Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy, con kính chúc thầy luôn có sức khỏe tốt. Thầy có thể hướng dẫn cho con đọc 1 vài cuốn sách nào khi bắt đầu vào việc học và thực hành giáo pháp đức phật ạ! Con cảm thấy hoang mang khi càng đọc trên mạng con càng giống một đứa trẻ lạc đường. Con cảm ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy! Con xin hỏi những người tâm hồn luôn bấn loạn, chìm đắm trong thù hận của quá khứ.. tự bản thân không thể vượt qua được. Xin hỏi muốn được đến cửa chùa để nghe giảng kinh và ngồi thiền nhằm giảm bớt tính nóng giận của bản thân… con phải làm thế nào để được chấp nhận?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin cảm ơn Thầy đã nhắc nhở con trong quá trình thực hành theo lời Thầy dạy. Hôm nay con quan sát lại thân tâm mình thì con con nhận thấy được rằng tâm mình giống như 1 bộ máy hoàn chỉnh chỉ cần mình nhận thức sai thì ngay lập tức tâm liền khởi sanh lên sự bất an lo lắng làm cho thần kinh căng thẳng, lúc đó tự nhiên tánh biết tự biết được và tự động điều chỉnh lại. Còn khi thấy pháp hành mình hành đúng đưa tới nhận thức đúng thì tâm trở nên nhẹ nhàng và thánh thoát. Hôm nay con quan sát kỹ thân tâm mình và con nhận thấy được như vậy giống như luôn luôn có 1 vị thầy chỉ dạy cho con vậy. Con xin trình trải nghiệm mà con thấy được hôm nay cũng là nền tảng cho con thực hành theo lời Thầy dạy. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con thực hành thiền đi được khoảng 1 tháng vào buổi tối. Như Thầy dạy, con tập đi trong chánh niệm – bình tĩnh – thận trọng – sáng suốt (ngoài ra các sinh hoạt hàng ngày con đều ý thức làm như vậy). Tuy nhiên, con nhận thấy có nhiều vọng niệm sinh khởi và nhận thấy mất chánh niệm. Con niệm danh hiệu Phật Thích ca Mâu ni tương ứng cho mỗi bước chân mình đi thì có được không và nếu vẫn không yên (mất chánh niệm) thì làm thế nào? Mong Thầy hoan hỉ chỉ dạy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy hoan hỉ cho con được hỏi, khi con quan sát thân tâm con thấy 1 điều là có lúc tâm con rất minh mẫn sáng suốt và rất điềm tĩnh nhìn pháp như thật, có lúc lại không minh mẫn trở nên lo âu sợ hãi. Những lúc như thế thì tánh biết con điều nhận biết tất cả. Con luôn luôn thân trọng theo dõi thân tâm. Con biết có lẽ con có chỗ nào sai nhưng con chưa khám phá ra được. Vì con có nghe Thầy dạy khi các vị thấy ra sự thật thì các ngài đều sống trên sự thật ấy. Còn con thì vẫn còn lúc minh lúc vô minh. Mong Thầy chỉ dạy cho con thêm con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy hoan hỉ cho con trình bày sự hiểu của con về tự nhiên và vô tâm mà Thầy đã chỉ dạy cho con không biết có đúng không vì con mới nhận ra. Thí dụ khi mình bị nhức đầu thì tánh biết nhận. biết sắc đang bị đau đầu rồi không cần để ý đến sự đau ấy như thế nào mà chỉ coi cái đau ấy như nó đang là không cần cho nó là thế này, thế kia… không quan tâm đến nó. Nếu đau quá mình không chịu nổi thì tùy duyên tìm 1 viên thuốc uống để đối trị lại rồi thôi. Không nên để tâm nhiều về nó. Còn tự nhiên là khi nào pháp tới thì mình biết khi nào pháp đi thì thôi mình không cần theo dõi nhiều, tùy duyên mà đối trị. Con làm phiền Thầy quá, con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Thời gian qua con vẫn nghe Pháp Thoại và đọc mục Hỏi – Đáp của Thầy, con rất hoan hỷ khi biết được Thầy vẫn khỏe và chuyến hoằng pháp cũng thuận lợi. Con tình cờ đọc được bài viết này ạ, con nhận ra rằng càng ngày càng nhiều người chỉ ra cùng một sự thật, một chân lý. Con xin trích bên dưới, nếu có thời gian Thầy đọc qua, Thầy nhé. Hằng ngày con vẫn nguyện cầu tam bảo gia độ cho người Thầy kính mến. Con xin đảnh lễ và thành kính tri ân những lời khai thị của Thầy. Kính, Con “Tiền không có, hi vọng cũng không, nhưng tôi là người hạnh phúc nhất trên thế gian này” “Bạn không cần nhiều thứ để có cuộc sống hạnh phúc – chỉ cần chính bản thân và cách suy nghĩ của bạn” – Marcus Aurelis “Anh không phải công việc anh đang làm. Anh không phải số tiền anh gửi trong ngân hàng. Chẳng phải chiếc xe anh lái. Anh không phải những gì có trong ví của anh, cũng chả phải cái quần kaki khỉ gió anh mặc”. Đó là một trích đoạn mà tôi rất ưng từ quyển sách ưa thích của tôi: Fight Club của Chuck Palahniuk. Tôi chắc phải đọc quyển Fight Club khoảng 5 hay 6 lần gì rồi. Nhưng trong lần đọc lại gần đây, những dòng chữ này như giáng thẳng vào tim tôi. Chẳng phải chúng ta đang phí hoài cuộc đời khi cố gắng đuổi theo mấy thứ phù phiếm đấy sao? Trong lúc mải chạy theo mục tiêu của đời, chúng ta dễ mất phương hướng và quên đi điều gì mới là quan trọng, để rồi trước khi nhận ra thì chúng ta đã lãng phí thời gian theo đuổi cái chúng ta không cần. Không có gì sai với việc đặt ra mục tiêu trong cuộc sống và cố đạt được chúng. Nhưng hãy thử nghĩ xem. Bạn không cần những thứ bạn theo đuổi để có một cuộc sống ý nghĩa. Tại sao ư? Cần gì lập danh sách những điều cần làm trong đời Đừng tự ép bản thân phải làm những việc điên rồ. Nếu bạn chỉ đơn giản là làm hết cái này đến cái khác, gạch chúng khỏi danh sách và đi khoe khoang với mọi người thì chúng chẳng có ý nghĩa gì cả. Chúng ta mua sắm, tiệc tùng, nhảy khỏi vách đá, đi du lịch, chuyển đến thành phố khác, thay đổi công việc. Nhưng rồi làm xong hết những việc đấy, con người chúng ta cũng vẫn vậy. Ý tôi không phải là bạn đừng lên danh sách những việc cần làm trong đời. Nhưng chúng ta cần hiểu rằng thiếu nó thì đời vẫn có ý nghĩa. Đừng tự áp lực bản thân là phải làm một cái gì đấy. Ai quan tâm đây? Cuộc đời bạn đâu phải là khẩu hiệu của hãng Nike. Bạn có thể sống rất giản đơn và vẫn hạnh phúc. Một khi nhận ra điều này, bạn có thể tự do làm những điều mình thực sự muốn chứ không phải là vì có bài báo nào đấy bảo bạn 10 điều nên làm trước khi chết là gì. “Bạn không cần nhiều thứ để có cuộc sống hạnh phúc – chỉ cần chính bản thân và cách suy nghĩ của bạn” – Marcus Aurelis Để ý làm chi những bài đăng trên mạng Bằng tốt nghiệp, chức danh, số lượng bạn và người theo dõi, chúng đều là thước đo bản thân. Vì một lí do nào đó, chúng ta cứ phải cố xác định địa vị của mình trong xã hội. Bạn là kẻ thắng hay người thua? Sau tất cả, chúng ta làm đủ thứ chỉ để làm đẹp hồ sơ và mở rộng quan hệ. Chúng ta muốn dõng dạc tuyên bố rằng: “Tôi học ở trường X” hay “Tôi làm ở chỗ Y.”. Sự thật là địa vị của bạn không khiến bạn tốt đẹp hơn ai cả. Chúng ta không còn sống ở thế kỉ 18 nữa, và không ai quan tâm chỗ đứng của bạn trong xã hội là gì. Cái người ta quan tâm là kĩ năng và tính cách của bạn. “Người có địa vị cao trong xã hội được coi là “ai đó”, và ngược lại thì những kẻ thấp hèn thì “chẳng là ai cả”. Và cả hai cái này đều chả có ý nghĩa gì, bởi chúng ta tất yếu đều là những cá nhân với đặc trưng và tồn tại riêng biệt” – Alain de Botton Bạn không phải là cái tài khoản ngân hàng Có tiền tuyệt chứ. Thật ra nếu không có tiền bạn cũng chẳng làm được gì. Trừ khi bạn muốn bỏ đi vào rừng sống tự cung tự cấp như Thoreau thì cứ tự nhiên, không ai cản được bạn cả. Nhưng nếu bạn muốn là một phần của xã hội, bạn cần tiền để tồn tại, Thế nhưng chúng ta lại trao cho tiền quá nhiều quyền lực. Chúng ta để tiền chi phối cả quyết định sống và thế là không ổn. Sự thật là tiền đến rồi lại đi. Tôi đã từng mất rất nhiều tiền trong đời nhưng có sao đâu. Tiền đơn giản cũng chỉ là một loại hàng hóa, vậy nên đừng để nó kiểm soát đời bạn. “Tôi chẳng có tiền, chẳng có của cải, hi vọng cũng không. Và tôi là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.” – Henry Miller Đừng nhắm mắt mà theo đuổi điều gì Nếu bạn chỉ mải mê theo đuổi điều bạn tin là sẽ làm bạn hạnh phúc, đời bạn sẽ trôi đi trong nháy mắt. Trái với nhiều người nghĩ, đời đủ dài. Như Seneca đã nói, “Một cuộc đời được sống trọn vẹn là một cuộc đời đủ dài.” Nhưng để sống sao cho trọn vẹn thì chúng ta phải học cách chậm lại và tận hưởng từng khoảnh khắc. Đã có ngày nào trong đời mà bạn cảm thấy thời gian như không tồn tại? Khi bạn thật sự đắm chìm vào trong từng khoảnh khắc, thời gian sẽ trôi chậm lại. Bạn làm gì không quan trọng, miễn sao là nếu bạn dồn hết tâm sức vào làm nó, bạn sẽ không lãng phí đời mình. Một mặt khác, bạn đã bao giờ tự nhủ “Không tin được là một năm nữa lại qua” không? Chúng ta hay nghĩ vậy vào ngày 31 tháng 12 hàng năm hay vào sinh nhật mình. Bạn có thể coi đấy là sự hiện diện, tập trung, quan tâm hay bất cứ cái gì bạn muốn. Điều cần nhớ là: bạn có khả năng tự làm chậm thời gian, vậy nên hãy tận dụng nó. Tất cả bạn cần làm chỉ là tận hưởng từng khoảng khắc, đừng lo nghĩ, đừng căng thẳng, đừng mơ mộng. Một khi bạn làm được điều này, cuộc đời sẽ dài ra và thời gian không trôi đi trong nháy mắt. Bạn sẽ chỉ lãng phí cuộc đời nếu bạn quá xao nhãng để trải nghiệm nó. Tôi tin rằng, sâu thẳm trong mỗi chúng ta, ai cũng nhận thức được thời gian của mình là có hạn. Chúng ta biết cuộc sống không chỉ có kiếm tiền, đăng ảnh đi nghỉ mát lên mạng xã hội hay nghề nghiệp của chúng ta là gì Sự kết nối, trải nghiệm, tình yêu, các mối quan hệ, quan tâm và chia sẻ, đấy mới chính là những thứ mà chúng ta coi trọng nhất. Và tất cả chúng ta đều biết điều này phải không? Nhưng bạn biết gì không quan trọng, bạn làm gì mới là điều đáng nói. “Những gì bạn làm âm vang tới mức tôi không nghe được lời bạn nói nữa.” – Ralph Waldo Emerson Hãy tự rèn luyện bản thân, nhận ra cuộc đời là một món quà, và tận hưởng từng giây phút trôi qua dù là xấu hay tốt.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Hòa Thượng con xin thành kính đảnh lễ ngài. Kính HT con có thắc mắc xin HT giải bày dùm cho con được hiểu thêm. Tại sao đạo Phật chủ trương thuyết Nhân Quả rồi lại nói Vô Ngã hai thuyết này có trái nhau không? Và nếu nói có thân ngũ uẩn là khổ thì ở các cõi như atula địa ngục không có thân sao khổ. Xin thầy hoan hỷ dùm con. CHÚC THẦY NHIỀU SỨC KHỎE

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy! Con xin trình Pháp mong Thầy chỉ dạy. Gần đây có 1 cuộc nói chuyện trong gia đình con, con xin phép không nói về cuộc nói chuyện đó. Con chỉ xin trình bày những diễn biến trong thân tâm con. Lúc ấy con thấy không khỏe và con không quan sát mình trong cuộc ấy, con đã bộc lộ ra cái mà sau này con hiểu là bản ngã trong con. Con thấy mình đã la hét nhiều, điều mà trước đây con chưa bao giờ cho phép mình làm, nhưng gần đây nó đã bộc lộ 2 lần. Con rất đau đớn, rồi sau đó con nhớ lời thầy, con cảm nhận trọn vẹn nỗi đau, con đau tới mức đầu và thân con, cả nội tạng, đau đến từng tế bào, con cứ cảm nhận như thế, dần con thấy có cảm giác tự do, cũng có lúc con thấy có cảm giác bất cần, muốn từ bỏ, vẫn còn những cơn sân khởi lên, thân tâm con căng lên nhưng giảm dần cho đến 2 ngày sau, tức hôm nay thân con vẫn còn đau. Con thấy ra có nhiều lúc con cũng giống như mọi người, con cũng hiểu ra con vì mong muốn được tôn trọng và yêu thương nên mới khổ đau, con nhớ lại lúc con còn nhỏ, cũng những cảm giác đau đớn đó nhưng con lại đè nén tới mức đầu con rất đau rồi con hay khóc 1 mình, rồi con thấy rằng cơn đau này là một dịp tốt để con hiểu ra mình. Con dần hiểu ra rồi con buông. Trưa nay lúc con đang nằm buông thư trước khi vào giấc ngủ, con thấy tâm mình rất nhẹ, con thấy thân mình đang nằm đó, như khối thịt đang nằm, mỗi cử động nó diễn ra tự nhiên như không phải là con. Rồi sau khi tỉnh dậy, con thấy 1 cảm giác rất trong lành, mọi vật mọi sự việc con nhìn thấy rất rõ. Xung quanh con bầu không khí tươi mát như mới được tắm gội sau 1 cơn mưa rào, dù lúc ấy trời sắp mưa. Con thấy thương mọi người hơn, và còn thấy mình may mắn hơn, một cảm giác rất khó diễn tả. Rồi sau đó con tiếp xúc với mọi người con thấy những cảm giác của mình và xung quanh rất rõ ràng, rồi con cũng thấy lo lắng mình sẽ ngã mạn, rồi con lại dính mắc vào trạng thái trong lành ấy mà đánh mất thực tại, sau đó con nhận ra rồi con buông. Mong Thầy chỉ dạy. Con xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, cho con hỏi ngày 18/5/16 thầy về lúc mấy giờ? Thầy có thể dự lễ An Vị Phật tại chùa Phật Bảo vào buổi sáng hôm đó được không?

Xem câu trả lời