lên ý tưởng cho là thế này, phải là thế kia… Từ đó sẽ thông qua khẩu và thân để hành động. Thưa Thầy, có phải tham sân si luôn ẩn núp nên khi gặp duyên, sẽ biểu hiện qua ý nghĩ cho là… phải là… sẽ là… hay không ạ? Nếu thận trọng chú tâm quan sát thì ý nghĩ này sẽ được nhận biết, nên không gây ra hành động, nghĩa là ngũ uẩn không tập khởi. Con hiểu như vậy đúng không?
Con kính tri ân Thầy nhiều lắm ạ!
Đúng như vậy. Nếu không đủ trọn vẹn tỉnh thức hay định tĩnh sáng suốt thì khi gặp duyên xúc, thọ khởi lên (tự nhiên hoặc cố ý) tưởng sẽ khởi ý cho là…, rồi muốn phải là…, mong sẽ là… nên tiến trình ngũ uẩn hay 12 nhân duyên tập khởi đưa đến sinh tử và sầu bi khổ ưu não. Thận trọng, chú tâm quan sát sẽ giúp phá được “người thợ làm nhà” này. Trong Tứ Niệm Xứ đó chính là Niệm Pháp.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Sư! Sau khi con nghe bài pháp của Sư về “Phân biệt hơi thở và sự thở trong thiền định và thiền tuệ” thì con có một số ý muốn sư chỉ rõ cho con thêm.
1. Trong khi con ngồi thiền, con vẫn để thân tâm thư giãn, buông xả, không quá cố gắng để đạt cái này cái kia, về cơ bản như thế con nghĩ là đã đi đúng hướng. Tuy nhiên, để có sự thư giãn, buông xả thì lâu lâu con có khởi ý như sau:
– Hãy để cho thân tâm thư giãn, buông xả nhé.
– Hãy để tâm rỗng lặng mà quan sát sự thở này nhé.
2. Sư có nói trong thiền định mới có đối tượng để “hành” (ví dụ theo dõi hơi thở). Vậy thì trong thiền tuệ con lấy sự thở làm đối tượng để nhìn ngắm, quan sát không biết đúng không?
Con xin chúc sư sức khỏe.
1) Nếu có khởi lên ý như vậy cũng tốt chứ không sao, xem như đó là chánh tư duy bổ sung cho chánh kiến (tỉnh giác). Nhiều trường thiền cũng ứng dụng cách này, các vị hướng dẫn thời gian đầu cũng nhắc hành giả như vậy, cho đến khi hành giả đã thuần thục rồi thì không cần lời nhắc nữa. Cũng vậy, khi tâm con thật sự trọn vẹn rỗng lặng trong sáng thì ý tự nhắc ấy cũng sẽ không còn khởi lên nữa.
2) Ý thầy nói là trong Thiền Định, hành giả chọn đối tượngđể khởi tâm “hành” trên đối tượng đó, vì vậy thuộc pháp khái niệm chế định. Còn trong Minh Sát, tâm thấy biết tự nhiên khi đối tượng cũng đến tự nhiên, không có người hành và đối tượng được chọn để hành, chỉ có danh sắc mà thôi nên mới thuộc pháp thực tánh chân đế. Vì không rõ điều này nên nhiều hành giả nhầm lẫn Tuệ Minh Sát với Thiền Định.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Hôm nay chủ nhật, rảnh rỗi nên con muốn tâm sự với Thầy ít điều. Sau một thời gian học và hành Phật pháp, tới giờ là được 7 năm rồi kể từ lúc con học lớp 10 con thấy Phật tổ Thích Ca thật vui tính. Ngày mới học Phật thì con sợ mấy cái quyển truyện nhân quả báo ứng nào là địa phủ có đầu trâu mặt ngựa tra khảo, nào là vạc dầu sôi đun người xấu, nào là cắt lưỡi xẻ thịt kẻ ác. Khi gặp được Phật học cơ bản thì sáng tỏ nhiều điều hơn nhưng nhiều khái niệm và phân biệt thiện ác quá, mặc dù nhân quả lúc này khoa học và chân chính hơn mấy quyển truyện hù dọa con nít kia.
Rồi tiếp đến con chết chìm trong những luận văn kiến giải của mấy vị “biết” Phật pháp. Những lí luận của mấy vị “trùm lí luận” với đủ thứ trên trời dưới đất mới nghe qua thì hay lắm mà ngẫm lại chắc chắn chả có ai trong số đó có kinh nghiệm thực chứng, giờ nhìn lại con thấy họ như bị thần kinh dạng nhẹ. Cái khoảng thời gian chết chìm này khá dài.
Sau đó con gặp Thiền tông, con chuyển sang thực hành chứ không lí luận siêu hình không thể kiểm chứng nữa. Mới đầu con Thiền kiểu ức chế, kìm hãm vọng tưởng không cho nó sinh để đầu óc trống không. Cái kiểu thiền này cũng có chút lợi ích nhất thời vì nó giải tỏa được phần nào stress, tiêu được ít tập khí và ngộ được ít điều. Khi đấy con lại bị dính mắc vào kiểu thiền đó. Cứ như vậy cho tới khi con lạc vào “khẩu đầu thiền” khi mới thực hành được có chút ít kết quả. Năm nhất đại học con gặp được Thiền Phái Trúc Lâm, “Chỉ thẳng chân tâm” của Thiền Sư TT. và Kinh Lăng Nghiêm. Lúc này con vỡ lẽ và tỉnh táo hơn, có thể gọi là trở về mới Thiền tông chân chính, sống chậm, giản dị và “nhìn thủng được nhiều điều hơn cả trong đạo lẫn ngoài đời. Dù vậy trong lòng vẫn còn dính vào danh từ “Phật, Pháp, thiện-ác, nhân quả, duyên nghiệp, vô thường, vô ngã, có-không, chân tâm, kiến tánh,…”. Tuy thân tâm có nhẹ nhàng hơn rất nhiều nhưng vẫn có cái gì đó đau đáu chưa thể giải tỏa, con tiếp tục lên mạng tìm hiểu, nghe các bài giảng của các vị Thiền Sư như Ngài AC, TH, NH,… kết bạn với các nhóm Phật Pháp trên Facebook, trao đổi với người bạn đã xuất gia nhưng trong lòng con có gì đó không thể thông suốt mặc dù các Bậc Hòa thượng bên trên khai ngộ cho con rất nhiều. Tâm tuy tịnh và an lạc được nhiều nhưng sâu trong lòng con biết mới chỉ được phần da của Phật và Thiền, còn cách cửa Đạo xa vời vợi.
Rồi con lại đi tìm, tìm mãi tìm mãi thì con gặp được website trungtamhotong của Thầy. Con đọc các câu hỏi và câu trả lời của mọi người cũng như của Thầy. Thầy chỉ toàn khuyên người ta nghỉ ngơi, lâu lâu thì “tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha”, lâu lâu thì thức tỉnh trọn vẹn. Con cũng tham vấn ít câu với Thầy. Sau đó con gặp 2 trận bệnh lớn, nó làm con tiêu điều, điêu đứng, suy nhược trầm trọng, con có gắng dùng tâm thiền quan sát nó chứ không đè nén nữa, nhưng rồi thân thể kiệt quệ quá con chìm vào giấc ngủ say sưa, sâu thẳm lúc nào chả hay, mệt người quá nên con cũng bỏ bê Phật Pháp, Thiền chỉ-quán, rồi cả trungtamhotong. Con nghi ngờ Phật Tổ và Phật Pháp. Cứ thế cũng cả tháng rồi, bỗng một ngày tập Thái cực quyền thì con sáng tỏ (tạm miêu tả với Thầy là sáng tỏ chứ kỳ thực con cũng không biết diễn tả thế nào). Phật Thích Ca cũng chẳng thật là Phật, Phật dạy chúng sinh tu Phật cũng chỉ là thuốc giả trị bệnh giả, Thầy trả lời các câu hỏi cũng chỉ là tạm dùng “câu trả lời giả” dẫn dắt mọi người.
Diễn tả con lúc này thật khó quá. Hè có nhiều thời gian con sẽ tới thăm Thầy và chùa. Kể lan man với Thầy thế thôi chứ nội dung hôm nay con muốn nói chỉ là “Ơn Phật, Ơn Thầy, Ơn Thiền Sư Thanh Từ, Tuyên Hóa, Ajah Chah, Giới Đức, Nhất Hạnh, Đạt ma Sư Tổ, Lục Tổ con sẽ khắc cốt ghi tâm và giúp mọi người để báo ân Phật và các Thầy”. Thôi hôm nay chủ nhật con viết cho Thầy ít dòng, bây giờ con đi ngủ tí chút dậy học bài. Con chào Thầy!
Kính thưa Thầy cho con thật lòng chia sẻ pháp hành của mình với các bạn đồng đạo vì con thường xuyên hầu như mỗi ngày con đều lên trang web của Thầy để đọc hôm nay con thấy có bạn đạo dường như đã khởi sanh tâm bất mãn về con đường tu tập của mình con thấy thật đáng tiếc quá. Con nghĩ các bạn chưa thấu hiểu được nguyên lý và ý nghĩa Thầy chỉ bày, nên các bạn còn chạy tìm cái gì đó cao siêu hơn mà quên mất đi chính mình. Theo con thì con đường Thầy chỉ thật đơn giản và dễ hiểu chứ đâu có gì mất công phải tốn sức tìm kiếm cái gì đâu. Thận trọng, chú tâm quan sát, là những yếu tố sẵn có trong mỗi người chúng ta. Từ điểm ấy chúng ta chỉ cần đơn giản trở về với chính mình, soi sáng lại thân tâm mà thôi. Khi tiếp xúc với cảnh tâm sanh lên như thế nào chỉ cần thấy như thế không thêm không bớt cũng không cần khởi tâm loại trừ. Nếu khởi tâm loại trừ thì sẽ sinh ra điều gì, nó sẽ sinh ra đau khổ, khi thấy đau khổ thì chúng ta tự điều chỉnh lại hành vi của mình cho đúng pháp để giảm bớt khổ đau trong hiện tại. Ví dụ khi thân đang bệnh “nhức đầu” chẳng hạn, thì ngay lập tức khởi sanh lên tâm đối kháng lại cái đau nhức khó chịu ấy, khi khởi sanh lên như thế chỉ càng làm khổ thêm khổ chứ không giải quyết được vấn đề gì, thôi thì mình buông ra và quan sát cái đau ấy như nó đang là thì chỉ có đau nhưng không khổ…, vì qua nhiều trải nghiệm mà con thấy được nguyên lý của Thầy là chỉ thẳng vào những cốt lõi đích thực của các hành giả đang hành và đang bị mắc phải. Trong thấy chỉ có thấy, trong nghe chỉ có nghe, trong xúc chỉ có xúc tất cả các pháp như thế nào thì thấy, nghe như vậy không thêm bớt gì là được rồi quan sát lại thân tâm mình như thế nào chỉ đơn giản vậy thôi. Khi thấy mà tâm khởi sanh lên sân hay bất an thì thấy sân hay bất an như nó đang là chỉ thế thôi rồi pháp sẽ tự điều chỉnh cho thích hợp. Khi căng thẳng thì trở về thư giãn buông xả 1 chút thì thân tâm sẽ tự điều hòa trở lại. Thưa Thầy con muốn thật lòng chia sẻ chút ít pháp hành của mình để giúp các bạn cùng tiến bước trên con đường tu tập. Con đường nào cũng gian nan cả nhưng qua đó thấy ra chính mình thì mới hay. Chúng con rất may mắn đã có Thầy khai thị toàn bộ nguyên lý trên pháp hành rồi giờ chúng con chỉ tự đi bằng đôi chân của mình thôi. Không có gì sợ cả, sai thì sửa. Điều quan trong là phải thấy ra cái sai của mình. Con xin cám ơn Thầy cho con chia sẻ pháp hành của mình với các bạn đạo. Có chỗ nào sai kính mong Thầy hoan hỉ cho con.
Chân lý ở ngay trong chính mình, cứ tìm bên ngoài qua lý trí vọng thức thì không bao giờ gặp được nên sinh ra bất mãn là điều tất nhiên.
Ngay đây biết dừng lại
Không tìm kiếm lăng xăng
Sống thong dong tự tại
Không giảm cũng không tăng.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch thầy, con cầu xin sự giúp đỡ của thầy. Bố con đã qua đời cách đây 4 năm. Từ đó đến giờ con không ngừng đau khổ vì cái chết của bố. Cùng với thời gian nỗi đau vì mất người thân không hề giảm đi, nó hành hạ con mỗi ngày. Con không hiểu tại sao khi bố con mất, hơi ấm lại đọng ở chân, như vậy có phải bố con bị đọa vào súc sanh không? Bố con là người hiền lành, tử tế, tốt vô cùng, lúc nào bố con cũng nghĩ cho người khác, con cầu xin thầy giúp con!
Con đừng tin vào những quan niệm vô căn cứ của việc người chết còn nóng ở đâu sau khi tắt thở. Đó chỉ là sự suy đoán của người đời sau chứ đức Phật không hề nói thế. Đức Phật chỉ nói người chết đi về đâu tuỳ nghiệp thức của họ mà tái sanh, nghiệp thức ấy căn cứ vào khi sinh tiền người ấy sống lương thiện hay bất thiện, và thái độ bình tĩnh hay không trong giờ phút lâm chung. Ba con sống lương thiện nên không tái sinh vào cõi xấu đâu.
Nếu một người lương thiện vì lý do đột xuất nào đó phải sinh vào cõi súc sanh hay quỷ thần (Peta-Asura tức cõi âm mà người sau gọi là thân trung ấm) thì chỉ trong một thời gian ngắn cũng được tái sinh làm người hoặc cõi trời tuỳ theo sự lương thiện của họ trong quá khứ. Do đó đức Phật dạy tốt nhất nên trợ duyên bằng cách làm phước hồi hướng đến cho người quá vãng để họ hoan hỷ với phước ấy như một trợ lực giúp họ sớm siêu sinh.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kinh thua thay! Thay cho phep con duoc hoi:
1) Khi moi hoc ung dung thien nhu cach thay chi day con thay an lac nhe nhang, con thay ro cac niem khoi, khong theo no, nhu noi oan han chong da phu bac con ngay xua, gap duyen no khoi, con nhin no mim cuoi, nhung no lai den trong giac mo, con di danh ghen thay a. Nhu vay co phai con đã dồn nén no khong?
2) Khi con ngoi thien than con hoan toan thu gian, tam con buong xa, chi la su tho ma thoi. Con thay ro tam rong lang trong sang, trong hien tai, nhung 1 luc sau trong tam con lai nhac lai loi day cua thay “ngay day bay gio, trong sang rong lang”… co phai do truoc day con tu theo thien dinh? Hay con bi ket cho nao, kinh mong thay khai thi cho con. Kinh chuc thay nhieu suc khoe.
1) Giấc chiêm bao muốn nhắn nhủ rằng về mặt hữu thức con đã thông sáng nhưng trong vô thức vẫn còn tồn đọng những dư huân do dồn nén trước đây. Không sao, nó chỉ đang cần con giúp nó giải thoát bằng cách con mỉm cười với nó luôn là được.
2) Con nói đúng, chỗ kẹt chính là trước đây con luyện định theo kiểu niệm niệm đó. Giờ con chỉ cần biết nó và mỉm cười với nó thôi thì nó tự dừng chứ đừng cố xua đuổi vì làm như thế tức quan trọng hoá nó và sẽ giúp nó tồn tại lâu hơn.