Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, cho con hỏi hai đoạn tụng thầy đọc trước và sau mỗi buổi thuyết pháp tên là gì và có thể học ở đâu ạ? Con tìm trên web này mãi không thấy vì cũng không biết tên nên không biết tìm ở đâu khác. Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính mến. Sau một thời gian nghe pháp thoại và trở về trọn vẹn với chính mình con thấy cuộc sống tươi đẹp mọi lúc, mọi nơi Thầy ạ. Một cơn gió thoảng qua mà mình trọn vẹn cảm nhận nó cũng là hạnh phúc, hạnh phúc tràn ngập mọi nơi vậy mà bấy lâu con cứ tìm cầu. Có những việc trước đây con thấy bế tắc nhất là chuyện tình cảm thì giờ con nhận ra những đau khổ đó chỉ là ảo tưởng do con tự tạo ra và tin vào đau khổ đó là thật thay vì nhìn sự việc như nó là. Nếu như có ai đó đau khổ vì con thì đó cũng chỉ là ảo tưởng do họ tự tạo ra và rồi từ từ pháp cũng sẽ giúp họ nhận ra chính họ phải không Thầy!? Khi trở về nhìn lại tâm, con thấy rằng tham sân si vẫn đầy đủ nguyên vẹn, con vẫn thấy mình tham, sân… nhưng nó khởi lên con đều biết và vì vậy con giữ được bình tĩnh, cái gì có sinh tất có diệt đúng không Thầy, con chỉ quan sát thấy biết chứ không bám víu vào một trạng thái nào. Cô đơn hay đau khổ con đều trọn vẹn và con thấy nó không còn đáng sợ như con vẫn nghĩ. Mỗi lần nghe Pháp Thoại của Thầy con đều thấy mới mẻ, an lành giống như tâm con là tờ giấy trắng vậy ạ. (có thể vì con hay quên nên con chỉ nhớ được những gì đơn giản dễ vận dụng nhất thôi ạ). Con thành kính tri ân thầy. Kính chúc Thầy luôn được an vui.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy một người không biết chữ thì sẽ không biết những kiến thức của thế gian vì chữ là phương tiện để học hỏi nhũng kinh nghiệm những kiến thức mang tính tục đế (khoa học kỹ thuật trong cuộc sống). Tuy nhiên nếu tu tập thì người đó vẫn đươc chứng Thánh (giác ngộ giải thoát) thì người này có Hậu đắc trí không ạ? Vì con nghĩ nếu không biết sử dụng máy tính thì có giác ngộ giải thoát cũng không biết sử dụng máy tính (những kiến thức thế gian). Con ngu muội xin Thầy từ bi giảng dạy để con gỡ những vướng mắc. Kính Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy, ở đây con thấy người ta rất hay dùng câu: ” Nam mô hoan hỷ tạng Bồ tát ma ha tát” Con không hiểu nghĩa của câu ấy là gì, và bên PGNT không có câu đó phải không ạ. Con xin cám ơn sự chỉ dạy của thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Tâm con cứ vọng động hoài, lúc nào cũng suy nghĩ lăng xăng. Ngồi thiền vào lúc 4h sáng con cứ ngủ gục, không thể tỉnh táo được. Kính xin Thầy hướng dẫn để con có thêm động lực trong sự tu học. Xin tri ân Thầy, chúc Thầy mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ Bạch Thầy, Có một loại trí tuệ không lý trí nào so sánh nổi. Con biết ơn Thầy vô bờ bến.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy Con có một băn khoăn rất lâu rồi, hôm nay con xin thầy giải đáp. Trước kia khi còn sống ở nông thôn thì con hay sát sinh lắm: giết gà, tôm cua, cá, côn trùng, sâu bọ…lúc đó con không hiểu nên cũng không cảm thấy tội lỗi gì. Chỉ duy nhất một lần,con ngồi chơi ngoài vườn, nhìn thấy hai con côn trùng chúng đang bên nhau, tự nhiên rất vô thức con tách chúng ra, rồi giết chúng, nhưng ngay sau đó một cảm giác kỳ lạ đến với con, hình như là con thấy ân hận vì sao chúng đang bên nhau như thế mà mình lại giết chúng, con lại còn thấy hơi sợ hãi nữa (Dù khi đó con cũng còn rất nhỏ, chắc chỉ khoảng 7 hay 8 tuổi.) Và đã ba mấy năm trôi qua rồi, sao con vẫn không quên được chuyện đó. Bây giờ quy y, giữ giới rồi, con tuyệt nhiên không sát sinh nữa, nên nghĩ về việc ấy con càng thấy kỳ lạ, liệu có phải con và hai con vật bé nhỏ đó có ân oán gì đó từ kiếp trước không, và có phải con sát sinh khi chúng đang như vậy thì tội lỗi còn lớn hơn cả những lần khác nên nó ghi dấu trong tâm thức con lâu dài đến như vậy. Con xin thầy chỉ dậy. Con cám ơn thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy quý kính ! Con có thắc mắc này, xin Thầy chỉ dạy cho con ạ. Thưa Thầy có phải các Vị Sư vào rừng tu tập một mình là để đối diện với nỗi sợ hãi và hoà mình với Thiên Nhiên không ạ? Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Hẳn là sinh ra trong thế gian này sâu thẳm trong lòng ai cũng có những nỗi niềm của riêng mình. Con sinh ra trong gia đình ở một làng quê nghèo khó, ba mẹ lớn tuổi rồi vẫn còn phải đi làm ruộng. Con lớn lên tuy nghèo nhưng cuộc sống vẫn êm đêm bình dị không phải chứng kiến những bất hạnh trong gia đình ở tuổi thơ. Con biết đi Chùa lễ Phật từ lúc 16 tuổi, vì trường học con gần chùa qúy Sư tu thiền. Lần đầu tiên con được nói chuyện với một vị thầy người Huế, thầy giảng chuyện Kiều qua ánh mắt đạo Phật cho con hiểu, từ đó con rất ngưỡng mộ qúy Sư, chỉ cần nhìn thấy qúy Sư với tấm y vàng ở trong trang báo thôi là lòng con cứ xốn xang. Học xong phổ thông con không có điều kiện để tiếp tục học nữa và sau thời gian dài con xin ba mẹ đến chùa ở hẳn, dường như cuộc sống xuất gia của con đã bị trở ngại ngay từ lúc ban đầu Thầy ạ. Ba con đã từ bỏ con một thời gian rất dài vì không đồng ý, lúc đó con chỉ biết làm theo ý thích của mình mà không để ý đến cảm giác của ba mẹ. Mẹ con đã khóc rất nhiều vì con, lúc đó con đã phải trốn đi vào một miền quê dân tộc ở chùa trong Đaklak. Những ngày tháng ban sơ sống trong chùa con cũng không hiểu tu là gì mà con chỉ biết tới giờ là đọc kinh, ngồi thiền là cứ ngồi. Cứ như thế 4 năm con vẫn thấy mình không biết gì, có lúc còn bị ức chế, thế là con rời khỏi thiền viện đi học hỏi. Con được một bạn giới thiệu cho con một vị thầy, trình độ của con lúc đó thì con thấy Thầy ấy giảng cũng hay và con đã theo tu học với Thầy đó 3 năm. Con tin tưởng và đặt trọn vẹn nơi thầy đó rồi một ngày con phát hiện ra mình đã đặt niềm tin không đúng chỗ với nhiều lý do khiến con đau đớn cùng cực, chưa bao giờ cuộc sống của con lại lay lắt đến thế. Con lại bỏ đi tìm người Thầy khác vẫn trong trạng thái chưa hết khổ và hận. Con đi Phú Quốc chơi biển rồi bay lên Sài Gòn cùng với Sư huynh và cô ấy dẫn con đi viếng thăm Thầy Viên Minh ngay buổi sáng hôm sau. Con được biết đến Thầy từ đó. Con như được bừng sáng ra sau bao giông tố âm u. Lúc đó đến gặp Thầy, mọi đau khổ như trốn tạm đâu đó, trong con chi còn là niềm hạnh phúc vô bờ khi đựơc Thầy đồng ý cho ở lại chùa để nghe buổi trà đạo sáng sớm hôm sau, từ đó con bắt đầu nghe pháp của Thầy cho tới giờ. Giờ con thấy được đâu là bản ngã, cảm nhận được tánh biết không tăng giảm trên sự thấy biết đối tượng, con cũng thật thấy việc thận trọng chú tâm quan sát sẵn có ở nơi mình nó tự ứng cần và đủ tùy trường hợp. Con hiểu được thực sự thế nào là chánh niệm tỉnh giác. Hôm nay con nằm truyền thuốc tận 7 giờ đồng hồ, con nghĩ đến và biết ơn Thầy quá nên viết thư cho Thầy với mong muốn Thầy cảm nhận được lòng con. Con thấy mình thật lòng cám ơn sự vận hành của pháp, cám ơn thời gian đau khổ đó, cảm ơn vô thường đã mang duyên con đến gặp Thầy. Nghĩ lại con thấy tất cả như đang chứng minh lời Thầy. Con ghi nhớ ơn Thầy, kính Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, ví dụ 1 người như ba con không chịu học Đạo nhưng làm gì cũng rất chăm chú cẩn thận (có phải là chánh niệm không thầy?) và con cũng thấy sự nhân từ nơi ba. Tuy nhiên do cuộc sống quá khắc khổ và bon chen ba con giống như con hổ giữa rừng và có trôi theo dòng những việc làm bất đắc dĩ (theo lý thì không đúng lắm). Nhưng rất bất bình và bênh vực công bằng cho người xung quanh, có khi lại xử sự tình cảm quá. Nếu cứ tiếp tục như vậy ba con dù có chánh niệm mà cũng không được giải thoát phải không thầy? Con đang từng bước để hướng ba có tâm từ bi hơn nhưng việc đối trị bên ngoài con cũng cần học hỏi ở ba nhiều. Con cũng biết là pháp sẽ dẫn dắt mỗi người nhưng cũng cần phải có người cảnh tỉnh nếu không sẽ đi 1 đoạn đường dài lắm. (Từ nhỏ ba con từng cảnh tỉnh con rất nhiều lần để con không trở thành 1 người xấu và con rất biết ơn ba. Con biết đây là giai đoạn con đền đáp 1 phần nào công đức đó). Con cám ơn thầy đã lắng nghe.

Xem câu trả lời