Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, hôm nay con vừa đi khám bệnh về, bác sĩ nói bệnh viêm loét dạ dày của con ngày càng nặng và phải ăn kiêng kỹ càng. Đã bao lần con ăn kiêng hết thứ này thứ kia mà bệnh vẫn không giảm, hôm nay đi khám về bệnh vẫn vậy con lo quá, con xin thầy cho con lời khuyên. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Còn chào Sư Ông ạ. Hôm trước con có hỏi Sư Ông về việc cảm thấy mình ác khi nói lỗi một bạn trước tập thể lớp. Sau đó con có điều chỉnh thái độ thì mối quan hệ giữa con và bạn ấy đã có thay đổi tích cực hơn. Mới đây con lại lâm vào tình cảnh bất lực khi lớp con có nhiều bạn ở trong nhà dòng của Thiên Chúa giáo. Công việc bên lớp, bên trường thường tổ chức vào chủ nhật, ngày ấy các bạn đó thường có lễ Rửa tội, Tịnh tâm… các bạn không thể ra ngoài và đặc biệt lại không có cảm tình với những gì liên quan đến tư tưởng, đường lối khác. Năm đầu, con có tạo điều kiện để cho các bạn đó không tham gia hoạt động nhưng sang năm nay các bạn ấy vẫn luôn tránh né. Vì số lượng lớp con ít, mà hơn 1/3 lớp là con chiên nên các hoạt động chỉ có những bạn không theo đạo làm. Bây giờ các bạn thường tham gia ấy thắc mắc và không muốn tiếp tục nữa vì phải đi làm thêm nên lớp con không có nguồn nhân lực. Con cảm thấy bất lực để dung hòa mối quan hệ này. Xin Sư Ông cho con lời khuyên ạ. Con thành tâm đảnh lễ Sư Ông!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con là một công chức bình thường, con trước nay luôn đi làm theo đúng trách nhiệm và bổn phận của con thôi, con không thích tranh giành đấu đá như những người kia để có thể lên chức gì cả. Con nghĩ mình chỉ cần làm đúng việc của mình thôi, nếu mình có thể làm lãnh đạo thì pháp sẽ tự đưa đẩy mình lên, còn không thì có tranh giành cũng chẳng ích gì. Với một số người muốn chèn ép hay chỉ trích con này nọ con cũng nhượng bộ chẳng muốn hơn thua với họ. Nhưng ba mẹ con thì không chấp nhận được như vậy, họ nói con yếu đuối, nhu nhược, không ý chí cầu tiến, làm vậy thì suốt đời mình sẽ là người thua thiệt. Con giải thích cho ba mẹ thì họ nói con sống không thực tế. Con nghe vậy cảm thấy buồn, con nghĩ mình làm không sai nhưng không biết sống như vậy là có hay không phù hợp với cuộc sống tục đế này. Con mong thầy từ bi cho con một lời khuyên. Mô Phật!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Làm thế nào để biết hướng sống nào tốt nhất cho mình và mọi người?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Thưa Thầy, Hôm qua là ngày nghỉ cuối tuần, chúng con gặp nhau để chia sẻ những điều đã học và thực tập được trong thời gian qua. Có một số điều chúng con rất tâm đắc khi học và thực tập pháp Thầy dạy, đó là chỉ có thấy thôi và sống tuỳ duyên thuận pháp. Việc thực tập này, thấy có vẻ rất đơn giãn, nhưng giúp chúng con học và thấy ra rất nhiều. Trước hết, vì chỉ có thấy thôi, nên chúng con có thể thấy được quá trình tâm thức diễn biến ra sao khi pháp xảy ra. Vẫn còn có những buồn vui giận ghét…, nhưng chúng con có thể thấy được cái tâm buồn vui giận ghét này lúc khởi lên lúc mất đi, và chúng con cũng có thể thấy được nguyên nhân phát sinh vui buồn giận ghét này. Vì chỉ có thấy thôi, và sống tuỳ duyên thuận pháp, chúng con đã có thể thấy được cái huyền diệu của pháp, có những khi pháp đến đã dạy cho chúng con rất nhiều. Khi chỉ có thấy thôi, và sống tuỳ duyên thuận pháp, chúng con đã vượt qua được thói quen muốn phải là, sẽ là…, vì hiểu rõ rằng chỉ có pháp vận hành chứ không phải do ý muốn chủ quan của con người. Và khi hiểu thấu được điều này, không thể làm gì khác hơn là sống tuỳ thuận pháp, và kết quả là chúng con dần tránh được nỗi khổ vì mong cầu tạo tác. Cuối cùng, chúng con đều hết sức tâm đắc bài học Thầy hết lòng giảng dạy cho chúng con, thật là giản dị mà rất hiệu quả khi ứng dụng trong đời sống thường ngày cũng như trong tu tập. Thật đúng như lời vị đạo huynh nào đó đã nói, pháp Thầy dạy rất giản dị mà lại thật uyên thâm. Thay lời nhóm Phật tử Sống Thuận Pháp Sydney chúng con thành kính tri ân Thầy. Đồng kính chúc Thầy thân tâm thường an lành.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Cảm ơn Thầy, Thầy đã nói rất chính xác. Có những lúc con thấy được như vậy nhưng tâm con chưa đủ rỗng. Con đang nhìn thấy mình trôi chảy đến bờ bên kia theo sự vận hành của pháp.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa Thầy con thấy được qua trải nghiệm trên thân tâm con đó là mình cứ trọn vẹn trên thân tâm mình nó như thế nào thì cứ thấy và trọn vẹn như nó đang là trong hiện tại thì không có khổ, khổ phát sanh lên thường do mình đánh mất cái thực tại đang là, cứ sống trọn vẹn ngay tại đây và bây giờ thì không có gì để khổ cả. Do mình không thật sự trọn vẹn với chính mình nên thường khởi tâm về quá khứ hay mong cầu tương lai nên sanh khổ. Con thấy vậy có đúng không thưa Thầy? Vì mỗi ngày con tự học và chiêm nghiệm bản thân thì con mới hiểu những gì Thầy nói là sự thật. Chỉ có chiêm nghiệm và trải nghiệm mới hiểu ra điều Thầy nói. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con không định viết thư trình pháp. Nhưng điều con thấy ra có ý nghĩa quan trọng nên nhân tiện con muốn chia sẻ trải nghiệm mà con đã thấy với đạo hữu. Với những người không có tu tập thì không có gì phải bàn. Nhưng với những ai đang đi trên con đường trở về với pháp thì nhân quả là vấn đề mà ai cũng phải đối mặt. Bản ngã nơi mỗi người có qui luật để hình thành nó, mỗi người sinh ra trong cuộc đời này khi biết nhìn lại chính mình thì trời ơi nơi nội tâm này đầy đủ tham lam, sân hận, si mê, tà kiến, ngã mạn… Hãy đừng trách mình vì trong quá khứ ở nhiều đời kiếp trước chúng ta đã từng ác và rất ác, đã từng tham và rất tham cho nên đã nuôi lớn cái bản ngã tham sân đến như vậy. Trong cuộc sống hiện tại từ trong gia đình cho đến bên ngoài xã hội những nơi mà có quan hệ mật thiết về lợi ích sinh tồn như chỗ làm việc, khách hàng,… gần như rất khó có thể tìm ra được những người tử tế, ngay cả môi trường tu cũng vậy. Ở bên trong mỗi người thì tham, sân, si, bất an, sợ hãi. Ở bên ngoài thì cũng là hiện hữu những bản ngã như vậy. Muốn thoát ra khỏi sự tệ hại này thì phải làm sao và thoát khỏi là thoát đi đâu mới được. Con xin trình bày điều con muốn chia sẻ: 1. Rõ ràng mình đã từng ác, từng tham thì nay vui vẻ kham nhẫn với những điều bất như ý đó là trả nghiệp. Nợ thì trả, thiếu nợ hoài làm gì, trả đi cho nhẹ lòng. 2. Giải thoát là giải thoát ngay trên thân, thọ, tâm, pháp nơi mỗi người. Khi mắt thấy sắc, tai nghe âm thanh và ý thức biết được thực kiện đang diễn ra thì tiến trình tâm diễn ra và kết quả là tham sân khởi lên hay bất an, sợ hãi khởi lên… rõ ràng một người biết tu tập thì đâu ai muốn. Nhưng dù muốn hay không thì tiến trình tâm này cũng sẽ tự động diễn ra. Người không biết tu tập gì cả thì tiến trình tâm này điều khiển họ đến hết cuộc đời ngắn ngủi. Người biết tu tập thì chỉ cần quan sát lại sự hoạt động của nó, mà nguyên lý cốt lõi là chỉ có thấy. Nếu chỉ có thấy thì cái thấy sẽ phát huy và cái thấy sẽ tự động thấy từ thô đến vi tế cho đến tri kiến thanh tịnh. Cái thấy nơi mỗi người chính là giới, định, tuệ tự tánh. Với cái thấy tự nhiên vô tâm mà đi vào cuộc đời thì chính những cái bất như ý đến là đang giúp cái thấy phát huy đi đến chỗ rỗng lặng trong sáng, giúp phá đi cái bản ngã ảo tưởng cùng với tiến trình hình thành nó. Con đường ngắn nhất vẫn là con đường thẳng. Pháp gì đến thì học bài học từ pháp ấy để thấy ra cái bản ngã nó đau khổ như thế nào, nó bất mãn như thế nào, nó ngã mạn như thế nào… cho đến khi không còn ngũ uẩn nữa thì đó là giải thoát nhưng cũng chỉ là trên thân, thọ, tâm, pháp này mà thôi. Thưa thầy do có nhiều người than phiền với con về sự bế tắc trong đời sống và con viết cho những ai cần và con cũng viết cho chính con để tự nhắc nhở mình. Con luôn nhớ ơn thầy. Con xin chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con có một sự trải nghịêm như thế này, cách đây 10 năm con vô tình đọc được cuốn sách trong thư viện về “thuật thôi miên” một môn khoa học mà ngoài đời ít ai biết. Vậy là con tò mò luyện qua ròng được 3 tháng. Luyện năng lựơng, luyện mắt, điểm đen, thiền định, tự kỷ ám thị, thần giao cách cảm, tâm không, luyện tập trung vật trước mặt tưởng giữ lâu tốt. Nhưng con không biết sử dụng. Đến khi con đủ duyên gặp thầy học đạo nghe pháp, về niềm tin, thiền sắc, vô sắc giới, về tâm tương giao… vậy là con đã hiểu và biết sử dụng tâm. Nhưng nếu mình dùng vào vịêc thiện có ích lợi người lợi mình thì thấy vui và hạnh phúc và ngược lại. Đó mới là chân hạnh phúc đúng không thầy, chứ biết sử dụng hay không, không cần thiết nữa. Con kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy. Con thành tâm đảnh lễ cảm ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Cám ơn thầy đã quan tâm đến sự tu tập của con, với sự hướng dẫn của thầy và sự tu học của con, con tin rằng sẽ có một ngày con cũng sẽ thấy pháp. Hôm nay con hoan hỷ một chút vì đã hiểu cách dùng “thận trọng chú tâm quan sát” trong công việc làm ở công sở (thiền làm việc) vừa làm vừa thư giãn một cách tự nhiên nên không tiêu hao năng lượng nhiều. Tuy nhiên tâm con cũng rất hay phóng dật, nhất là lúc ăn trưa, vừa ăn vừa nói chuyện điện thoại, chẳng còn biết trời đất gì nữa, một lúc sau mới chợt nhớ ra là mình đã thất niệm nên đã đưa tâm “trở về trọn vẹn tỉnh thức”. Vì muốn đưa tâm về an trú trong hiện tại cho nên con đã thay đổi: ăn trọn vẹn với ăn (thiền ăn) không làm nhiều việc một lúc nữa. Ngoài ra khi hiểu rõ TTCTQS, TVTVTT,… thì khi nghe pháp thoại thầy giảng, con tiếp thu nhanh hơn. Con có câu hỏi, trong pháp thoại thầy có nhắc là thời đức Phật không có trường thiền. Các vị xuất gia đi vào rừng tu một mình, khi nào có thắc mắc trong quá trình tu tập thì hỏi đức Phật, đức Phật sẽ khai thị. Nhưng con cũng nghe trong nhân gian người ta nói “ăn cơm có canh, tu hành có bạn”. Kính xin thầy giảng nghĩa cho con hiểu. Cám ơn thầy đã nghe con chia sẻ. Tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời