Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có xem môt tấm ảnh chụp lại hình Thầy vẽ trong buổi giảng ở Hà Nội vừa qua. Hình vẽ trình bày theo thứ tự ngoài vào trong là Xúc (sắc mắt), Thấy, Tưởng (Khái Niệm), Ý thức (Phản Ứng), và Tiềm thức (Lưu trữ). Và phần trong hết là Tánh biết. Thưa Thầy có phải đó là hình trình bày về tướng biết và tánh biết không? Con thấy biểu đồ đó cũng có thể là cách trình bày về sự tương tác của ngũ uẩn: sắc (xúc), thọ, tưởng (khái niệm), hành (phản ứng) và thức (lưu trữ). Con thấy vậy có đúng không ạ? Con cám ơn Thầy. Không biết buổi giảng đó có thu âm không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, có phải không chỉ tham sân si mà vô tham, vô sân, vô si cũng là nhân đưa đến luân hồi trong ba cõi sáu đường không ạ? Con có nghe ở đâu đó hình như nói rằng tham, sân, si là ác pháp, còn vô tham, vô sân, vô si là thiện pháp mà còn thiện còn ác thì sẽ còn trầm luân sanh tử như vậy có đúng không ạ? Vậy nhân nào mới đưa đến giải thoát ạ? Con cảm ơn Thầy rất nhiều!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hôm trước Thầy có trả lời cho một câu hỏi “Khi họ nhào tới đánh con 2 lần con hoàn toàn không sợ, không bỏ chạy và không khởi lên đánh lại hay tự vệ gì cả.” Con thấy giống câu chuyện “khoanh tay chịu đòn” trong Kinh Bách Dụ kể rằng một người khi bị đánh bể đầu máu ra lênh láng mà vẫn thản nhiên, không chạy đi, nhưng câu chuyện đó hàm ý cười chê cách cư xử của người đó. Như vậy có mâu thuẫn với câu chuyện trên không ạ? Nếu khi bị đánh mà ta chạy đi, chờ dịp thuận lợi khi người kia nguôi giận ta khuyên nhủ họ, như vậy nếu có duyên vừa giúp người đó thức tỉnh lại vừa giúp họ tránh được nhân sát hại mạng sống của mình. Nếu con hành động như vậy thì có sai không ạ? Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Trình pháp. Kính thưa Sư, chúng con thường xuyên học và thực hành lời Sư dạy. Ngày 2-7-2016 con đến nhà cho thuê để lấy tiền thuê nhà tháng 5/2016 và 6/2016 của nhà bên cạnh thuê nhà con ở tạm để họ xây nhà mới, nhưng họ không trả tiền. Ông chồng chửi con rất nhiều. Con nhớ lời Sư dạy luôn luôn sáng suốt định tĩnh trong lành. Ông ta còn nhào tới con đánh con 2 lần, sau đó xách cái rựa hăm dọa chém con. Con mới thấy ra con vượt qua việc này vì khi họ chửi, con không khởi niệm chửi lại họ. Khi họ nhào tới đánh con 2 lần con hoàn toàn không sợ, không bỏ chạy và không khởi lên đánh lại hay tự vệ gì cả. Ngay cả 3 lần họ cầm dao chạy tới để làm cho con sợ con vẫn thấy ra con không khởi bất cứ ý niệm nào, không khiêu khích gì cả và cũng không khởi sân si gì cả. Qua việc này, con thấy ra rằng mạng con người quá rẻ, có thể bị chém chết vì một số tiền nhỏ do những kẻ ngu si. Những lần trước con đã niệm Bồ-tát nhưng không có kết quả, nhưng khi con thực hiện sáng suốt định tĩnh trong lành thì con thấy như không, không vui không buồn, không có ý niệm nào chống đối hay tự vệ gì cả. Có lẽ các đối tượng đang tham sân si đến bạo động với mình họ cũng nhận ra điều này, họ cũng nhận thấy ra chửi thề, đánh mình và cả cầm dao chém giết mà mình vẫn an nhiên nên họ đã thôi bạo động, nguội cơn nóng giận điên cuồng. Qua việc này con chú tâm quan sát và cảm nhận được giá trị lời sư dạy và đã thực hiện được có kết quả tốt. Nhưng sau đó con có suy nghĩ có nên đi thưa hay không? Con mới nhận thấy ra rằng, chính những suy nghĩ thường ngày của mình xung đột lẫn nhau, nó sẽ giết mình. Việc gì qua rồi cho qua, chỉ biết sống thực tại hiện tiền. Thay vì đấu tranh với những suy tưởng vớ vẩn trong đầu thì mình tự chiến thắng mình, vượt lên chính mình bằng những việc làm thiện lành. Chính nhờ những việc thiện lành cho bản thân, gia đình, xã hội là phương pháp giúp cho thân mình thì khỏe và tâm không bận rộn gì với những suy nghĩ vớ vẩn không thực tế, hay những lo lắng bất an trước những nghịch cảnh va chạm trong đời sống hằng ngày. Con chú ý đến thân thể mình càng ngày suy dinh dưỡng yếu sức vì trong 60 năm qua con không hề thấy ra mình cần ăn uống như thế nào cho có sức khỏe mà chỉ chạy theo khẩu vị những món ăn ngon và ăn no quá sức làm việc của bao tử hay thận nên phát sinh ra nhiều chứng bệnh. Như ở tuổi 60 của con hễ ăn uống gì thì 1 chốc buồn ngủ cả nửa tiếng đồng hồ. Con xin hỏi Sư, như vậy người già chỉ ăn và ngủ? Khi con ăn nhiều, ngủ nhiều thì rất khó hoạt động và suy sụp sức khỏe rất nhanh. Xin Sư cho một lời chỉ dạy cách sống tốt cho 1 người già. Chúng con cảm ơn Sư. Ngày 8-7-2016.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Thưa Thầy cho con được hỏi: Đức Phật dạy tất cả các pháp điều vô ngã, nhưng khi Đức Phật miêu tả về Niết Bàn, Đức Phật lại dạy có cái không sanh, không hữu, không tác, không thành, có nghĩa là cái đó nó tự có vậy, vốn không được sanh, nó tự có chứ không phải là duyên hợp mà có. Vậy cái Đức Phật nói đó là nó có tự ngã chứ sao tất cả các pháp là vô ngã đúng không Thầy, mong Thầy hoan hỷ giải đáp để cho con và những người học Phật được hiểu rõ hơn mà củng cố niềm tin vào Phật pháp. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy tôn kính. Thưa Thầy xin thầy cho con được nói lên cái hiểu của con về câu nói của Thầy: “Tự do là ung dung trong ràng buộc, hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau” vì con nhận thấy câu nói này tuy dễ hiểu nhưng không hề dễ làm. Con xin lỗi là vì con chỉ nói trên cái hiểu của con chứ chưa phải là điều Thầy muốn nói. Trước hết con nhận thấy đây là câu nói theo đúng tinh thần giác ngộ của đạo Phật. Câu nói này không nói lên một tình trạng đạt được một trình độ thiền định hay một khả năng mà là sự giác ngộ chân lý trên chính đời sống tục đế đầy những phiền não khổ đau và bất toàn. Câu nói này thể hiện mục đích tối thượng của đạo Phật, mà cụ thể là ở pháp thiền Thầy đang hướng dẫn chúng con. Câu nói này theo con hiểu nó bao hàm một số ý nghĩa sau: 1. Mình là nơi nương nhờ của chính mình thì mới có thể ung dung tự tại trước những biến cố đời sống. 2. Thái độ tâm hoàn toàn rỗng lặng, trong sáng và trọn vẹn với thực tại, luôn sẵn sàng ứng tiếp với thực tại nên không chạy trốn thực tại, không đối kháng thực tại, không thụ động trước thực tại và không đắm chìm trong thực tại. 3. Là một ẩn số đã được giải mã, là bí quyết sống chân chính của con người phải nên như thế nào khi ứng tiếp với cuộc sống đầy những bất an, lo sợ, phiền não khổ đau. 4. Câu nói này không phải là đích đến để rèn luyện mà nó đang mô tả cái bản chất thực là không phải thay đổi hoàn cảnh, hay rèn luyện để có khả năng đối kháng lại mọi khó khăn trong cuộc đời mà ngược lại là chấp nhận và tôn trọng mọi việc đến đi trong đời bằng thái độ chánh niệm tỉnh giác. Thưa Thầy nếu con hiểu sai ý Thầy, xin Thầy bỏ qua và đừng đưa lên mục hỏi đáp. Con chúc Thầy luôn mạnh khoẻ. Con Trí Chơn.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con có câu hỏi mong Thầy giúp đỡ. Thưa thầy con vẫn chưa thông lý về Tướng nên vô sự vẫn chưa thông. 1) Tướng là do Tưởng sinh có phải là những gì mà mình gọi là: cái bàn, cái ghế…? (nó bao gồm có: hình tướng + khái niệm). 2) Tướng do tưởng sinh có phải là vọng tướng? 3) Cái mình thấy (là do giác quan tiếp xúc với trần cảnh) thuộc về giác tri, nó không có khái niệm, thấy chỉ thấy thì có phải là thực Tướng không? 4) Theo như con hiểu, khi vào sự chỉ thấy Thực Tướng KHÔNG Vọng Tướng là Vô Tướng đúng không ạ? Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư. Con nghe các băng đĩa của Sư, Sư có giảng quán về cái chết. Như vậy chủ đề giảng có bi quan quá không? Nếu có tích cực, xin Sư giảng cho con các mặt tích cực khi ta thường xuyên quán về cái chết. Con xin cảm ơn Sư nhiều. Chúc Sư mạnh khỏe!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con xin Thầy giải đáp thắc mắc giúp con về phương pháp thiền ạ. Có phải để tiến đến thiền tuệ thì bước đầu tiên phải thực hành thiền định, chú tâm vào một đề mục như hơi thở chẳng hạn, để cột tâm của mình không phóng dật phải không ạ? Khi con hành thiền, có những lúc con cảm thấy rất an tĩnh, rồi lại giật mình nhận thấy mình đang chuẩn bị bước vào hôn trầm, rồi lại thấy ý nghĩ sinh khởi, và tâm mình chạy theo những ý nghĩ đó, bắt từ cái này qua cái kia. Khi đó con tự nhủ tâm đang phóng dật và trở về nhận biết hơi thở ra-vào. Thế nhưng tâm con liên tục xao động và hơi thở cũng không điều hoà, con nhận thấy mình đang cố gắng cột tâm vào hơi thở, không cho nó chạy theo ý nghĩ, và cái ý định cột tâm lại đó khiến con thấy khó chịu và xôn xao trong thân, nhất là thấy nóng bụng, thấy xốn xang và khó chịu. Lúc đó con giật mình và niệm “sân rồi, mình đang mong cầu an lành, và mong cầu không được nên sân rồi”… Cứ thế mà buổi hành thiền của con cứ trạo đi trạo lại những cảm thọ như thế, có khi yên tĩnh, có khi phóng dật, có khi hôn trầm, có khi khó chịu. Xin Thầy chỉ bảo thêm giúp con để biết con sai sót gì và nên thực hành như thế nào ạ. Con cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con xin phép trình bày về một số sự thật. Niệm tưởng hay vọng niệm, giống như cành nhánh mà gốc của nó là ham muốn, sân hận, si mê dốt nát. Không khác gì các hành tinh quay quanh mặt trời. Mặt trời tắt thì các hành tinh xung quanh cũng tiêu vong. Không cần diệt niệm, khi quan sát chúng ta biết nguồn gốc của chúng. Tâm thức thì vướng trong mạng lưới của ngôn ngữ, cái đã biết, những gì ta tri giác và được gọi tên thì là ký ức, do đó ta không thấy biết cái đang đó, cái đang đó thì mới mẻ vô ngôn. Thưa thầy, khi ta bước qua hàng cây xanh, thì ta tri giác được vẻ đẹp của chúng, màu xanh diệu kỳ mới mẻ của chiếc lá, khi ta nhìn người ta yêu với con mắt của tâm vô ngôn, ta nhận ra vẻ đẹp riêng, ký ức thì tuột mất không dấu vết nào. Khi đó tâm là cái Không. Không có gì mà lại có. Thật kỳ lạ và tuyệt diệu. Nỗi buồn là cảm thức của thiếu thốn, của bất toại nguyện khi tâm theo đuổi quan niệm về sự toàn hảo, quan điểm hạnh phúc của riêng nó. Không hiểu được điều này thì tâm suốt đời chỉ tìm bóng mà quên gương. Tư tưởng là công cụ ta sử dụng suốt cả đời, nhưng khi tư tưởng vận hành trong lĩnh vực của trở thành, của cái muốn hoàn hảo, thì nó đã tự buộc mình trong sợ hãi. Trong đó luôn có nỗ lực của việc biến đổi cái đang đó thành cái nên là. Khi ta phóng chiếu hình ảnh của việc nên nói gì trước công chúng, nói làm sao cho thuyết phục, có cảm tính,… thì sợ hãi đã hiện diện. Khi tâm không chuẩn bị, không chứa một vật thì nó chuyển động không va chạm. Khi tâm hiện hữu cùng thực tại đang đó thì không có vấn đề, không có chuyện hãy buông xả hay chấp nhận. Khi đó có hài hoà yên bình. Con vẫn đang tiếp tục xem pháp vận hành, cảm ơn Thầy đã lắng nghe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời