Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Có phải tất cả mọi người đều liên quan với nhau không ạ, như trong cây có nước, có đất, có không khí… trong mình cũng như vậy phải không thầy. Con nghĩ trong con cũng có những thứ đó và còn có những người khác nữa như ba mẹ, ông bà,… hay những người giúp hình thành nên con… và những suy nghĩ trong con… cũng có thầy nữa và ngược lại. Con nghĩ vậy có đúng không thầy. con xin cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Xin Thầy con xin được trình pháp. Vài ngày gần đây con nhận ra một điều, những niềm vui những đau khổ của bản thân phần nhiều xuất phát từ những suy nghĩ vu vơ. Khi hình ảnh quá khứ hiện về, tâm con mất chánh niệm, suy nghĩ lại trỗi lên vẽ ra bao nhiêu điều không thực, những thành công trong quá khư, những so đo với người này người khác,… làm con lúc vui lúc buồn. Có những khi vì tham muốn, suy nghĩ lại vẽ ra những tương lai tạo ra biết bao kỳ vọng, sau đó nó lại so sánh với thực tại và làm cho tâm thất vọng khởi sanh. Tình cờ 1 lần quan sát thấy không có những suy nghĩ ấy, con chợt thấy mình không có khổ nữa (giống như cái máy vi tính bị rút phích cắm vậy thầy ạ, cái thế giới ảo biến mất tiêu, chỉ còn những pháp thực sự đang hiện hữu quanh con lúc đó mà thôi), thế là con được đà tiến tới, con gắn mình vào hiện tại, giữ cho tâm không phóng dật nữa; khi có dấu hiệu những suy nghĩ chuẩn bị khởi lên, con liền niệm Araham Samma Sambudhho, niệm là để tâm không có “nhàn cư vi bất thiện”. Con thực hành vậy được gần 1 tuần và thấy thân tâm mát mẻ, nhưng dường như ngã mạn cũng vì thế mà phát sinh. Bạch thầy, không biết con thấy vậy, làm vậy có chi sai không, xin thầy từ bi khai thị cho con. Con xin được cảm ơn và cúi đầu đảnh lễ thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Trong quá trình tu tập con có 1 số khúc mắc như sau, xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con: 1/ Con nhận thấy khi mắt tiếp xúc với sắc thì có khi hình ảnh được lưu lại, có khi không. Khi vừa tiếp xúc với sắc thì khi đó là “trong thấy chỉ có thấy”, nhưng khi có ý khởi ví dụ “à, đây là cái cây”. Vậy là tâm đã khởi lên khái niệm, phân biệt. Có khi 1 quá trình kết thúc mà không được sao lưu hoặc được sao lưu (sao lưu tự nhiên hoặc có khi quá chú tâm nên hình ảnh được sao lưu). Khi 1 tiến trình được sao lưu có khi lại là duyên khởi cho 1 tiến trình kế tiếp hoặc lâu lâu tưởng lấy ra nhớ lại. Vậy sao lưu có phải là yếu tố quan trọng nhất để giải thoát được ngũ uẩn? 2/ Khi những sự kiện này được lưu vào tàng thức thì nó sẽ trổ quả. Thưa Thầy, có nên tác động vào duyên để tránh những quả xấu không? Nếu khi chết mà vẫn tỉnh thức thì sẽ tái sinh về đâu? Nếu không muốn tái sinh thì tánh biết này sẽ đi về đâu? Còn tàng thức kia thì sao? 3/ Con được biết các thế ấn (được truyền) kết hợp với trì chú có tác dụng đưa tâm hành giả tương ưng với các cảnh giới của chư Phật, Bồ Tát. Mỗi bài chú có 1 số công năng riêng nhưng đều có điểm chung là giúp chuyển hóa tâm thức. Vậy có thể vừa kết hợp phương tiện vừa quán chiếu để sống tỉnh thức được không? Xin Thầy dạy thêm cho con về vấn đề này. 4/ Khi con đọc kinh, trì chú, niệm Phật, ngồi thiền có đối tượng và buông xả thư giãn đều có cảm giác như có luồng năng lượng phủ xuống ấm áp. Nguồn năng lượng này xuất phát từ đâu hay đã là sẵn có? Con xin Thầy chỉ dạy giúp con. Con xin cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy ạ. Bạch thầy con xin hỏi 2 điều sau ạ: 1- Bạn con theo học bên trường thiền và về xưng mình chứng đắc này kia, vậy nếu bạn con chưa thọ giới xuất gia mà chưa chứng đắc thiền gì đó mà xưng là mình chứng thiền vậy có gọi là phạm tội nặng không? Và nếu khuyên họ xuất gia chân chính thật sự thì có giác ngộ được không khi đã phạm tội đó? 2- Khi một người chưa thọ tam quy ngũ giới, chưa có gia đình mà họ đã tà dâm bên ngoài thì họ có thể xin xuất gia tu hành được không? Con xin cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy! Câu chuyện của con hơi dài nhưng còn nhiều người tu sai đường cần được giúp đỡ, nên con kể cụ thể một chút mong Thầy hoan hỉ cho con. Có một gia đình có 4 mẹ con theo đền Tứ Phủ. Mỗi năm hầu đồng và cúng bái tốn kém gần 100 triệu đồng trong suốt gần 10 năm nhưng vẫn không thoát khỏi bế tắc trong cuộc sống và cuối cùng họ bỏ đền đó. Sau khi bỏ Đồng Thầy thì gia đình họ bị xáo trộn rất nhiều và họ không dám tự bỏ các bàn thờ trong nhà vì Đồng Thầy đã lập cho họ một “cửa điện” trong chính nhà họ. Họ tìm đến con và nhờ con giúp. Con đã mạnh dạn dẹp bỏ bàn thờ Tứ Phủ và thay vào đó một bàn thờ Tam Bảo và hướng dẫn cho gia đình họ tu tập từ ngày 6/6/2017. Đến nay đã gần 2 tháng trong gia đình họ mọi chuyện cũng yên ổn dần, nhưng họ lại đem đến cho con quá nhiều phiền phức. Họ theo đồng đền lâu năm nên rất mê tín. Họ nghĩ con có quyền lực gì đó nên mới thắng được ông Thầy của họ, với lại con giúp không mất tiền nên ngày nào họ cũng gọi điện và nhắn tin nhiều lần kể cả lúc nửa đêm. Người mẹ thì nhờ con giúp đỡ công làm ăn buôn bán nhưng cũng biết giới hạn nên không làm phiền con. Còn cô con gái (trước là học trò của con thời cấp 2) thì muốn con dạy cho tu để có quyền lực. Thậm chí họ mất ngủ họ cũng nhắn tin nhờ con giúp đỡ lúc 12 giờ đêm, trẻ con quấy cũng gọi con. Con giải thích thế nào họ cũng không nghe. Con đành nhờ một Sư Cô đến giải thích với họ là con tu giải thoát nên không có khả năng gì cả và cũng không biết gì về làm ăn cả. Nếu gia đình có nhu cầu như vậy thì hãy tìm người khác. Cô con gái vẫn không nghe, hằng ngày vẫn gọi điện, nhắn tin nhiều lần với nội dung nhảm nhí hoặc trách móc, giận hờn, có lúc thì muốn con dạy trì chú, bắt ấn. Con không nghe máy và cũng không đọc tin nhắn thì cô ấy chạy đến nhà. Con mời người mẹ lên nhà và nói rõ mọi chuyện rồi nhờ người mẹ khuyên ngăn con gái đừng quấy rầy con nữa nhưng cô gái vẫn không nghe. Trưa hôm qua, khi thấy cô gái nhắn tin sẽ lên nhà con thì chồng con dắt hết xe vào nhà khóa cửa trước để cô gái đó tưởng nhà con đi vắng. Nhìn thấy chồng con phải giả vờ khóa cửa để tránh phiền hà con thấy mình đã sai, sai nhiều điều. Đến 2 giờ chiều con mở cửa và ngồi dạy học ở phòng khách thì cô gái đó đến đi vào theo cửa sau rồi lên giường con ngủ hơn 2 tiếng. Cả nhà con như bị đóng băng, chồng con thì nằm yên trên võng lặng lẽ xem ti vi, con gái con thì trốn trên gác không dám xuống. Vừa dạy học con vừa suy nghĩ: con đã sai rất nhiều trong cách giải quyết các vấn đề, vì con để bản ngã xen vào mọi chuyện nên mới có hậu quả này, con cũng rất ngây thơ khi hy vọng gia đình này sẽ tu đúng, tu tốt. Nếu bây giờ con vẫn giải quyết nhẹ nhàng thì sự phiền toái sẽ đi đến đâu? Còn nếu con kiên quyết cắt đứt mối nhân duyên này thì có quá đáng không? Có thiếu lòng từ bi không? Phân vân suốt 2 tiếng đồng hồ, con quyết định cho học sinh nghỉ và gọi cô gái ra nói chuyện rồi cấm không cho cô gái đó đến nhà con nữa. Con vẫn áy náy là mình thiếu sáng suốt nên giải quyết vấn đề chưa tốt thì sáng nay Sư Cô con nhờ giúp nói với con rằng con thiếu từ bi nên giải quyết theo cách sân, nếu con không từ bi níu kéo cô gái đó lại lỡ cô gái đó quay lại “Hầu đồng” thì con sẽ bị đổ nghiệp theo. Thưa Thầy! Con phân vân ở chỗ, khi phiền não đến tức là đang giúp mình có cơ hội tu tập, nhưng vì đạo lực của con đang yếu có thể chưa kịp học ra bài học của mình đã bị cuốn theo chiều gió. Hơn nữa sự việc lại liên lụy đến nhiều người xung quanh con không biết nên giữ vững lập trường của mình hay nghe lời Sư Cô? Vẫn còn mấy gia đình muốn thoát ra khỏi “đồng bóng” nhưng con không dám giúp? Như vậy có nên không? Kính Xin Thầy hoan hỉ Chỉ Dạy! Con Thành Kính Cảm Ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Cảm ơn thầy đã giải đáp thắc mắc của con. Tuy nhiên con vẫn chưa thực sự rõ ràng lắm. Ví dụ, con có thể giữ được sự tỉnh táo trong lúc tâm đang sân để kiềm chế không biến nó thành lời nói hay hành động có hại, nhưng con nghĩ sự tỉnh táo đấy không phải là chánh niệm, tỉnh giác, vì muốn thế phải có chánh tinh tấn. Mà đang sân thì làm sao có tinh tấn được? Nếu có tinh tấn, thì sân (pháp bất thiện) sẽ được đoạn trừ, như thế nó là tiến trình xảy ra khiến sân bị diệt, vậy làm sao quan sát được sân khi nó vừa sinh và đang trụ được ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Con Trâm ạ, dạo gần đây con xem mục Hỏi – Đáp thấy có rất nhiều Đạo hữu đăng ký ghi lại Pháp Thoại của Thầy, con rất hoan hỷ. Cảm giác như một đại gia đình được che chở dưới bóng mát từ bi của Thầy. Con vẫn sống, dù vẫn còn nhiều lúc thất niệm nhưng vẫn nhận ra và quay lại chánh niệm ngay thực tại theo lời dạy của Thầy. Vẫn chăm sóc con, làm mọi thật thận trọng, chú tâm, quan sát. Mới đây có một công ty của Nhật mời con qua Nhật làm, cuộc sống sẽ sang một trang mới, qua bên đó làm 6 tháng thì con có thể đón con gái qua. Ai cũng bảo con phải hy sinh thời gian đầu khó khăn để cho tương lai tốt đẹp về sau. Nhưng trong con, con thấy rằng chẳng có gì là chắc chắn, giờ mọi thứ cũng tạm ổn, ở đây cũng có thể làm việc và phục vụ được vì con còn có thể đi dạy thiện nguyện tiếng Nhật. Ở bên này công việc ổn định nên có thể dành thời gian cho con, nói chuyện, dạy dỗ… Qua đó thì sẽ bận rộn hơn nhiều, và chắc gì sẽ tốt, cũng không có gì đảm bảo tương lai con gái con… Nên con đã từ chối. Con nghĩ ở đâu cũng thế, cũng có khó khăn khác nhau. Do con từng sống bên Nhật nên cũng thấy được những mặt trái khác, chứ không hẳn tốt như mọi người vẫn nghĩ. Thực sự giờ con nhìn nhận sự việc kèm theo tính không chắc chắn và vô thường nên cũng chỉ muốn trọn vẹn với công việc hiện tai, tùy thuận Pháp vận hành chứ không có ý xen vào tìm công việc khác hay thay đổi hoàn cảnh, môi trường sống gì cả. Thầy ơi, suy nghĩ của con có bị thụ động không ạ? Hay bản ngã của con bắt đầu sợ những bất toàn trong đời sống rồi? Con thấy bao nhiêu bất toàn trong đời sống tự đến mà mình còn chưa đủ bản lĩnh để đối đầu thì mình cứ bình tĩnh đối đầu còn khi không tự dưng đi tìm cái mình biết trước là bất toàn rồi để làm gì. Con xin thành kính đảnh lễ Thầy và mong được Thầy chỉ dạy thêm. Kính Con

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con xin chia sẻ với thầy và các đạo hữu trên trang web một bài thơ nhỏ lần đầu viết. Con cũng xin cảm ơn thầy đã khai thị cho con và mọi người cùng thấy sự thật giản dị nơi thực tại đang là. NGAY ĐÂY tâm cảnh vốn không hai Chẳng thêm chẳng bớt chẳng thành ai Hạnh phúc khổ đau ai người gánh? 
Lặng lẽ pháp thân tự hiển bày.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, Dạ vâng, con là Phật tử cách đây vài ngày có gửi câu hỏi về tánh biết vốn trong sáng tự nhiên đây ạ! Chính xác như Sư Ông đã chỉ dạy, mình không cần phải giữ tánh biết mà cần nhận ra khi nào mây mù che đi, khi nào mây tan. Con xin kể thêm Sư Ông nghe một trải nghiệm gần đây của con. Khi con rối trí đầy suy nghĩ về chuyện mưu sinh, cơ quan, cấp trên… thì đây là trạng thái mây che đi tánh biết, đang cuốn đi theo dòng suy nghĩ, bất giác con nghe tiếng gà gáy, tự nhiên tất cả suy nghĩ lặng yên hết, chỉ còn duy nhất là tiếng gà gáy và tánh đang nghe tiếng gà gáy đó, trong lành định tĩnh, tâm tư và cả thân con bỗng nhẹ nhàng. Trạng thái này con gọi là tánh biết hiển lộ, mây tan bầu trời tâm lại trong sáng rõ ràng ạ. Kính thưa Sư Ông, con trải nghiệm như vậy có gì chưa đúng không ạ? Kính mong Sư Ông từ bi dẫn lối cho con đi đúng đường ạ. Con thành kính tri ân Sư Ông. Kính, Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy kính mến, Đầu thư con xin chúc thầy luôn mạnh khoẻ ạ. Thầy đã bắt đầu vào khóa Thiền 17 rồi đúng không ạ. Chúng con ở Hà Nội dù vẫn nghe online và thực hành hàng ngày nhưng thật lòng mà nói vẫn rất khao khát được nghe trục tiếp từ thầy hơn ạ. Thôi đành chờ tháng 11 thầy lại ra Bắc ạ. Thưa thầy, hôm nay con muốn tâm sự với thầy về vấn đề giáo dục trẻ em bị tự kỉ, tăng động (tên viết tắt là VIP) cũng là xin sự chia sẻ từ thầy. Ngày nay tỉ lệ trẻ tăng động, tự kỉ tăng cao, nguyên nhân thì chưa thống kê được. Tuy nhiên con nhận thấy trẻ em giờ hầu như đều bị, chỉ là tỉ lệ cao hay thấp và dừng lại ở độ tuổi sau lên 3. Con không chuyên ngành giáo dục mầm non, nhưng từ khi con được trở về với Pháp thì con phát hiện ra rất nhiều khả năng lạ mà từ trước giờ con không bao giờ làm được như: con vẽ rất dở không phải người sáng tạo, tư duy hình học kém ấy vậy mà gần đây nhân 1 dịp vẽ theo trường phái Zen tangle mà con tự nhiên vẽ được tất cả, không hề định trước trong đầu mà vẽ như 1 luồng khí chạy qua con cứ thế con đưa bút, pha màu mà không ai nghĩ con chưa bao giờ học vẽ. Đại loại là từ khi ứng dụng thiền Vipassanā trên cả thân thọ tâm pháp cộng với pháp thầy bày cho, con thấy mình không còn tách rời giữa Đời và Đạo nữa… Quay lại chuyện tự kỉ ở trẻ, con nhận thấy dường như các bậc cha mẹ và các tổ chức hiện nay chưa thực sự hiểu về chúng, coi chúng là 1 căn bệnh, 1 loạt trẻ khác thường và cần được “điều trị đặc biệt”. Và con có biết các group cha mẹ của các bé đó, tội lắm Thầy a, con cái bị xa lánh đã đành nhưng con thấy vấn đề của Phụ Huynh còn trầm trọng hơn vì họ không hiểu nổi và chăm sóc nổi chúng, không tìm được sự bình an. Chúng lầm lì, đứa thì phá phách đủ thứ… Có rất nhiều stress từ họ, có người muốn buông xuôi thầy ạ. Con mới đọc tâm sự của 2 bà mẹ, nói muốn ôm con tự tử cùng vì thấy bất lực và không đủ sức để đi cùng con vì nó vẫn vậy, các bố mẹ khác thì bao tiền nong… Con chưa biết khuyên sao. Con trình bày qua để thầy hiểu điều con muốn chia sẻ, con muốn hỏi thầy theo Phật Giáo và luật nhân quả thì bệnh của các bé này có thể nhận biết được là do nhân nào không ạ? Mà con thấy nó hợp với Duyên là xã hội phát triển hiện nay. Chứ ngày xưa đâu có. Tiếp là, con muốn nghe lời khuyên của thầy cho việc giao dục các bé này trên tinh thần ứng dụng Phật học hay lối sống chánh niệm tỉnh thức thầy nói cho chúng ra sao ạ? Con muốn chia sẻ thêm về cái nhìn nhận của mình về các bé này, theo con biết chúng bị sự kì thị lớn vì lí do chúng không giống với những gì mà xã hội, trường học, gia đình đề ra nên tự nhiên chúng bị đưa vào chế độ đặc biệt vì cha mẹ, cô thầy các bạn không hiểu được các bé đó nghĩ gì. Trẻ tự kỉ có thế giới riêng của chúng đúng không Thầy? Con biết điều này vì hồi bé con cũng có lẽ là 1 dạng tự kỉ – ám thị nhiều hơn ạ. Con luôn không có cùng suy nghĩ, muốn làm, muốn chơi, muốn học, muốn nói như các bạn, như cô bảo vì con không thấy hứng thú. Con phân biệt màu cũng khác các bạn và từ đó con luôn càng thu mình vào thế giới riêng của con. Con luôn có nhiều ước mơ lắm, nhưng hầu như con không có cơ hội để thể hiện vì con không đủ khả năng như các bạn trong lớp. Và con chỉ hạnh phúc khi tự sống trong ước mơ con tự vẽ ra. Đến khi con quan sát các bé đó cũng vậy, người ta nói tự kỉ là do não phải phát triển hơn não trái bất thường nên trẻ có xu hướng tốt hơn nếu cho tiếp cận âm nhạc, hội hoạ, thiên nhiên… hơn là con số, công thức… Đúng là hồi bé con còn nhận thấy nhiều lúc con nghe mà không hiểu thầy cô nói gì, nó thành 1 vùng “mờ – hay đen” luôn trong não con… không hiểu sao bé thế mà con còn tự thấy được điều đó. Nên con học mãi không vào, không thuộc nhưng đặc biệt rất thích tưởng tượng (dù tư duy hình học con rất kém). Theo nghiên cứu có nhiều trẻ tự kỉ có nhiều khả năng đặc biệt thầy ạ, có bạn lại nhớ con số và tính nhẩm siêu nhanh hơn cả bấm máy. Vừa rồi có 1 bài nói trên TED của 1 bạn tự kỉ gửi mẹ. Bạn nói bạn không ngủ được với gia đình là thảm họa nên thuốc thang, trị liệu liên tục nhưng bạn đó nói bạn thích bóng đêm, bạn thích ngắm trăng và khi không ngủ được với bạn rất thú vị, vì bạn có nhiều người bạn nhiều điều tuyệt vời với trải nghiệm không ngủ ban đêm đó… hay như không muốn đi ra ngoài, tiếp xúc kết bạn vì bạn thấy rất ngớ ngẩn khi phải thêm bạn mới mà không hiểu mình, bạn thấy lạc lõng với thế giới ba mẹ và mọi người vẽ ra, bạn ở nhà vì thế giới của bạn rất thú vị chỉ riêng bạn biết, bạn có gấu Teddy chơi, bạn được sáng tạo theo ý bạn… nhưng ba mẹ không chịu hiểu tham gia cùng bạn mà lôi bạn đi để rồi mỗi lần về bạn thấy tổn thương hơn… Bài nói đó mạnh mẽ lắm, bạn nói mà cả thế giới thức tỉnh về cái nhìn về họ thầy ạ. Không hiểu sao con muốn làm gì đó giúp cộng đồng các bé tự kỉ tăng động. Tuy nhiên về mặt duy thức học con chưa hiểu rõ lắm, hay về vô thức bên Phật giáo thì với đối tượng này mình nên hiểu toàn diện ra sao và có phương pháp nào vừa chế định lại vừa giúp họ được hoà hợp với thế giới của họ và thế giới chung hả thầy? Con xin lỗi làm phiền thầy, vì con diễn đạt dài ạ. Con xin tri ân Thầy, nguyện cho tất cả đều được sống an vui, hoà hợp và hạnh phúc ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời