Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Sư! Mấy bữa trước có vào facebook con tình cờ gặp được bài viết có nội dung như sau: “Thời Đức Phật Thích Ca tại thế Ngài không nói đến Phật A-di-đà và trước khi ngài nhập Niết-bàn ngài cũng chỉ dạy lấy giới luật, lấy giáo pháp làm thầy và tự đốt đuốc lên mà đi. Hơn 300 năm sau Niết-bàn, khi giáo pháp của ngài được kết tập lần thứ 3 và được ghi chép bằng tiếng Pali thành Đại tạng kinh Nikaya thì cũng không có nhắc gì đến Phật A-di-đà…” Con không biết nên tin hay không nữa nên đã hỏi một số người. Có người thì bảo đó là lời phỉ báng và tà ma ngoại đạo, người thì 50/50. Con cứ bị dính mắc và không biết làm sao, kính mong Sư giúp con ạ. Con chúc Sư sức khỏe dồi dào. Con chân thành cám ơn Sư!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Trước đây con có một hiểu biết sai lệch về thiền định và thiền tuệ, định hữu vi hữu ngã và định vô vi vô ngã. Sau khi con nghe một bài giảng mà Thầy ví dụ về hình ảnh cái ly nước, mà con phần nào hiểu ra một chút ít về những khái niệm này. Thầy ví dụ rằng có một ly nước nó đang xao động, nếu mình đứng để cố gắng cầm chặt cái ly nước đó lại thì ly nước sẽ bớt xao động, tuy có lợi trước mắt nhưng về lâu về dài thì người cầm ly sẽ mỏi mệt và nếu không chú ý sẽ làm rớt cái ly, đó là mình họa cho thiền định hữu vi, hữu ngã, luyện tập pháp hành này có thể tạm yên lúc đầu nhưng về lâu về dài sẽ rất nguy hiểm. Còn cũng cái ly nước đó, nếu ta chỉ cần dùng tay đặt ly nước lên bàn cho nước trở về trạng thái tự nhiên thì nó tự thăng bằng và không dao động, đó là hình ảnh minh họa của thiền định vô vi vô ngã. Lúc đầu tâm ta dao động rất nhiều nên phải dùng một cái đề mục nào đó ví dụ hơi thở, niệm Phật, niệm chú mục đích để bớt vọng tưởng. Nhưng nếu vọng tưởng lắng dần thì ta phải buông luôn đề mục để cho tâm thức trở về bản tính tự nhiên của nó cũng giống như ta buông luôn ly nước vậy. Và cuối cùng cũng hình ảnh cái ly nước đó, ta chỉ cần đơn giản cầm cái ly nước đặt nó xuống bàn một cách tự nhiên và ly nước nó sẽ tự động lấy lại trạng thái như bản chất vốn có của nó, đó là hình ảnh minh họa cho thiền tuệ, trở về trọn vẹn với thực tại, buông bỏ bản ngã xuống, tâm thức sẽ dần đi vào yên tĩnh như bản chất vốn có của nó. Với trí tuệ còn hạn chế, con chỉ hiểu tới mức đó, không biết là con hiểu như vậy có đúng với ý Thầy giảng không, nhờ Thầy chỉ dẫn con thêm. Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy. Con có câu hỏi này mong Thầy giúp đỡ. Khi thiền tuệ tánh biết biết “cái đang là…” có nghĩa là tâm vô niệm vô ngôn nhưng tánh biết rõ ràng vẫn thấy TƯỚNG, vậy con muốn hỏi là khi thiền làm sao mà thấy được Vô Tướng? Con xin chân thành cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy. Thầy cho con hỏi có phải tất cả những bài pháp thoại mà Thầy dạy là về thiền vipassana không ạ, có gì khác không ạ ? Nếu có khác thì pháp Thiền Thầy dạy tên là gì ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Có một Phật Tử thắc mắc về audio “Thực Tại Hiện Tiền”. Con nghe cũng thấy có 2 bản. Một bản anh Tâm Kiến Chánh đọc (giọng nam). Có lẽ anh ấy có bản gốc nên đọc y nguyên. Còn một bản đọc giọng nữ, bản này là bản đọc theo sách đã hoàn chỉnh theo văn nói. Con chúc Thầy có chuyến chia sẻ Pháp ở Hà Nội nhiều niềm vui ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, lúc vô sự cần ngồi buông thư cho thân tâm nghỉ ngơi, thư giãn, lúc ấy tính biết tự động ứng ra. Còn hữu sự cũng thoải mái chú tâm vào công việc, vào thái độ của mình với công việc ấy để có điều chỉnh kịp thời. Nếu cảm giác sân hận nổi lên, mình trực nhận và quan sát chúng với thái độ vô tâm. Vậy suy cho cùng tinh yếu của thiền là buông xả để cho tính biết tự vận hành, tùy duyên thuận pháp chứ không nhất thiết là phải ấn định thời gian, nơi chốn và cách thức. Con xin có vài lời trình pháp với Thầy như vậy. Xin cho con lời khuyên!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Con muốn kể cho Thầy nghe về 1 trải nghiệm của con ngày hôm qua khi con nằm nghỉ vào buổi tối. Thường thì khi nghỉ ngơi, con vẫn luôn có “ý thức” về sự nghỉ ngơi của mình. Chẳng hạn như, con sẽ nghĩ “ái chà, mệt rồi, mình nghỉ thôi”, hoặc “nằm nghỉ như thế này thật thích quá đi!”, hoặc “nghỉ xong rồi chút nữa mình làm gì tiếp đây ta?” Nhưng tối hôm qua một điều gì khác lạ đã xảy ra. Giống như cái đầu óc của con nó đi vắng, con chẳng nghĩ được gì, mà không phải theo nghĩa tiêu cực là “bối rối” hay “kinh hoàng” đâu Thầy. Trái lại, con cảm thấy thật thư giãn, tươi tắn, và sáng sủa. Con không biết diễn ta làm sao nữa. Giống như bình thường con là con ếch nhìn trời qua miệng giếng, con thấy con, con thấy thành giếng, và con thấy “bầu trời” phía trên. Giống như bình thường con sống trong một không gian nhỏ nhỏ tối tối mà ở đó luôn luôn có chủ thể (con) và khách thể (những thứ không phải con). Tối hôm qua thì tự nhiên cái không gian đó nó mất tiêu, tự nhiên cái giếng mất tiêu, và con ếch con cũng mất tiêu. Không chỉ là cái giếng mất tiêu, để lộ bầu trời rộng lớn chói lòa chói lọi, mà là con ếch cũng mất tiêu luôn. Trống lốc! Chỉ một tích tắc thôi! Xong rồi cái giếng trở lại, và con ếch trở lại, mọi chuyện đều trở lại. Con lại bắt đầu suy nghĩ này nọ nọ kia, dù rằng con nghĩ đại khái là “thôi nào, hãy ngừng suy nghĩ”. Trong thâm tâm, con biết là dù mình có ngừng suy nghĩ (được chăng nữa) thì cũng vậy thôi, chỉ là bịt miệng con ếch thôi, chứ nó vẫn ở đó. Tình hình 1 con ếch im thin thít trong 1 cái giếng không hề giống với tình hình trống lốc. Con không biết diễn tả sao cho rõ nữa. Con cảm thấy rất ngạc nhiên và thú vị vì trải nghiệm này. Và bây giở con cũng hơi lo lo nữa, vì con cứ nghĩ tới nó hoài, trong đầu tua tới tua lui giây phút ngắn ngủi ngày hôm qua đó, mà không tập trung vào những chuyện khác đang xảy ra hôm nay. Thầy có lời khuyên gì cho con không ạ? Con cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, mấy ngày nay con thấy các bạn hỏi về thiền định quá nhiều. Con thấy rất thương cho Thầy đã lớn tuổi rồi mà phải bỏ quá nhiều công sức trả lời hỏi đáp mà toàn là những câu hỏi lập đi lập lại hoài, các bạn không chịu đọc những gì Thầy đã trả lời trong trang web này. Con không hiểu tại sao các bạn không chịu trở về chính mình mà thấy ra sự thật vì ngay nơi mình đã có đầy đủ những yếu tố để mình trải nghiệm mà thấy ra. Thiền là đơn giản chỉ thấy ra thôi, thân tâm cảnh như thế nào thì chỉ thấy như vậy thôi, tất cả các pháp vận hành ra sao thì thấy như thế thôi, tự chiêm nghiệm rồi sẽ hiểu rõ tất cả. Khi trở về trọn vẹn trong sáng với chính mình thì đã có đầy đủ giới định tuệ rồi cần tìm định gì nữa. Thầy dạy những nguyên lý quá rõ ràng, chỉ cần trải nghiệm thôi là đã thấy ra sự thật. Con mong muốn các bạn nên trải nghiệm nhiều hơn để chứng minh những gì Thầy dạy là không sai. Con xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin chào Thầy. Con đang đọc sách “Thực Tại Hiện Tiền” của Thầy, nhưng con thấy sách này được đọc trên youtube, con có so thì thấy 2 bản khác nhau. Dạ Thầy cho con hỏi bản đọc trên youtube có phải đúng là sách của Thầy được chỉnh sửa và được đọc không ạ? Con xin cám ơn Thầy. Con Tường Anh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nay con không muốn hỏi Thầy điều gì nữa. Con cũng nghỉ tu Phật rồi. Con không cầu Phật cũng chẳng cầu Thiền nữa. Trước kia thấy đời là bể khổ, ngỡ rằng tu Phật sẽ hết khổ, tầm cầu Đại Thừa, Thiền Tông, Nguyên thủy. Hết Thiền định rồi lại tới Thiền tuệ. Cứ ngỡ mình “biết đời là khổ” nên theo Phật mong cầu viễn ly khổ cảnh trần gian. Nào hay đâu tâm càng cầu càng khổ. Thôi thì nay không vậy nữa, xin dừng lại ở đây. Hãy cứ để bể khổ là bể khổ, Phật là Phật, định tuệ mặc kệ luôn, còn mình là mình, xin dừng phân biệt hết thảy ở đây, để vạn vật yện vị nơi chính nó. Thấy thế thôi chứ chẳng thêm bớt làm chi. Nằm sõng soài cho tâm hồn lộng gió!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời