Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Hiện nay, con thấy biết tâm con hay có trạng thái thư thái, khinh an, lặng lẽ… đặc biệt là không có trạng thái tâm bồn chồn, lo âu dù khi quên mất chùm chìa khóa hay ví có giấy tờ cá nhân và tiền bạc. Trước kia, khi phát hiện quên những việc như thế này, thì tâm trạng rất lo âu sợ hãi. Còn bây giờ thì như không có vấn đề gì xảy ra. Vậy trạng thái này do con chánh niệm, thường biết thân tâm từ đó có “định” vững mạnh nên mang lại tâm trạng bình thản này phải không Thầy? Con rất mong nhận được lời khuyên từ Thầy. Con xin kính chào tạm biệt Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi, khi con ngủ lâu lâu con lại nửa tỉnh nửa ngủ, con cảm giác như đã hoạt động rồi nhưng thực ra con vẫn nằm yên, rồi con lại tỉnh lại động đậy được rồi lại cứng người lại, rồi con lại tưởng tượng con dậy rồi, cứ như vậy một hồi lâu. Thầy cho con xin lời khuyên ạ. Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Đến nay con vẫn tự vấn Nghiệp là gì? Phải chăng tiến trình thập nhị nhân duyên có thể giải thích được điều này? Thầy có một câu nói rất đúng đắn đó là: “Nghiệp là con đường đưa đến bờ giác” nhưng tại sao nó lại vận hành như thế? Con cảm ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Cứ khi nào con tưởng là con đã thấy rồi thì thực ra lại chưa thấy gì cả. Con chiêm nghiệm điều này tới lần này là 4 lần rồi ạ. Cứ mỗi lần chìm đắm xong con lại nhìn ra được mình nhiều hơn, đó là những bài học vô giá. Con xin cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, “Trước đây con có thấy con sai như thế nào nhưng con không biết chuyển hóa thế nào. Nhưng giờ con lại thấy con thấy sai thế nào và nó tự chuyển hóa”. Con không hiểu điều này thưa Thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Sư, Con cảm ơn Sư đã dành thời gian trả lời con ạ, câu trả lời của Sư giúp con thấu suốt thêm nhiều nữa, cơ mà con vẫn biết con còn sơ cơ. Ý Sư qua câu trải nghiệm thực tế có nghĩa là ngay bên tai mà nghe cũng không phải, không nghe cũng không phải ạ? Ánh trăng vốn tròn đầy tự bao giờ nơi tai ạ. Con kính trình Sư, có gì sai mong Sư từ bi chỉ dạy. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con thường biết mình, tâm khởi lên gì con thường biết ngay. Pháp đến đi khi tâm rỗng lặng thì nó tự thấy. Tuy nhiên con không thể tự mình thoát ra khỏi trạng thái hôn trầm, trì trệ hoặc những thói quen xấu. Nếu khởi tâm muốn thoát ra thì là tạo tác. Nếu để nguyên thì lại hôn trầm trì trệ và các thói quen xấu.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con hiểu như sau: con người ta đến với cuộc đời này là để trả nghiệp và học ra những bài học mới. Nếu biết như vậy thì sẽ không còn đau khổ vì gieo nhân nào phải hái quả ấy, hãy ráng chịu đựng học hỏi từ những khổ đau của mình, và có được thân người trong kiếp này thì nên cố gắng tu tập như luôn nhớ ân đức Tam Bảo, giữ giới, làm các việc thiện lành, giữ tâm trong sáng,.. nguyện những việc ấy sẽ trợ duyên cho giác ngộ giải thoát khỏi sinh tử luân hồi. Như vậy con thực hành đúng không ạ? Con nghĩ rằng nếu xuất gia thì sẽ có nhiều thuận lợi hơn cho việc “diệt đoạn tuyệt mọi phiền não trầm luân” nhưng con đã lớn tuổi (57 tuổi ạ), cuộc sống gia đình còn nhiều điều phải lo, thấy ra mình cứ phải ky bo giữ nhiều thứ sợ mất, sức khỏe kém, luẩn quẩn lòng vòng đủ thứ, biết là đến giờ này đã già mới hiểu ra được một chút vậy mà cũng chưa dám buông xả. Mắc cười quá Thầy ạ. Con tri ân Thầy rất nhiều và hiểu rằng như lời Phật dạy để trả ân tốt nhất là phải thực hành đúng lời Ngài dạy, có phải không ạ? Con kính đảnh lễ Thày, chúc Thầy nhiều sức khỏe và an vui. NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy, con đã hiểu rõ ràng hơn là vì sao Thầy không đưa ra phương pháp để chúng con rèn luyện, dù là rèn luyện với tâm chân thành cầu đạo. Giác ngộ là nhận ra sự thật chứ không phải tạo ra sự thật. Trong khi đó nơi mỗi người đã có sẵn một tánh biết trong sáng đang hoạt động mọi nơi, mọi lúc. Khi tánh biết thắp sáng lên thì liền thấy sự thật. Đồng thời với tánh biết là một bản ngã ảo tưởng luôn luôn sinh khởi nhận mọi thứ là ta, của ta và tự ngã của ta. Một người khi chưa nhận ra cái ta ảo tưởng là không thực, chưa nhận ra tánh biết trong sáng ngay tâm này vẫn đang thấy sự thật thì việc rèn luyện theo một phương pháp nào đó để thành đạo là một việc vô cùng nguy hiểm. Một người chưa đủ căn cơ, khi được giới thiệu về sự thật thì không hiểu gì cả, không hiểu cũng không sao, pháp sẽ cho họ những bài học tương ứng. Ngược lại nếu với căn cơ đó mà tin vào một lý tưởng cao siêu nào đó và cố rèn luyện để đạt được cái lý tưởng đó thì trước sau gì cũng phải nhận một kết quả không hay. Nếu căn cơ đã đủ thì cứ thuận pháp đi thẳng vào sự thật, nhận ra sự thật chứ loay hoay trong luân hồi sinh tử làm gì nữa. Pháp nào mà có thể giúp một người thăng bằng trong đời sống thì đó là chánh pháp, pháp nào mà né tránh đời sống, cần những điều kiện này nọ để an định lại cái tâm thì chưa phải là chánh pháp, không phải là chánh pháp thì cho dù đạt được sở tri, sở đắc thì cũng không thể sống tùy duyên thuận pháp. Không sống tùy duyên thuận pháp được thì khi xúc chạm việc đời tâm tất nhiên sẽ động, sẽ sầu. Việc đời chính là pháp, chính là chân lý, nếu xem việc đời là phiền não khổ đau luân hồi sinh tử thì chưa phải là giác ngộ sự thật. Nếu không có việc đời thì lấy gì để phát huy tánh biết, lấy gì để giác ngộ giải thoát. Bậc giác ngộ chỉ giới thiệu sự thật (khai thị) để tánh biết nơi mỗi người được thắp sáng lên. Khi tánh biết được thắp sáng lên thì khúc gỗ cứ thuận dòng nước mà trôi thì trước sau gì cũng sẽ đến được biển pháp vi diệu. Một phương pháp cho dù có hay cách mấy cũng không nằm ngoài nguyên lý trồng dưa được dưa. Cái thành tựu cao nhất của bản ngã thì vẫn là vô minh, vẫn luôn hồi sinh tử như thường. Thế giới chỉ có thực và ảo không có thế giới thứ 3, cho nên ngay tại đây và bây giờ tánh biết nơi mỗi người có lóe sáng lên để nhận ra sự thật hay không nhận ra chứ không có sự thật hoàn hảo trong tương lai để đạt được. Thầy không đưa ra phương pháp để chúng con rèn luyện mà chỉ giới thiệu sự thật. Chúng con thấy thì ngoài việc con cảm nhận được đại trí, đại bi nơi Thầy con còn thấy được là Thầy tôn trọng chúng con hơn nhiều việc chúng con tôn trọng Thầy. Con xin cảm ơn Thầy và mong Thầy luôn mạnh khỏe!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con xin được đảnh lễ Thầy. Con xin trình pháp mong Thầy điều chỉnh giúp con ạ. Con luôn thực hành điều Thầy dạy bất cứ lúc nào con nhớ ra, mặc dù con vẫn luôn quên mình trong nhiều tình huống. Một thời gian sau con đã được diện kiến tâm sân và tâm buồn trước khi nó phát khởi, điều này thật tuyệt vời, con tri ân Thầy và Pháp. Con hiện đang bị kẹt ở sự lo lắng và sợ hãi, lúc sự lo lắng và sợ hãi khởi lên con quan sát nó, cảm nhận thân và tâm con, bụng cồn cào, hơi thở gấp và nhanh, tay chân mất lực, lòng bàn tay lạnh đi. Con vẫn tiếp tục quan sát, diễn biến này chỉ dừng lại khi con ngừng suy nghĩ về đối tượng làm con sợ hãi, nhưng khi con tiếp xúc với đối tuợng đó thật sự ở ngoài thì con cảm giác như muốn ngất xỉu đi hay chết đi cho xong, vì sức ép của nỗi sợ đó quá lớn như muốn nuốt chửng con. Sự sợ hãi lo lắng đã cản trở nhiều điều trong cuộc sống, và con đã đầu hàng nó, chấp nhận lẩn tránh để không đương đầu trực tiếp với nó, con đã để tâm lo lắng sợ hãi điều khiển hành vi của con. Vào một ngày, con ngồi lại, im lặng và con đã tự vấn bản thân đối diện với nỗi sợ của con để biết rõ nó đến từ đâu, con không sợ chết vì con đã hiểu rõ tính chất của nó. Nhưng con sợ cảm giác ngồi trên máy bay, con trước đây đi máy bay rất nhiều, lần gần đây nhất con bay hơn 8 tiếng, hơi lâu so với những lần trước, và chuyến bay khá dằn xóc, sau đó con đã bị hội chứng sợ đi máy bay, sợ độ cao, con sợ cảm giác chới với khi rơi, sợ cả khi ngồi cáp treo. Khi trong máy bay suy nghĩ tiêu cực nhảy ra trong đầu con rất nhiều, và con chỉ quan sát nó, nhưng đến cuối cùng con mệt mỏi quá và đã để tâm sợ hãi điều khiển hành vi. Con đã gặp bác sĩ tâm lý, đã điều trị hơn 1 năm nay, nhưng không có tác dụng nhiều. Mọi người xem cơ hội đi công tác xa giống con là điều tuyệt vời, nhưng con lại chỉ thấy là điều mệt mỏi, con đã xin nghỉ việc và qua công ty khác như một cách trốn tránh, nhưng Pháp đã đưa đẩy con phải tiếp tục đi máy bay ở công ty mới. Suy cho cùng đây đúng là bài học rất lớn của đời con bây giờ mà con phải học ra. Pháp đang muốn con tốt nghiệp điều này, con hiểu. Con đã tìm hiểu một số phương pháp đối trị: tập thở, niệm hồng danh cầu gia hộ, thiền tha thứ, thiền rải tâm từ, nhưng con biết bất cứ pháp đối trị nào cũng chỉ là tạm thời, không nên áp dụng và lệ thuộc vì đó là lấy đá đè cỏ, đuổi hổ về rừng, và cũng chỉ là tham lam si mê mong dẹp nhanh vấn đề. Câu hỏi của con là, con có nên tiếp tục ngồi lại và hướng tâm vào đối tượng làm con sợ hãi để con được gặp tâm lo lắng sợ hãi đó nhiều hơn, hòng có thể thấy nó rõ ràng hơn, con nghĩ nếu con làm vậy thì lại là hữu vi hữu ngã. Mong Thầy điều chỉnh và hướng dẫn con ạ. Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời