Câu hỏi:
Con chào Thầy và các đạo hữu, Mấy nay con đọc có vài đạo hữu lo lắng về các tập khí của ba mẹ và muốn ba mẹ tu tập. Con định chia sẻ trường hợp của mình nhưng sợ là mình có nhiều chuyện quá hay không? Nhưng ở dưới con thấy có một cô cũng chia sẻ nên con cũng mạn phép chia sẻ về trường hợp của con, có thể mỗi người mỗi cảnh nhưng nếu đạo hữu nào thấy thích hợp có thể áp dụng một số cách con làm ạ. Đầu tiên, con nghĩ hơn ai hết mình là người may mắn biết đạo và hành đạo nên có thể hướng dẫn cho người thân xung quanh, nhất là ba mẹ. May mắn sao mẹ con cũng là người từng tu hành nên có phần thuận lợi hơn các phụ huynh chưa từng tu hoặc biết đạo. – Bữa cơm thường là nơi gia đình có thể trò chuyện trong không khí thân mật, cởi mở. Mình có thể chia sẻ vài lời dạy của các Thầy mà mình thấy tâm đắc, bàn luận, tốt nhất là có thể chia sẻ vài trạng thái tâm tham, sân gì đó mà mình đã thấy ra hoặc đã khắc phục được. Nên chia sẻ về chính mình trước chứ không nên bắt mẹ phải thay đổi, như thế sẽ dễ cho mẹ tiếp thu và tập cho mẹ quen dần với thói quen quay lại quan sát bản thân. Khi mẹ quen với việc quay lại thân tâm thì lúc đó mình rất khỏe, mẹ sẽ tự lo phần của mẹ thôi. Dĩ nhiên, mình phải là người tương đối vững chải trước đã, mới có thể làm minh chứng tốt về cái mà mình hướng dẫn được. – Sau buổi cơm thì hai mẹ con có thể cùng nhau đi kinh hành. Dĩ nhiên nếu mẹ có thể buông xả như pháp của sư ông thì quá tốt nhưng thường người lớn tuổi rất khó làm nên cũng cần tập cho mẹ niệm thân (có dùng ý thức) trong thời gian đầu là dễ nhất để tâm an định trên một đối tượng cụ thể. – Thuận lợi của con là mẹ con cũng có giờ ngồi thiền, tụng kinh. Thời gian này có thể ngồi chung với mẹ, hướng dẫn ngồi theo kiểu buông xả như sư ông dạy. Không cố gắng định tâm gì hết, có thể hướng dẫn cho mẹ buông xả, quan sát thân thọ tâm pháp… gì gì đó khoảng 2 phút đầu rồi sau đó mỗi người tự ngồi thôi. – Kinh nghiệm của con thì những lúc mẹ tức giận hoặc đau khổ thì ngay lúc đó là thời điểm tốt nhất vừa trấn an mẹ vừa nhắc mẹ quay lại quan sát thân tâm, đồng thời có thể dùng lý phân tích các vấn đề: có thể đó là một chuyện quá khứ nhưng nhớ lại và buồn bực, hoặc phóng đại một vấn đề rất nhỏ, hoặc có thể nói rằng chuyện này rồi sẽ qua, cảm giác này rồi sẽ qua và có thể lấy ví dụ mẹ đã từng vượt qua nhiều cảm giác đau đớn lớn hơn trước đây rồi và sau đó không sao hết… có nhiều cách tùy theo từng tình huống, nhưng quan trọng nhất là làm “cái máy” để nhắc mẹ quay lại quan sát thân thọ tâm pháp. Những lúc có chuyện như thế này là lúc tuyệt vời để mình có mặt kịp thời nhắc nhở mẹ quay về. – Có thể mua các máy nghe pháp cho mẹ nghe các pháp thoại của các Thầy về pháp hành, không nên nghe nhiều về kinh điển hay pháp học. Pháp thoại của các Thầy về pháp hành luôn có tính chất nuôi dưỡng và có năng lượng tâm từ rất tốt, nó sẽ thấm dần dần vào mẹ mỗi ngày lúc nào không hay. Đó là kinh nghiệm của con muốn chia sẻ với các đạo hữu làm sao để mình vừa tu vừa hướng dẫn ba mẹ cùng tu. Con vẫn nghĩ mình phải là người tu tốt trước và tự thay đổi mình trước, sức mạnh chuyển hóa đó không cần phải nói gì mà người khác vẫn thấy thuyết phục mà mình không cần phải bảo người ta thay đổi gì cả. Cái thứ 2 là mình phải là nhân vật chính cùng thực tập hoặc luôn có mặt khi ba mẹ cần, chứ các Thầy thì quá xa và không thể hình dung hết trường hợp của mình. Thỉnh thoảng khó quá mới nhờ tới các Thầy tư vấn thêm thôi. Trường hợp của con may mắn là mẹ cũng từng tu Tịnh Độ nên giữa hai mẹ con cũng là 2 bạn đạo cùng mối quan tâm nên nói chuyện cũng dễ. Có thể các đạo hữu sẽ hơi khác trường hợp của con. Ngoài ra, qua sự chia sẻ ở trên, nếu Thầy thấy có chỗ nào con làm chưa đúng thì mong Thầy chỉnh cho con có thể làm tốt hơn ạ. Con xin tri ân Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời