Câu hỏi:
Con kính chào thầy. Kể từ lần trước con nhận được câu trả lời của thầy, con luôn nhớ đến lời thầy, để ý và điều chỉnh hành vi của mình, con cảm thấy khá hơn. Lần này con có 3 câu hỏi, mong thầy hoan hỉ. 1. Mẹ con đi chợ hay mua tôm tép còn sống về ăn. Ngày trước con cũng vậy vì hồi đó con cũng học tập mẹ con mua đồ tươi sống thì ăn sẽ ngon hơn, nhưng đã lâu rồi con không mua con vật còn sống nữa. Hiện tại con vẫn ở nhà, nhưng mỗi lần mẹ mua con gì còn sống về, bảo con phải làm, mà như vậy đồng nghĩa là con phải “thịt” chúng. Còn nếu con không làm con lại thấy mình bất hiếu với mẹ, nên thỉnh thoảng con bắt vài con đem nuôi hoặc thả đi. Con nên làm sao thưa thầy? 2. Lần trước con có nói với thầy là con bị rối loạn lưỡng cực. Con chấp nhận bệnh của mình và con nghĩ con cũng cần phải song song vừa làm những điều mình cần làm như những người bình thường khác, thì như thế mới khỏi bệnh được. Con muốn lo cho cuộc sống của mình thật tốt, không làm phiền cha mẹ, đồng thời con có thể giúp cha mẹ được phần nào để họ có thể vui… Thật ra là con muốn đền ơn cuộc đời nhiều lắm nhưng con không biết đâu là giới hạn, liệu như thế có phải là con tham lam không khi mà con bị bệnh đó. Hiện tại con vẫn đang phải nhờ cha mẹ giúp đỡ, nên con chỉ có thể làm được những việc nhà, hoặc quan tâm chăm sóc khi cha mẹ trái gió trở trời. Con có thể có mục tiêu mà phải không thầy? Và với con thì mục tiêu như thế nào là khả thi? Con đã thử đặt ra mục tiêu và đã thực hiện một vài bước, nhưng đôi lúc vẫn thấy không rõ ràng. 3. Trước đây con có nghe một số thầy giảng về cõi vô hình, và vì không biết rõ nên con sợ, thỉnh thoảng khi con bất an có những hình ảnh làm con sợ thì con rải tâm từ và lúc đó con tự nghĩ rằng: họ cũng như mình thôi nên không gì phải sợ, và nếu họ không có thật thì mình không nên sợ làm mệt mỏi, nếu có thật mình lại càng không nên sợ như thế sẽ không tốt. Gần đây con nghe thầy giảng về cõi vô hình rồi con lại hay bị thu hút bởi những ý nghĩ đó, tự nhiên con rất nhạy cảm và có những nỗi sợ hãi nữa. Khi đó con lại “cảm nhận sự thở” để bình yên hơn, và ám thị “không có tâm thức nào có thể thay thế tâm thức tôi” nhưng sau đó con vẫn lo lắng: liệu mình có bị ảnh hưởng gì không khi đã đến những nơi vắng vẻ? và mình bị bệnh thế này thì những lúc bất an làm sao có thể bảo vệ được mình? Một số thầy khuyên con không nên mặc áo trắng, áo đỏ, thả tóc ra đường buổi tối, có thầy khuyên con không mặc áo xanh, không nên đến đình miếu, chỉ có thể đến chùa. Rồi con nghĩ: kể cả có điều gì xảy ra thì mình vẫn nên có tâm từ như thầy dặn. Nhưng con lại nghĩ: thái độ mình yếu và không ổn định như vậy thì có đủ…? Điều này mơ hồ quá con cảm thấy không an chút nào. Con hỏi dài quá mong thầy không phiền và chỉ bảo giùm con ạ.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời