Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư ông! Con sợ quá nên xin sư ông từ bi cứu con! Con bị tâm lý trầm cảm nặng. Con đi làm có một em kia trong xưởng cứ chọc con hoài. Em giỡn rất giai hay làm con lên cơn tim không làm được. Con phiền não quá! con đi làm nuôi mẹ và không muốn làm nhiều người thất vọng vì con! Con đã quán rất nhiều: như niệm sự chết, rải tâm từ và chấp nhận nhưng cũng không vượt qua được. Sư ông ơi con niệm Araham Sammā Sambuddho có hóa giải được không thưa sư ông? Sư ông ơi xin sư ông chỉ dạy cho con ạ! Kính tri ân sư ông!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Hòa Thượng! Trong tác phẩm “Sống trong thực tại”, ở chương 3 “Thấy biết trong sáng” trang 63, đoạn cuối Hòa Thượng viết rằng: “Nhiều người nhầm lẫn thái độ tỉnh giác với trạng thái ý thức, vì vậy đã đề cao vai trò của ý thức trong việc hành thiền…”, nhưng con thấy rằng không dùng ý thức thì lấy gì để tỉnh giác, ý con muốn nói ý thức ý thức ý thức (lấy ý thức để ý thức đối với ý thức). Tất nhiên là đã vắng bóng cái ngã. Xin Hòa Thượng hoan hỷ giải thích rõ hơn về đoạn văn Hòa Thượng đã viết. Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Sư Ông, Vâng, con cảm ơn Sư Ông đã trả lời cho câu hỏi của con ạ. Theo như kinh nghiệm cá nhân con, thì tiếng gà gáy hay tiếng mưa rơi đều thể hiện tánh biết hay sự rõ ràng thường biết trong ta cả ạ. Và nhân tiện lúc trước con có chia sẻ chuyện này với bạn con, thì bạn con hỏi là biết được tánh biết để làm gì? Và biết rồi thì sao? Con có chia sẻ những gì con biết tuy nhiên có thể lúc đó con còn non nớt nên bạn con vẫn chưa thông ạ. Kính mong Sư Ông từ bi giúp con trả lời, để bạn con cũng như bản thân con, có thêm niềm tin vững chắc ạ. Con chân thành tri ân Sư Ông. Kính, Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Khi có sân, buồn, thương hiện hữu, rồi con quán đó tất cả do nhân duyên; thì dần dần con nhận ra mình đang nén những thứ đó lại khiến chúng ngày một mạnh mẽ hơn. Bởi vì khi đó mình muốn mình tốt hơn mà mình không nhận ra. Xin Thầy chỉ dạy thêm cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, ngày khai giảng khóa thiền,con có thể đến và xin ở lại làm công quả vài ngày, để có dịp thực hành theo cách dạy của Thầy không? Con xin đảnh lễ và tri ân Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Mấy hôm nay con tiếp tục nghe pháp của Thầy và tiếp tục chiêm nghiệm. Vì vậy nên con cũng không có câu hỏi gì thêm. Nhưng con muốn trình với Thầy vài sự so sánh với những vấn đề thế tục rất thú vị mà con thấy trong thời gian thực tập Thiền. Sau khi thực tập Vipassana thì con phát hiện là con nghiên cứu về các tông phái khác và cũng như nghiên cứu những vấn đề thế tục như lịch sử, chính trị rất thoải mái. Lý do là trong quá trình tìm hiểu thì con hạn chế bỏ vào thái độ yêu ghét của mình, có lẽ đó là cái quả của việc thực tập Vipassana. Vì vậy nên khi nghiên cứu một pháp môn, con thấy rất rõ ràng cái hay cũng như cái hạn chế, tính phương tiện của nó. Về chính trị, lịch sử thì con chấp nhận được một số cái dở của ý thức hệ chính trị mà trước giờ con thích, đồng thời con chấp nhận được những cái hay, ghi nhận công lao của những nhân vật trong lịch sử mà con từng rất ghét. Và khi không bỏ yêu ghét vào, con thấy rõ ràng lịch sử cũng vận hành theo quy luật nhân quả và thấy được quy luật vận hành của lịch sử. Nếu dùng từ của Thầy, thì con thấy lịch sử cũng là 1 pháp. Và khi thấy quy luật vận hành của nó trong quá khứ thì sẽ hiểu cách nó vận hành trong tương lai. Một ví dụ khác mà con vừa thấy gần đây sau khi “thấm” pháp của Thầy, đó là con thấy Thiền và võ thuật rất có nhiều điểm chung. Dạo gần đây hay có trào lưu các võ sĩ tự do đánh bại các võ sĩ theo võ truyền thống. Việc này làm con suy nghĩ rất nhiều và đặt nghi ngờ vào những võ thuật cổ truyền mà con từng rất yêu mến. Sau khi chiêm nghiệm pháp của Thầy đối với “Thiền không phương pháp”. Con nhận ra chính phương pháp là một vấn đề của các thể loại võ cổ truyền (bên cạnh nhiều yếu tố khách quan khác). Lý do là các võ sinh cổ truyền quá bám vào các bộ pháp, các kỹ thuật quyền, cước do các tổ sư trong tông phái của mình phát triển. Nếu đánh với những người cũng theo phương pháp thì vận dụng hiệu quả nhưng khi đánh với những võ sĩ tự do thì các kỹ thuật này bị phá vỡ hoàn toàn và không thể triển khai được. Con thấy nó cũng giống như nguyên lý Thiền mà Thầy đã dạy. Phương pháp có cái hay là dẫn người thâm nhập dễ dàng nhưng nếu không vượt khỏi phương pháp thì sẽ mất tính linh hoạt, uyển chuyển của thân (đối với võ thuật) và tâm (đối với Thiền). Bây giờ con dần hiểu tại sao Thầy chỉ chỉ ra nguyên lý chứ không nói về chi tiết. Vì khi hiểu nguyên lý thì sẽ thấy rõ ràng các pháp, dù đó là đạo hay thế tục. Con xin luôn tri ân Thầy. Chúc Thầy luôn khỏe mạnh để tiếp tục dìu dắt cho chúng con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, con đọc trong cuốn Sống trong thực tại thầy có nói, một người dù ý thức suy nghĩ tư duy vô ngã vị tha khiêm tốn biết ơn đền ơn không hãnh diện tự hào, ganh tỵ hơn thua… hay là phát tâm từ bi với mảnh đời bất hạnh… thì cũng bị cái ta ảo tưởng dẫn dắt, chỉ khi nào giác ngộ rồi thì cái ta ảo tưởng mới buông hoàn toàn được, nên cho con hỏi khi chúng ta (người phàm) vì chánh niệm tỉnh giác còn yếu, không đủ và không duy trì nên mới bị cái ta ảo tưởng nó dẫn mình theo tham sân si… nhưng mức độ bị dẫn dắt bởi cái ta tự ngã ít hơn so với người không chánh niệm tỉnh giác đúng vậy không hả thầy? Cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, bản thân tuy biết đến Đạo Phật đã lâu nhưng đều lòng vòng nên kiến thức chắp vá, thực hành cũng ít. Dạo gần đây con nghe các bài pháp và các buổi trà đạo của Thầy, con xin kính tri ân Thầy vì nhờ vậy con đã bớt bám chấp. Có điều này con xin Thầy chỉ dạy thêm. Vừa rồi con gặp chuyện bất như ý, tâm nổi sân. Con không tìm cách xoa dịu hay làm việc gì cho quên đi mà trực diện quan sát nó. Các tư tưởng xấu như các đợt sóng liên tục khởi lên rồi biến mất, không chỉ sân mà còn đủ tham si trong đó, thôi thúc thân phải làm gì đó cho “đã nư”, nếu con không làm theo thì chân tay bứt rứt, lòng nặng nề. Cơn giận đó kéo dài 2, 3 ngày, con cũng có làm việc này việc kia nhưng khi không làm gì thì con lại tiếp tục quan sát cho đến khi nó biến mất. Vậy Thầy cho con hỏi cách con quan sát như vậy có đúng không và liệu sự biến mất của cơn giận đó 1 phần vì có những lúc con bận làm việc khác mà nguôi đi thì có ảnh hưởng đến cách con quan sát không ạ? Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin trình pháp, hy vọng điều con chia sẻ sẽ hữu ích. Thiền tứ niệm xứ không phải là một phương pháp hướng dẫn về việc niệm thân như thế nào, niệm thọ như thế nào… Thiền tứ niệm xứ là mô tả cái thực của bậc giác ngộ. Như vậy tâm khai thị của bậc giác ngộ là tâm vô ngã. Người nghe pháp tức đang nghe cái thực thì không thể để cái lý trí bản ngã nghe cái thực rồi thực hành được vì cái hiểu đó không đúng với điều mà bậc giác ngộ muốn chỉ bày. Do đó người nghe pháp cũng phải với thái độ vô ngã thì mới thực chứng được điều mà bậc giác ngộ mô tả về cái thực. Vấn đề không phải là học hỏi kiến thức về cái thực mà là khám phá cái thực mà bậc giác ngộ đã khai thị. Vì cái thực nơi mỗi người và bậc giác ngộ là giống nhau, cho nên không phải là học hỏi kiến thức để biết thêm thông tin mà là khám phá cái có sẵn nơi chính mỗi người. Bậc giác ngộ chỉ chỉ ra cho chúng ta cái chúng ta đang có mà lại không biết chứ bậc giác ngộ không cung cấp thêm thông tin gì khác về con người và cuộc đời của chúng ta. Tại sao là buông xả mà không phải là thực hành tinh tấn miên mật? Vì ai thực hành, ai tinh tấn? Còn buông xả là rời đi cái bản ngã lăng xăng muốn biết, muốn được để trả tâm về với bản chất thanh tịnh trong sáng như nó vốn là. Như vậy là không có rèn luyện để tâm đạt được trạng thái thế này hay thế kia vì cái tâm tự nó đã hoàn hảo rồi (khi hữu sự nó ứng ra cũng hoàn hảo và khi vô sự nó rỗng lặng cũng hoàn hảo). Ý đồ của bản ngã muốn thế này thế kia thực ra mới làm hỏng đi cái hoàn hảo để chỉ thấy bất toàn. Trở về với cái tâm hoàn hảo sẵn có tự nhiên thì mới tùy duyên thuận pháp được. Hoàn hảo không phải là một tiêu chuẩn mà là sự hòa đồng với vận hành của pháp. Tóm lại thực hành thiền tứ niệm xứ là khám phá thực tại vì Niết-bàn hay Luân hồi sinh tử là ngay nơi thực tại thân, thọ, tâm, pháp. Mà cốt lõi là không có ai khám phá cả, tâm tự khám phá pháp nên tâm pháp đều vô ngã vậy thôi. Chánh niệm tỉnh giác là biểu hiện cơ bản nhất của tánh biết thấy pháp hay tướng biết thanh tịnh. Khi thực sự chánh niệm tỉnh giác thì tánh tướng dung thông. Hữu sự thì ứng ra, vô sự thì rỗng lặng trong sáng đó cũng là hoạt dụng tự nhiên của pháp vậy. Thưa thầy nguyên lý tu tập con chỉ thông suốt tới đây. Con thành kính tri ân thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy ạ. Kính bạch thầy con có điều chưa tường tận về giới luật của tỳ kheo ạ. Trong giới luật có đoạn, những ai phạm tội bất cộng trụ thì hiện đời tu cách mấy cũng không thể thành đạo, nhưng con thấy có những vị như, ông Bahiya tự xưng mình là A la hán để thọ nhận vật thực của người khác, hay vị Ưu-lâu-tần-loa cũng tự nói mình là Ala hán, hay ông Angulimala giết 999 người, họ phạm tội bất cộng trụ nặng nhưng tại sao họ lại chứng đạo ạ, và bất cộng trụ trong trường hợp này có phải là dành cho hàng xuất gia khi phạm giới chứ không phải là cho hàng tại gia chưa thọ giới đúng không ạ. Con mong thầy giải đáp giúp con. Con xin chân thành cám ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời