Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Thầy dạy con ngồi thư giãn buông xả là làm như thế nào? Cho con hỏi thêm, trước khi nghe pháp Thầy con đã có thắc mắc về bản ngã. Làm việc gì cũng đầy bản ngã, ví dụ như ngồi thiền con bị muỗi cắn, con không giết nó không phải vì con thương nó mà vì con sợ mình có tội, sợ tổn phước. Con xin Thầy từ bi chỉ cho con làm thế nào để thoát khỏi bản ngã trong những việc làm tương tự như vậy? Con ước nguyện được gặp và đảnh lễ dưới chân Thầy, qua những bài pháp con đã được Thầy khai ngộ rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Sau khi nghe Pháp thầy con hiểu hơn về bản ngã do tham sân si sai khiến, điều đó đã giúp con có thái độ tâm tích cực hơn trong cuộc sống. Nhưng trong quá trình thực hành con thường gặp khó khăn ở chỗ nếu con chú tâm thì nghĩ là theo bản ngã, nếu để bình thường thì dễ rơi vào buông lung phong dật. Tâm con vọng động thất niệm và vọng niệm hoài. Kính mong thầy chỉ dạy cho con. Con thành kính tri ân thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Làm thế nào để không bị bắt nạt hả Thầy? Hiền lành và nhút nhát quá nên đồng nghiệp thường lấn lướt và dồn hết công việc cho con thầy ạ. Con cảm thấy buồn và thiếu động lực tiếp tục để làm công việc.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con đã thực tập ngồi thiền và chánh niệm trong công việc hơn 1 năm qua. Nhưng sự thực tập tập trung vào hơi thở của con rất yếu. Con không duy trì theo dõi hơi thở quá 3 phút, tâm con cứ vọng niệm và thất niệm, tạp niệm. Có thời gian con thường suy nghĩ về tính vô thường vô ngã duyên hợp của sự vật cây cối, cả thân tâm con nữa. Khi ấy tâm con tỉnh ra không lơ mơ, có cảm giác hoan hỷ nhẹ (chỉ ở mức độ suy nghĩ). Con nghĩ mình hợp với việc quán vô thường vô ngã duyên hợp. Nhưng sau thời gian những suy nghĩ đó không hiện lên nữa hình như nó bị nhàm. Con cứ loay hoay về việc nên thực tập theo dõi hơi thở hay ngồi suy nghĩ quán tưởng về các tính chất ấy nên tâm con không bình an tỉnh ra được. Con nghĩ muốn thực hành thiền gì đi nữa thì ban đầu con phải có sự tập trung nhất định vào việc theo dõi hơi thở là dễ hơn phải không thầy? Những dòng chữ này vẫn chưa diễn đạt được hết ý con nhưng mong thầy hoan hỷ chỉ dạy con nên thực hành thế nào. Con xin thành kính tri ân thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con không có câu hỏi gì trong thư này hết. Hôm trước con tính hỏi thầy như thế nào là đúng tốt. Con vẫn lưỡng lự mãi có nên hỏi không. Hôm nay nghe pháp thoại cũ của thầy, nghe tới từng tiếng rành rọt của thầy “bài học của mình chính là cuộc đời của mình” tự nhiên con giật mình và chảy nước mắt. Mặc dù câu nói đó của thầy không liên quan đến chuyện con muốn hỏi nhưng tự nhiên con nhớ lại tất cả những xung đột trong gia đình, những thất bại trong công việc, những việc làm bất thiện trong quá khứ, những dằn vặt nội tâm… Khi chiêm nghiệm lại thì con thấy rõ chính vì không thấy những sân hận đang hiện hữu ngay lúc đó nên mới bị nó cuốn đi và tự làm khổ mình và tổn thương những người thân yêu. Cứ việc tỉnh thức trọn vẹn từng khoảnh khắc, tự nhiên đến đúng thời điểm thì pháp sẽ cho mình ngộ ra điều mình cần phải ngộ và những hành vi mình cần điều chỉnh, đúng tốt là thế nào cũng không cần định nghĩa. Con mỉm cười, thầm cảm ơn pháp đã mang những nghịch cảnh đến với mình. Cũng may mà những đau khổ đó dễ thấy hơn là những vui thú và cảm giác thoả mãn của một cuộc sống êm ấm đầy đủ. Con đường tu tập vẫn còn dài. Một lần nữa con lại biết ơn pháp vì đã cho con gặp đúng vị thầy mà mình cần phải gặp để dẫn con đi đúng hướng. Con mong những ai từng ngụp lặn trong núi triết lí kinh điển sẽ biết đến thầy (đấy con lại đang lo chuyện của pháp nhưng không sao, con lại vừa tự “bỏ qua” cho mình rồi vì con đang trải nghiệm câu thầy thường nói “khi tâm thanh tịnh thì thấy tất cả các pháp đều thanh tịnh” mà lúc trước con chỉ tưởng tượng về “thanh tịnh” qua định nghĩa). Con xin cung kính đảnh lễ thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy, khi hữu sự và vô sự mà tâm bị cái ta che lấp và phản ứng một cách vô thức bởi những quan điểm, quan niệm quen thuộc dẫn đến mất thăng bằng thì tánh biết tự nhiên ứng ra một lực chiếu phá, nhờ vậy mà thấy ra cái ta thói quen phản ứng như lập trình rồi nhanh chóng lặn mất và tâm trở về tình trạng bình thường nhanh chóng. Thưa thầy, thầy có thể mở ra thêm cho con được không? Con thành kính tri ân thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Xin Thầy nói cho con biết lý do thực sự vì sao lúc đầu Đức Phật không cho người nữ xuất gia? Con chưa tìm đọc để biết được ạ, nhưng con lại nghe vì người nữ nhiều tật xấu nên nhiều lúc cũng bị mất tự tin khi sống hoặc làm việc chung cùng quý Thầy, bên cạnh đó thì con cũng thấy hiện tại có nhiều vị Ni Sư tu hành thành tựu. Con kính cám ơn Thầy và xin đảnh lễ Thầy mỗi tối trong giờ tụng kinh từ Việt Nam.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy con muốn xin trú ở chùa một thời gian để học và hành pháp có được không ạ. Nếu được thì xin Thầy hướng dẫn cho con. Con xin cảm ơn ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Với cảm xúc hoan hỷ dâng trào và lòng biết ơn sâu sắc con xin viết đôi dòng trình pháp lên Thầy. Thưa Thầy suốt thời gian qua trong trải nghiệm pháp hành con luôn ứng dụng lời Thầy trở về thực tại để thấy ra. Vâng, thật là bất khả tư nghì, các nút thắt tự mở khi trí tuệ con bừng bừng sáng tỏ niệm niệm sanh, niệm niệm tử ngay nơi thân thọ tâm pháp. Có những lúc con ứng với các pháp một cách rất tự nhiên khi pháp đến đi, con như tỏ thông ý nghĩa của hai mặt sinh tử luân hồi và sự tái sanh mà Thầy đã chuyển trao. Khi căn đối cảnh trong tư duy, thiền quán, chiêm nghiệm cọ xát nơi các pháp con thấy vi diệu vô cùng. Thảo nào “Bồ Tát không sợ sinh tử”. Giờ đây con không biết nói gì hơn nữa vì những thấy biết vượt ngoài văn tự ngôn thuyết. Con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy. Tri ân tất cả các duyên tận đáy lòng thẳm sâu vô lượng. Yy

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, thầy có khỏe không? Đã gần 1 năm rồi con không gặp thầy. Công việc của con bây giờ tốt hơn, con gặp được một người lãnh đạo tốt biết chăm lo cho đời sống của nhân viên. Nhưng dường như con đang bị háo danh, đồng nghiệp tìm đến con giúp đỡ để cung cấp thông tin. Nhưng áp lực cạnh tranh đôi khi làm con đắn đo, không muốn tương trợ. Con cũng trộm nghĩ những gì mình vất vả mới nên cơm nên cháo được thì không để công “tọt” vào tay kẻ khác dễ dàng được. Những suy nghĩ và đấu tranh đấy khiến con không thoải mái tâm trí thầy ạ. Thầy cho con lời khuyên đi. Con đã nghe bài pháp thoại duyên nghiệp và sự lựa chọn, con mới hiểu vì sao thầy khuyên con quay về với chính mình, sự lựa chọn nào cũng mang đến cho mình bài học.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời