Câu hỏi:
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy! Kính thưa Thầy, đây là lần thứ 3 con thưa hỏi với Thầy trên mục hỏi đáp này ạ. Con thưa Thầy là con bén duyên với Phật pháp cũng được 4 năm nay rồi nhưng con hành theo pháp môn niệm Phật. Thầy con dạy phải niệm Phật miên mật đến khi đạt bất niệm tự niệm thì mới đảm bảo vãng sanh Tịnh Độ. Con cũng nghe theo và thực hành được một thời gian thì đúng là khi làm gì, nghe tiếng động gì thì cũng nghe ra “A Di Đà Phật”. Con đã trụ tâm mình vào câu niệm Phật như vậy một thời gian thì con có duyên găp vị sư phụ thứ hai, con đã trình pháp với sư phụ và sư phụ khuyên con nên buông câu niêm Phật ra và trở về chánh niệm, làm gì thì “Biết” mình đang làm việc đó. Sư phụ con bảo là sư phụ không tu theo phương pháp nào cả mà chỉ an trú vào Tánh Biết, thế rồi con chuyển hướng sang tu nương vào Tánh Biết của mình hành trì, cũng không mong cầu điều gì cả, sư phụ bảo Tánh biết của con là ông Phật của con đó. Rồi đến một hôm khi con ngồi xuống tịnh tâm giống như mọi ngày thấy tâm mình trống rỗng các niệm đến đi con đều thấy rất rõ, con thấy nó giống như một dòng suối cứ tuôn mãi mà không dính mắc một mảy may nào, thời gian đó liên tục mấy ngày liền, nó cứ diễn ra như vậy. Khi con thưa với sư phụ con thì sư phụ bảo con cứ thế mà hành trì. Rồi thời gian trôi đi, đến một ngày phiền não ập đến, bao nhiêu phiền phức của cuộc sống ập đến, con đã không thể nào an nhiên được nữa, bế tắc con lại gọi điện cho sư phụ con. Sư phụ bảo “PHIỀN NÃO TỨC BỒ ĐỀ”, đấy là công án cho con. Con mơ hồ cũng chẳng hiểu gì nhiều, chỉ biết đau khổ và muốn thoát khỏi trạng thái đó. Chán quá, con lang thang trên mạng mong tìm được một bài pháp nào đó cứu rỗi được tình trạng của mình. Thế rồi con đã gặp được trang web Trung Tâm Hộ Tông, con đã đặt câu hỏi và được Thầy trả lời. Con vui nhưng vẫn loay hoay trong cái vòng luẩn quẩn không thoát ra được, nhưng khi nghe pháp thoại của Thầy thì con lại thấy sáng dần ra. Con kiên trì nghe pháp, bài nào con nghe mà đúng với tâm trạng của con là con nghe đi nghe lại, thời gian này con cảm nhận là con đã lấy lại đươc thăng bằng cho cuộc sống rồi Thầy ạ. Khi vui con biết vui khi buồn con biết buồn, khi đau con cũng biết đau mà tất cả chỉ là tất cả, chẳng ảnh hưởng gì đến con cả. Cũng có khi nó đến một lần con chưa thấy nó, thì nó lại đến thêm lần nữa, con rõ hơn, không có thái độ phản ứng lại như trước nữa, khi nó đi qua con cảm thấy thú vị Thầy ạ (nó là phiền não, đau đầu, đau bụng…). Con cảm thấy cuộc sống thật thú vị để cho mình khám phá ra mỗi giây mỗi phút trôi qua. Con thành kính đảnh lễ và tri ân Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời