Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thầy, Anh em con đã nhiều lần gửi thư thầy, nhưng không thấy thầy hồi đáp. Và chúng con đều hiểu lý do vì sao. Chúng con hoan hỷ lắm. Con xúc động lắm thầy ạ. Cảm xúc này không diễn tả được bằng lời. Con ban đầu cũng vì sự xúc động này viết bài nguyện từ sự tĩnh lặng sâu thẳm bên trong. Viết xong con nghĩ chỉ là bài thơ bình thường, nhưng mỗi lần đọc lại thì cảm nhận rất khó diễn tả bằng lời, con thấy từ ngữ thật hạn chế để diễn tả cảm nhận đó. Nguyện vượt tất thảy thời gian Trải qua nhiều kiếp không màng Hóa thân dù chỉ là sương gió Không khởi đầu, không kết thúc Không có đi, không có đến Không mong cầu đạo quả Công đức chỉ như ngọn gió lành Đưa vạn vật trở lại Vốn nơi đó vẫn luôn là an tịnh. Hôm nay con ngồi viết thư gửi thầy, con cũng chỉ biết là vậy thôi ạ. Hoan hỉ được gặp thầy trong tâm.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Thầy! Thầy ơi, cho con hỏi, trong quá trình tu học có giai đoạn nào mà tâm mình trở nên quá nhạy không Thầy? Tâm quá nhạy với bản ngã của mình và cả luôn đối với những người mà mình tiếp xúc nữa. Hay chỉ là do bản ngã của chính mình đang lớn dần ra nên mới rơi vào tình trạng như thế? Con thành tâm cám ơn Thầy. Con cầu mong Thầy có nhiều sức khoẻ.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin trình pháp và chia sẻ những trải nghiệm của con với các đạo hữu. Tu không phương pháp thì có vô số định nghĩa về tu. Nhưng nguyên lý thì chỉ có một. Con xin trình bày về câu nói mà thầy đã truyền dạy cho con: “Chỉ có thấy”. Cái thấy sẽ tự tiến triển theo từng giai đoạn tu tập. – Lúc đầu là nhờ cái sai mà thấy ra cái đúng, nhờ vậy mà chứng nghiệm ra được cái đúng không đưa đến đau khổ, cái sai mới là nguyên nhân đưa đến đau khổ trên phương diện thô. – Kế đến là nhận ra tánh biết và bản ngã nên phát hiện ra nơi tâm mình có một cái biết vô ngã, biết mà như không biết. – Kế đến là có lúc tánh biết thấy và có lúc là bản ngã lý trí thấy. Nhờ vậy mà thấy ra được đâu là quan điểm khái niệm, đâu là sư thật như nó đang là. – Kế nữa là tánh biết thấy chỉ còn bản ngã sinh diệt. Lúc này con mới hiểu được điều thầy nói về thái độ tâm và tập khí sinh khởi nhưng vô nhân. Khi thái độ là bản ngã thì lập tức mất chánh niệm tỉnh giác. Khi thái độ là tánh biết thì có 2 tình trạng, một là có tập khí sinh khởi nhưng vẫn không thất niệm. Tập khí cũng ví như cảm giác ngứa ngáy cho nên khi chánh niệm tỉnh giác thì vẫn thấy ngứa nhưng là cái ngứa không có khái niệm nên nó thuần túy là một loại cảm giác. Hai là bản ngã lặn mất thì thực tánh pháp hiện ra. Thỉnh thoảng con cũng thấy thực tánh pháp hiện ra rồi bị che lấp lại. Nhưng cái chính con nhận ra là có những lúc buông ra thì thấy thực tánh. Tuy nhiên buông ra là chuyện của pháp chứ không phải là ý muốn chủ quan của ai cả. Một cái lóe lên dù rất ngắn ngủi nhưng cũng đủ thấy ra mầu nhiệm của pháp về vô thường, khổ, vô ngã. Điều cuối cùng con muốn trình bày là chỉ có thấy thôi, còn thấy gì hay ra sao thì đó là chuyện của pháp. Còn ngay đây dù là hoàn cảnh nào thì cũng chỉ thuần túy thấy thôi, học ra điều gì từ cuộc sống thì pháp sẽ tự học, bản ngã sẽ tự đoạn giảm, thực tánh sẽ tự hiện ra. Khi có một ai can thiệt vào nguyên lý này thì chỉ có bản ngã. Cốt lõi những điều thầy dạy mà con lãnh hội là ở chỗ này. Thành thật chúc anh chị em đạo hữu trọn vẹn trên con đường khám phá sự thật. Con thành kính tri ân thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con hỏi thầy không nói (cách tu) Sao bỗng thấy cô đơn, Lẽ nào trong vạn vật Chỉ có pháp bên mình? Thầy chỉ dạy trở về Mà học ngay pháp ấy Người tu chỉ cần thấy Sự thật, chẳng phải nghi?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy, Với một người, những pháp họ cho là quan trọng, hay những pháp thu hút sự chú ý chính là những bài học họ cần phải học (hay đó là những dính mắc mà họ chưa buông bỏ được). Vì vậy mà cuộc sống đã gieo vào tâm thức họ, từ khi sinh ra, những hạt giống về sự vật sự việc đó, những sở thích hay thiên bẩm,… để người đó một lần nữa đối mặt với pháp đó và học ra bài học giác ngộ. Xin thầy từ bi chỉ dạy, không biết suy nghĩ của con ở trên có đúng không ạ. Con xin cảm tạ và thành tâm đảnh lễ thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy. Cho con hỏi quy luật của tâm và pháp là vô thường, vô ngã có phải không?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin chào thầy ạ ! Thầy ơi thiền sư Ajahn Chah có nói: “Cốt tủy của Đạo thật giản dị. Không cần phải giải thích dông dài. Loại bỏ yêu ghét và để mọi sự tự nhiên. Đó là những điều tôi thực hành trong việc tu tập của tôi”. Con thắc mắc là, yêu ghét không phải là tự nhiên sao và loại bỏ yêu ghét không phải là phi tự nhiên sao, liệu ta có thể chỉ yêu không ghét có được không? Và nếu như tâm trong sáng hồn nhiên thì con thấy đâu có cái gì để mà loại bỏ nữa, mọi sự vẫn như nó đang là mà thôi phải không thưa thầy? Hay liệu câu nói của thiền sư là ở một tầm mức nào đó mà con chưa hiểu được. Con xin cảm ơn.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch sư. Con nhờ sư chỉ dạy. Gia đình con chuẩn bị làm đám giổ và làm lễ xả tang ông nội con. Một số Phật tử nói với con trong lễ này gia đình cần thỉnh chư tăng đến cầu siêu cho hương linh và làm phép lễ xả tang thì mới có hiệu lực mới có linh nghiệm. Cha của con thì nói cúng người mất hay bất cứ lễ gì cốt ở tâm thành con cháu hướng đến người thân đã mất không nhất thiết phải có Tăng, Ni. Con hơi bị hoang mang trước việc này. Kính mong Sư chỉ dạy cho con được rõ. Con rất biết ơn Sư.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào thầy ạ! Hôm nay, chị con có gọi điện nhờ con lấy giùm thẻ ngân hàng để trong balo, khi lấy thì con vô tình phát hiện chị con có để 1 quyển sổ khám bệnh trong đó, tò mò con mở ra xem thì phát hiện chị con vừa mới phá thai thầy ạ. Đây là lần thứ hai con tình cờ biết vì cách đây 1 năm, trong lúc chị con đi làm về thì cũng vô tình đánh rơi sổ khám bệnh trước mặt con, khi ấy con biết chuyện thì chị con im lặng và tránh không nói chuyện với con suốt 1 thời gian rồi mới bình thường lại, con biết vậy nên cũng không nói gì và nghĩ chị ấy sẽ hiểu và tự mình rút ra bài học. Con cũng cố gắng giới thiệu các bài pháp, các lời Phật dạy cho chị con để chị ấy có thể chiêm nghiệm được. Nhưng lần này con thật sự cảm thấy vừa thương vừa giận chị và cũng có chút buồn, con không biết phải làm thế nào. Bình thường chị con cũng rất hay đi làm từ thiện và cũng hay đi chùa lễ Phật và chị em con cũng thường xuyên nói chuyện nhưng những việc như vậy thì không nói ạ. Thầy cho con hỏi ở con có thể làm gì ạ vì hiện giờ con chỉ biết im lặng vì nếu nói đến việc này thì con sợ chị con sẽ càng buồn và có thể có những hành động dại dột? Con biết tội phá thai rất nặng nhưng con xem thì cả hai lần phá thì bác sĩ nói là thai 6 tuần và mới là phôi, vậy thì liệu nghiệp chị con gây ra có nặng lắm không thầy? Con xin thành tâm cảm ơn thầy ạ!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời