Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Con lại gặp một tình huống khó, và không biết nên ứng xử như thế nào. Con xin lỗi Thầy vì con hỏi về việc tu tập thì ít mà toàn hỏi về những tình huống ứng xử trong đời sống cá nhân của mình thì nhiều. Mong Thầy từ bi tha thứ cho con. Thưa Thầy, từ nhỏ con đã phải sống với ông bà, ba mẹ thì bỏ xứ đi vì nợ nần mang theo em con, thế là cả hai chị em con bắt đầu với những bài học từ đời nhiều hơn từ gia đình. Hai chị em không được ở gần nhau, cũng ít có dịp trò chuyện, chia sẻ, tâm tình. Rồi khi con học xong đại học thì em con cũng đã định hình những thói hư tật xấu. Em nó thích ăn chơi hơn học hành, tiêu tiền, đua đòi, bè bạn, rất hay nói dối, học giữa chừng năm lớp 10 thì nó nghỉ học. Thương ba mẹ tảo tần mua bán lại phải lo cho nó, trăn trở về tương lai của em nên con đưa em nó xuống thành phố sống chung với vợ chồng con, tìm cho nó một nơi học nghề rồi có một chỗ làm. Nhưng đâu lại vào đấy, làm một thời gian nó lại kết bạn bè, sau giờ làm lại đi chơi đến 1-2 giờ sáng, có lúc đi thâu đêm. Tiền lương dù 6 triệu vẫn tiêu hết, còn mượn nợ nần. Con đã nói chuyện, phân tích nhiều, cho rất nhiều cơ hội để sửa đổi nhưng nó cũng không hiểu, rất hay nói dối và sống rất vô trách nhiệm. Thầy ơi, giờ con rất sợ nó giao du với những thành phần xấu và gây chuyện phạm tội. Nó cũng từng đánh nhau vài lần, rất bồng bột, nông cạn. Thực tình con không cách nào quản lý, kiểm soát nổi. Vài người khuyên con, có thể bạn bè dụ dỗ, coi chừng nó bắt cóc con của con để đòi tiền chuộc khi nó túng thiếu quá. Thực ra chưa chắc đến nông nỗi đó, nhưng bản ngã của con vẫn trổi dậy, suy nghĩ đến tình huống đó con cũng bất an lắm. Rồi con cũng báo về nhà, vì nghĩ không thể dạy dỗ hay quản lý nổi. Hầu như mọi chuyện nó nói với con đều là nói dối, về việc mượn tiền, đi chơi khuya, lúc nào cũng nghĩ ra một cái cớ nhưng toàn bịa ra cả. Nói dối đã ăn sâu vào tiềm thức nó rồi, từ một việc rất nhỏ nó cũng không thành thực được. Con thấy thương em và xót xa quá. Con cũng rất thương ba mẹ, nhưng nếu tiếp tục vậy mai mốt nó gây ra chuyện gì thì con lại có lỗi với ba mẹ hơn. Nhưng mà giờ cho nó về quê thì nó sẽ lông bông tiếp, tương lai cũng không có. Con thấy mình quá lo nghĩ rồi. Làm sao con có thể dám chắc về tương lai của ai đó mà cho rằng nó ở thành phố hay quê sẽ tốt hơn? Nhưng giờ quyết định cho nó về quê hay ở lại thành phố tiếp tục làm việc là do con cả. Theo Thầy thì con nên làm thế nào ạ? Con rất muốn dùng tình yêu thương để cảm hóa nó, nhưng chắc nó phải đụng phải chuyện gì thì mới sáng ra được. Làm sao để con có quyết định thuận pháp trước khi mọi chuyện quá muộn thưa Thầy? Xin Thầy hoan hỷ cho con lời khuyên ạ!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy tôn kính. Thưa thầy như con thấy cuộc đời mỗi người có 3 vị thầy và một người học trò. 1. Vị thầy thứ nhất là cuộc sống mà tâm điểm là luân hồi sinh tử phiền não khổ đau, nhờ có vị thầy này mà mỗi cá nhân trên trái đất này đến một lúc nào đó sẽ nhận ra mình không thể cứ tiếp tục chạy theo cuộc sống tưởng chừng như hạnh phúc mà sự thật lại là vô thường và phiền não khổ đau. 2. Vị thầy thứ 2 là những bật giác ngộ, ví dụ như Thầy chẳng hạn, nhờ có thầy chỉ dẫn nên con đường trở về với sự thật nhanh và chính xác. Nếu không có những vị thầy này thì không biết mỗi người phải mày mò đến bao lâu và không biết đến bao giờ mới hiểu ra được những bài học kỳ diệu mà pháp mang đến. 3. Vị thầy thứ 3 là bản ngã ảo tưởng nơi mỗi người. Tánh biết nhận ra sự thật là nhờ thấy ra bàn ngã ảo tưởng, thấy ra sự lầm lạc của bản ngã, thấy ra bàn ngã 100% là giả, nhờ vậy mà tánh biết nhận ra thế nào là vô ngã. Người học trò mà con muốn nói chính là tánh biết. Thầy dạy cho con rất nhiều về việc thấy pháp bằng thái độ vô ngã thông qua các bài giảng ở mục pháp thoại. Con xin trình bày thêm về đề tài “thấy’ Thấy pháp hay thực chứng pháp là điểm khởi đầu cho cuộc sống quay về, một cuộc sống hoàn toàn mới. Tiến trình thấy pháp với con có 2 giai đoạn: – Giai đoạn 1 là giai đoạn tánh biết thấy pháp nhưng vẫn có bản ngã chen vào, giai đoạn này là giai đoạn mang tính giáo dục bản ngã để bản ngã nhận ra sai lầm và xác định chính xác bản ngã là nguyên nhân gốc rễ của phiền não khổ đau chứ không phải đối cảnh bên ngoài. – Giai đoạn 2 là giai đoạn tánh biết có thể độc lập thấy vận hành của bản ngã, ở giai đoạn này bản ngã dễ dàng bị phát hiện, bản ngã dần nhỏ nhoi và nhường chỗ cho tánh biết hoạt động. Khi tâm thực sự định tĩnh thì chỉ còn lại là tánh biết thấy các pháp và thấy bản ngã sinh, diệt. Con nhận thấy hoạt động đời sống là hoạt động tự nhiên, bản ngã chỉ chen vào đánh lạc hướng trong một phạm vi nào đó chứ bản ngã không bao trùm hết đời sống của bất kỳ ai, dù người đó không biết tu hay đang phiền não khổ đau. Ví dụ như một người đang đi thì hoạt động đi thực chất là hoạt động vô ngã, bản ngã chỉ chen vào gây ra chút rắc rối, vì vậy cho nên ít ai có thể chánh niệm trên hoạt động đi. Tóm lại khi bản ngã vắng mặt thì mọi hoạt động đời sống không hề thay đổi, chỉ có thái độ thay đổi, cho nên lúc này pháp tự vận hành và không có tôi hoạt động… Chánh niệm không phải là một nỗ lực quan sát thân, thọ, tâm, pháp mà chánh niệm là không có bản ngã chen vào, khi không có bản ngã chen vào thì tất yếu sẽ chánh niệm, tỉnh giác và đương nhiên là chánh niệm tỉnh giác trên thân, thọ, tâm, pháp vì thế giới của mỗi người chỉ có vậy. Con xin cảm ơn Thầy vì đã đọc trình pháp hơi dài của con. Con chúc Thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Ngày hôm nay tình cờ con phát hiện ra điều này rất thú vị, con xin thưa với Thầy, đó là niềm vui khi ngồi thiền. Làm thế nào có thể nhìn được tâm mình, có thể nhìn được khi ngồi thiền trong lúc rảnh rỗi. Khi tâm thiện lành trong sạch biết là có tâm thiện lành trong sạch, khi tâm an vui biết là có tâm an vui, khi tâm phiền não sân hận biết có tâm phiền não sân hận, có một cái tâm đang nhận biết cái tâm kia. Cái tâm có lúc thiện lành trong sạch phiền não kia là tâm ai và cái tâm đang nhận biết là tâm ai? Con biết rằng cái tâm đang nhận biết chỉ thấy được sự thật đang diễn ra của cái tâm kia và muốn biết bạn đang như thế nào thì chỉ cần ngồi xuống để nhìn thấy, vui lắm. Cho đến một ngày, khi ngồi xuống, chỉ thuần thấy có một cái tâm hân hoan trong sáng, và gì là sau đó, từng trạng thái tâm lần lượt xuất hiện ngoài sự tưởng tượng của con, lạ lùng lắm, và việc của con bây giờ là chỉ thuần nhận biết thôi, vui lắm. Con xin thưa với Thầy trạng thái tâm con hôm nay, xin Thầy dạy con thêm!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Gần nhà con có chị bị ung thư giai đoạn cuối. Theo con, sự sống của chị ấy chỉ tính bằng ngày (mấy ngày nay chị ấy không ăn uống gì được, thèm nước uống chút nước cũng bị trào ngược lên mũi). Chị ấy sống 1 mình không chồng con. Vì đau đớn và cô quạnh nên chỉ muốn sớm được ra đi. Không biết làm sao để giúp chị, nên con muốn mở pháp thoại của Thầy cho chỉ nghe, nhưng không biết bài pháp thoại nào phù hợp với hoàn cảnh chị hiện tại. Xin Thầy chỉ dẫn giúp con. Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Cho con hỏi Phật giáo Nguyên Thuỷ không có ăn chay phải không Thầy, con ăn chay có lợi ích gì cho chúng sinh động vật không? Con có đọc 1 số sách của Phật giáo hiện đại có giải thích là ăn chay nhằm hạn chế việc sát sanh, nhưng con thấy đồ ăn đó con không ăn người ta cũng bỏ đi chứ đâu có để lại dành cho bữa sau nên không thấy được sự giảm đi sát sinh trong việc con không ăn thịt, trong các giới luật của 1 người muốn tu tập tại gia thì cần tuân thủ những điều gì vậy Thầy? Trước đây con rất thương các vật nuôi nhưng từ khi nghe các pháp thoại của Thầy thì con thấy thương tất cả chúng sinh động vật, có nhiều tình huống con rất khó xử trong việc sát sanh ruồi muỗi, con của con còn rất bé có khi cháu bị muỗi cắn thì vợ con kêu con vợt các con muỗi đang gần em bé đi, con rất bứt rứt nhưng gia đình con không phải là theo Đạo Phật nên không có khái niệm không sát sanh những sinh vật như kiến và muỗi. Và con cũng lo là cháu bị muỗi và kiến đốt nếu mình không xua đuổi hay giết đi. Xin Thầy hướng dẫn con phải sống thế nào cho đúng ạ? Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Con muốn xin Thầy hướng dẫn cho con. Con muốn trong tháng này thỉnh tượng Phật trên chùa về thờ con phải cúng như thế nào? Nhà con chưa có bàn thờ, con muốn làm bàn thờ Phật ra sao?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con xin trình bày về sự tu tập của con: 3h sáng con thức dậy mở pháp thoại lên nghe khoảng 45p và từ đó cho tới sáng, tới trưa con luôn chánh niệm tỉnh giác. Nhưng đến xế chiều thì con bị lúc nhớ lúc quên chánh niệm. Xin Thầy dạy con sai ở chỗ nào? Con cám ơn Thầy, chúc Thầy dồi dào sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Con cảm ơn Thầy đã nhiệt tình chỉ dạy cho con trong thời gian qua rất nhiều. Con có tin vui muốn chia sẻ với Thầy và các bạn là tuần qua con có duyên giúp một cô Phật tử giác ngộ sự thật về tình yêu chân thành và sau đó cô ấy thoát khỏi đau khổ suốt 40 năm qua. Con kể về cô ấy tóm tắt như sau: Cách đây 40 năm, cô ấy vì yêu mù quáng mà cô gắng giành giật chồng của một người phụ nữ khác, sau đó cô ấy cũng có được người chồng mà cô ấy yêu thương. Nhưng vì yêu quá và sợ mất nên cô ấy chiều chuộng và hy sinh cho người chồng này hết mực, nhưng đổi lại người chồng này rất ích kỷ, tàn nhẫn thô bạo và coi thường cô ấy suốt 40 năm qua. Thậm chí ông ta bắt cô ấy phải phá thai 3 lần vì không muốn có con chung với cô ấy. Ông ấy cư xử với cô ấy còn tệ hơn người chủ và đầy tớ. Năm vừa qua, ông ấy vô tình gặp lại vợ cũ, ông ấy rất thương và ân hận vì bỏ vợ cũ năm xưa nên ông ấy tìm mọi cách để bù đắp cho vợ cũ, và cô ấy lại ghen tuông điên cuồng và khổ thêm. Thật ra con quen biết cô ấy hơn 3 năm rồi, nhưng con không thân thiết nên con cũng không biết chuyện riêng cô ấy. Tuần qua, lúc con tới mua Giày thì nhìn thấy cô ấy đau khổ tuyệt vọng và muốn chết, nên con khéo léo tìm hiểu chuyện của cô ấy, thì cô ấy chia sẻ thật với con. Sau đó, con bình tĩnh phân tích cho cô ấy thấy sai lầm của mình ngay từ đầu mới quen ông chồng đến giờ là do: vô minh ái dục, ái thủ hữu, không tuỳ duyên thuận pháp vô ngã vị tha. Cuối cùng cô ấy thấy ra sự thật và quyết định buông bỏ cái bản ngã, sự dính mắc và cái ta ảo tưởng, và quyết định để ông chồng tự do làm những gì ông muốn và cô ấy đi con đường riêng của mình. Hôm qua, con gặp lại cô ấy, cô ấy báo tin vui là cô ấy đang rất an vui và ung dung tự tại, không còn đau khổ như trước kia nữa, và ông chồng cô ấy tôn trọng cô ấy và không thô lỗ với cô ấy nữa. Nhưng cô ấy quyết định dành thời gian còn lại cuộc đời để tu hành, làm phước và hồi hướng cho những người con đã mất. Cô ấy hỏi con ai dạy con và con giới thiệu Thầy và bài giảng của Thầy, cô ấy nghe rất thích. Sau đó cô nói con là, con đúng là Ân nhân cứu mạng cô ấy, vậy mà trước kia cô ấy coi thường con vì thấy con vô tư hồn nhiên và còn quá trẻ so với cô ấy. Mà nghĩ lại, con không biết tại sao con lại có thể giúp cô ấy được vì cô ấy rất tham, sân, si và bụi đầy trong mắt luôn. Con thì cũng lười học Phật Pháp, học đằng trước quên đằng sau, con cũng còn bụi đầy trong mắt, sai lầm và khổ đau hoài. Nhưng có một điều mà con cảm nhận được là vì con thấy thương cô ấy quá đau khổ và con cũng không dùng bản ngã can thiệp vào chuyện cô ấy nên con mới khách quan, sáng suốt chỉ ra cái sai của cô ấy, và con cũng không nói xấu hay chỉ trích ông chồng của cô ấy. Nên con mới giúp cô ấy được đúng không thầy? Thật ra, con không giỏi học lý thuyết, nhưng trong những lúc khó khăn và khẩn cấp thì tự nhiên con thực hành được lời thầy dạy. Con cảm ơn Thầy nhiều nhé.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật! Nhân mùa an cư kiết hạ, con chúc Thầy cùng chư Tăng có một mùa an cư tốt đẹp!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy! Cách đây mấy ngày, con đi thăm cha của bạn gái của con trai con. Vì lần đầu tiên gặp mặt nên việc giao tiếp cũng phải cẩn thận một chút. Nhưng thật kỳ lạ, khi đến nhà gặp ông ấy con chẳng biết nói gì. Con nhìn vào tâm mình nhiều lần nhưng không thấy có ngôn từ gì để nói, thậm chí những câu hỏi xã giao bình thường cũng không biết nói. Nhìn đi nhìn lại vẫn thấy tâm con trống không, đầu trống rỗng, an lạc, thảnh thơi như đang ngồi thiền vậy. Sau đó con đành ngồi im, ông ấy hỏi gì thì trả lời nấy. Suốt 4 tiếng đồng hồ, ông ấy mời ăn thì con ăn, ông ấy hỏi thì con trả lời. Ông ấy đã 70 tuổi, chân bị đau nên đi cà nhắc, con nhìn thấy nhưng chẳng có phản ứng gì trong tâm. Lần đầu tiên gặp một người xa lạ thì không có nhiều chuyện để nói thật, nhưng làm cô giáo hơn 30 năm mà không biết nói chuyện thăm hỏi bình thường thì ai mà chấp nhận được. Con biết mình thất lễ nhưng trong đầu vẫn trống trơn nên không sửa sai được. Ra về con vẫn thấy an lạc, thảnh thơi, ai hỏi con cũng trả lời là ông ấy rất tốt. Hai ngày sau, con trai con gọi điện về nói rằng họ trách con sao đến chơi mà không nói gì, chắc là khó chịu nên mới im lặng như vậy. Lúc này con mới thấy tâm mình khởi lên những lo lắng, bất an vì mình đã không đúng. Thưa Thầy! Tại sao khi giải quyết các công việc của cơ quan hay những bất đồng, tranh chấp của mọi người xung quanh con đều làm rất tốt. Nhưng việc của cá nhân mình thì con lại trì trệ, thụ động và vì sao con lại không xử lý được trường hợp trên mặc dù vẫn có một cái biết để nhìn trạng thái đó và biết trạng thái đó xảy ra không đúng lúc. Sau này gặp lại thì con phải ứng xử như thế nào? Xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho con. Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời