Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật. Bạch Thầy! sau một thời gian học hỏi những lời Phật dạy từ Thầy, con thấy hiện tại con an lạc lắm. Để không bỏ mất từng giây phút quý báo này mong Thầy cho con biết con nên làm gì để tiếp nối và phát huy lời dạy của Đức Phật trong cuộc sống con hiện tại. (Hiện con là giáo viên. Con mới vừa đi làm nay con được 24 tuổi rồi thưa thầy). Con muốn được đem những phút giây an lạc đến những thế hệ học sinh mà con được dạy, mong thầy chia sẻ giúp con. Con chúc thầy an lạc.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con xin nhờ Thầy chỉ dạy cho con. Vì lý do sức khỏe nên con đã tự học và thiền mở luân xa theo phương pháp vòng Tiểu chu thiên (qua mạng). Khi các luân xa mở được một phần, nhờ cơ duyên nên con được nghe lời chỉ dạy của Thầy qua các Bài pháp thoại. Con đã nghe toàn bộ phần Pháp thoại 1 lần (buổi đêm nằm nghe, quan sát thân – tâm). Từ đó đến thời điểm này được hơn 1 năm và mọi sự hiện tại là thân hết bệnh, tâm an lạc hơn, các luân xa có Hội âm, Bách hội Luân xa 4 sau lưng có cảm giác mở rất nhiều không còn bị cảm giác bị tỳ đè khi thiền nữa, các luân xa khác đều đã mở, huyệt Lao cung và Dũng tuyền cũng mở tương đối nhiều. Thời điểm huyệt lao cung mở con có cảm giác rát bỏng lòng bản tay khoảng 2 tháng còn khi Dũng tuyền mở thì cảm giác ngứa, kim châm. Hiện nay con đang nghe lại lần 2 phần Pháp thoại của Thầy và có cảm giác thấy ra nhiều hơn hẳn so với khi nghe lần đầu. Vì con thiền nằm nên bây giờ cứ nằm là vòng chu thiên lại chạy và cứ mở dần các huyệt hoặc luân xa khác trên thân. Các hiện tượng mơ ngủ hoặc thấy gì đó thì hầu như không còn và nếu thấy thì rất sáng rõ. Con thấy mình phản ứng tương đối nhanh và thông minh hơn. Nhưng con vẫn còn băn khoăn ở phần khi quan sát thân tâm cũng là lúc vòng chu thiên chạy nên các hiện tướng nổi lên trên thân hầu như là của việc vòng chu thiên hoạt động mạnh nên con có cảm giác gặp khó khăn khi thả lỏng thân tâm như Thầy dạy rỗng rang – lặng lẽ – trong sáng. Con nên điều chỉnh thế nào? Kính xin Thầy chỉ dạy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kinh thưa Thầy! Trong thời gian gần đây con trải nghiệm moi sự đau khổ trên thân này. Hôm nay con nhận thấy rằng trong khi mình thật trọn vẹn trên cái khổ chính là niềm an lạc tuyệt vời, với điều kiện không nên khởi lên bất kì tâm nào để đối kháng hay loại bỏ gì cả chỉ tron vẹn thôi thì sẽ thấy ngay sự an lạc. Con thấy pháp thật ngộ nghĩnh quá Thầy nhỉ. Con xin cảm ơn Thầy đã chỉ dạy cho chúng con những bài pháp thật tuyệt vời.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thầy! Con cám ơn Thầy đã mở thông cho con. Với người tu, dù là Cha Mẹ hay Thầy Tổ của mình thì cách xử sự trong sự tương giao vẫn là tốt nhất, còn nặng về mối quan hệ là còn ràng buộc phải không Thầy? Và cách trả ơn tốt nhất với những người mình đã mang ơn là sống “tuỳ duyên thuận Pháp” phải không Thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy. Con ở nhà với cha mẹ 1-2 năm nay có tập thói quen ngồi thiền vào lúc khoảng 6 giờ tối nhưng chưa được thầy ạ. Cứ tập thể dục xong, chuẩn bị vào ngồi 15 phút thì rất thường xuyên ngay lúc đó cha mẹ lại hỏi ăn cơm đi. Cha mẹ rất hay cản trở như vậy làm con rất khó chịu và đôi lúc lời qua tiếng lại. Bây giờ con có phản xạ bất an ức chế ập đến mỗi khi khởi tâm ngồi tĩnh tâm lúc 6 giờ chiều. Con không hiểu là có điều gì chi phối vậy Thầy ạ? Con thực hành gì sai, ở nhà không có ai làm nên làm khác vậy có gây cản trở phải không Thầy ? Con càng nói chuyện sắp xếp với cha mẹ nó lại càng mất tự nhiên mỗi khi con ngồi và con thường cảm thấy bực bội căng thẳng? Con nói giờ giấc cụ thể thì cha mẹ lại kêu tùy hứng chứ không thể cố định. Vậy dời thời gian vào sau khi ăn no thì có tốt hơn không thưa Thầy? Làm sao để xen kẽ thiền vào cuộc sống tại gia được thưa Thầy?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, con không biết với mọi người hạnh phúc là phải thế nào, nhưng với con hạnh phúc là có một người Thầy để mình được gọi hai tiếng Thầy ơi, đặt niềm tin trọn vẹn ở Thầy, và được Thầy tin tưởng. Nhiều khi trong con cuồn cuộn, gầm rú như những cơn sóng đang cuộn vào bờ Thầy ạ, khi ấy Thầy biết không con chỉ muốn có một người Thầy để chạy đến thật nhanh, òa vào bên Thầy và kể cho Thầy về những con chim đang bay giữa bầu trời rồi bị lạc đàn và những chú gà con đi kiếm ăn rồi bị lạc mẹ, nhưng với con đấy lại chỉ là suy nghĩ và im lặng Thầy ạ. Nhân vào mùa an cư kiết Hạ, con xin viết mấy câu thơ dâng lên Thầy ạ. Bửu Long lồng lộng Đất Trời Cây xanh chim hót thảnh thơi Đạo tình Ngước lên ngập ánh bình minh Cúi nhìn cỏ đá lung linh sương mờ. Con chúc Thầy một mùa an cư trọn vẹn và tròn đầy tình Đạo.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có tính nóng nảy từ lúc nhỏ và chỉ dám nổi nóng với người thân trong nhà và với những người yếu thế hơn con; khi nổi nóng là con la hét, dằn mâm xán chén rầm rầm và ăn nói khó nghe; còn với người ngoài con lại hay cười ai nói gì cũng cười, đặc biệt là với những người lạ và là người giỏi, có địa vị, có tài sản, có bề ngoài con không dám hó hé gì dù là một lời và có xu hướng che dấu tự ti, mặc cảm bằng thái độ có khi là rụt rè, nhút nhát, hầm hầm và có khi lại là thái độ bài xích, coi khinh họ. Với người yếu thế, con ăn nói rất mạnh dạn nhưng chỉ cần trong nhóm yếu thế đó xuất hiện ít nhất một người giỏi là con lập tức bị đóng băng và trở nên nhút nhát, ngại ngùng. Tâm tính này khiến con bị cản trở trong nhiều tình huống xã hội như phát biểu ý kiến trước 1 nhóm hay 1 đám đông, con nhớ hồi đi học có lần bị gọi đứng dậy và mặc dầu biết câu trả lời nhưng con như bị đóng băng toàn thân, não và quai hàm cứng lại, lồng ngực nóng ran, tim đau nhói, đầu nhức bưng bưng và con không thể nói 1 lời, cô vẫn để con đứng đến khi trả lời mới được ngồi vậy mà con đứng như thế gần 10ph mà vẫn không nói được lời nào. Điều này khiến con rất vật vã với những môn học đòi hỏi phải thuyết trình, hay những môn đòi hỏi phải thảo luận thì con vắng mặt vì không chịu nổi tình huống đó. Khi đi làm, điều này càng khiến con trở ngại và bế tắc khi trước những buổi họp, báo cáo hay phỏng vấn, từ lúc nhận thông báo cho đến lúc họp thì cái trạng thái đóng băng đó lại xuất hiện và con không thể tập trung chuẩn bị. Tình trạng này còn xuất hiện khi con phải sử dụng điện thoại trước mặt người khác, con chỉ có thể nói chuyện được khi con đi ra ngoài 1 mình con hoặc là khi trong phòng không có ai; hay khi gọi cho người lạ có khi con không nói được tiếng nào. Ngay cả khi biết đến Đạo, đáng lẽ ra con nên thân cận với bậc thiện tri thức để học hỏi và xin giúp đỡ thì tình trạng đóng băng trên lại chiếm lĩnh và con thấy mình rất thấp kém nên không dám tiếp cận. Chính điều này khiến cho cuộc sống của con rất khó khăn. Hiện tại tâm trạng của con rất là nặng nề, lừ đừ, bất an, náo động, người lúc nào cũng mệt mỏi và nóng ran, đầu óc con cứng đờ và chậm chạp, khó giao tiếp, tự cô lập và ngày càng sân hận. Buổi tối con rất khó ngủ, hôm nào cũng ngủ trong căng thẳng, vật vã và mộng mị. Xin Thầy cho con lời khuyên, con thấy bế tắc quá Thầy ơi!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Con thành kính đảnh lễ Thầy! Nhân mùa An Cư con kính thăm sức khoẻ Thầy. Đã lâu con không đặt câu hỏi gì nhưng mỗi ngày con đều vào mục hỏi đáp xem Thầy trả lời thư cho các đạo hữu. Với con bây giờ trang web này là món ăn tinh thần không thể thiếu của con. Con cám ơn Thầy và Ban biên tập trang web. Thầy biết không? Con đã không đi nhập hạ ở các điểm tập trung, ở lại chùa để có thời gian nghe pháp của Thầy được nhiều hơn. Mỗi lần nghe tâm con lại mở ra, thấy ra những điều rất thực ở nơi mình. Giữa Nam tông và Bắc tông khác nhau nhiều thứ quá Thầy nhỉ? Ba tháng An Cư cũng không giống nhau nữa. Bài kinh Tứ Niệm Xứ quan trọng cốt lõi như vậy mà cũng không giống. Phải chăng người sau đã xen tư ý chủ quan của mình vào nhiều quá làm lệch đi giáo pháp nguyên sơ của Đức Phật? Con nghĩ người học Đạo phải thật sự nhẹ đi về tông môn hệ phái, không lệ thuộc vào truyền thống, tín ngưỡng… mới có thể trở về nhìn lại trọn vẹn tâm mình như nó là. Một tâm rỗng lặng trong sáng mới có thể thấy được các pháp như nó là phải không Thầy? Con thấy có nhiều người còn nặng về tông môn hệ phái quá, ước nguyện của con là làm sao có thể thay đổi được cái nhìn đó. Một lời khéo nói, đúng thời, đúng lúc và đúng Sự Thật có thể thay đổi người khác phải không Thầy? Với con điều đó thật khó, con chỉ biết cố gắng, còn mọi chuyện cứ tuỳ duyên vậy. Con cảm nhận được tấm lòng Thầy cũng chỉ mong những người có duyên nghe pháp Thầy, thấy ra được Sự Thật nơi mỗi người để rồi “tuỳ sở trú xứ thường an lạc”. Thưa Thầy, con dự định khi ra hạ bên Bắc tông, con cùng 1,2 cô đến chùa đảnh lễ Thầy và xin phép Thầy ở lại chùa một vài tuần được không thưa Thầy? Nguyện cầu Tam Bảo gia hộ cho Thầy được nhiều sức khoẻ, là nơi nương nhờ lâu dài cho chúng con. Kính Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, mong Thầy từ bi chỉ cho con cách quán chiếu cảm thọ vedanā do nghiệp gây ra. Đây là cảm thọ khổ con bị lặp lại liên tục cả ngày lẫn đêm mà con không biết cách nào để thoát ra. Con đã dùng đủ cách là quan sát, theo dõi, bỏ lơ… nhưng vô tác dụng. Con xin cám ơn Thầy. Mong Thầy luôn an lạc và khoẻ mạnh!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Từ lúc nhỏ con rất sợ ma, lớn lên và biết Phật Pháp con vẫn sợ. Con nhận thấy nỗi sợ rất thái quá, cụ thể là khi con phải ở nhà 1 mình vài hôm thì con phải bật đèn khắp nhà và thức cả đêm không ngủ, con còn sợ ma nhập cả vào con, và cảm giác như là họ đang hiện diện rất nhiều xung quanh con. Từ khi biết Phật Pháp, mỗi khi ở nhà 1 mình con quán tưởng ma là phi nhân thiếu phước nên con phải thương họ, con tụng kinh tâm từ và hồi hướng cho họ, con quán tưởng xung quanh mình có Chư Phật và chư thiên hộ trì, con niệm Phật… nhưng con vẫn thấy quá sợ hãi. Con xin hỏi Thầy: – Việc sợ ma thái quá có phải do nghiệp không thưa Thầy, do có nhiều oan trái với phi nhân? – Khi để tâm sợ hãi chiếm lĩnh con rất sợ bị ma nhập vào con, nỗi sợ ma cộng với sợ bị nhập càng làm con SỢ HÃI VÀ TÊ LIỆT khiến con không quan sát được tâm con lúc đó. Việc bị nhập là có không thưa Thầy? Và điều kiện nào thì họ sẽ nhập vào mình cũng như điều kiện nào họ không nhập vào mình? – Việc sợ ma thái quá là do nhân gì tạo nên ạ? Và cái tâm sợ hãi, tê liệt khi đó là do những trạng thái tâm nào tạo nên thưa Thầy? – Có phải khi tâm quá ô nhiễm nên sẽ dễ câu thông với tâm ma và sợ ma không ạ? – CÁCH ĐỐI TRỊ LẠI TÌNH TRẠNG NÀY LÀ GÌ Ạ? Con rất mong Thầy chỉ dạy cụ thể cho con để con có thể hành trì ạ! Tình trạng này khiến con phải phụ thuộc, dính mắc vào người khác (vì không dám ở 1 mình) và phiền não rất nhiều. Con thấy xấu hổ về việc sợ ma thái quá, con không dám hỏi mà loay hoay tìm cách nhưng không hề thuyên giảm Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời