Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy và các đạo hữu, Mấy nay con đọc có vài đạo hữu lo lắng về các tập khí của ba mẹ và muốn ba mẹ tu tập. Con định chia sẻ trường hợp của mình nhưng sợ là mình có nhiều chuyện quá hay không? Nhưng ở dưới con thấy có một cô cũng chia sẻ nên con cũng mạn phép chia sẻ về trường hợp của con, có thể mỗi người mỗi cảnh nhưng nếu đạo hữu nào thấy thích hợp có thể áp dụng một số cách con làm ạ. Đầu tiên, con nghĩ hơn ai hết mình là người may mắn biết đạo và hành đạo nên có thể hướng dẫn cho người thân xung quanh, nhất là ba mẹ. May mắn sao mẹ con cũng là người từng tu hành nên có phần thuận lợi hơn các phụ huynh chưa từng tu hoặc biết đạo. – Bữa cơm thường là nơi gia đình có thể trò chuyện trong không khí thân mật, cởi mở. Mình có thể chia sẻ vài lời dạy của các Thầy mà mình thấy tâm đắc, bàn luận, tốt nhất là có thể chia sẻ vài trạng thái tâm tham, sân gì đó mà mình đã thấy ra hoặc đã khắc phục được. Nên chia sẻ về chính mình trước chứ không nên bắt mẹ phải thay đổi, như thế sẽ dễ cho mẹ tiếp thu và tập cho mẹ quen dần với thói quen quay lại quan sát bản thân. Khi mẹ quen với việc quay lại thân tâm thì lúc đó mình rất khỏe, mẹ sẽ tự lo phần của mẹ thôi. Dĩ nhiên, mình phải là người tương đối vững chải trước đã, mới có thể làm minh chứng tốt về cái mà mình hướng dẫn được. – Sau buổi cơm thì hai mẹ con có thể cùng nhau đi kinh hành. Dĩ nhiên nếu mẹ có thể buông xả như pháp của sư ông thì quá tốt nhưng thường người lớn tuổi rất khó làm nên cũng cần tập cho mẹ niệm thân (có dùng ý thức) trong thời gian đầu là dễ nhất để tâm an định trên một đối tượng cụ thể. – Thuận lợi của con là mẹ con cũng có giờ ngồi thiền, tụng kinh. Thời gian này có thể ngồi chung với mẹ, hướng dẫn ngồi theo kiểu buông xả như sư ông dạy. Không cố gắng định tâm gì hết, có thể hướng dẫn cho mẹ buông xả, quan sát thân thọ tâm pháp… gì gì đó khoảng 2 phút đầu rồi sau đó mỗi người tự ngồi thôi. – Kinh nghiệm của con thì những lúc mẹ tức giận hoặc đau khổ thì ngay lúc đó là thời điểm tốt nhất vừa trấn an mẹ vừa nhắc mẹ quay lại quan sát thân tâm, đồng thời có thể dùng lý phân tích các vấn đề: có thể đó là một chuyện quá khứ nhưng nhớ lại và buồn bực, hoặc phóng đại một vấn đề rất nhỏ, hoặc có thể nói rằng chuyện này rồi sẽ qua, cảm giác này rồi sẽ qua và có thể lấy ví dụ mẹ đã từng vượt qua nhiều cảm giác đau đớn lớn hơn trước đây rồi và sau đó không sao hết… có nhiều cách tùy theo từng tình huống, nhưng quan trọng nhất là làm “cái máy” để nhắc mẹ quay lại quan sát thân thọ tâm pháp. Những lúc có chuyện như thế này là lúc tuyệt vời để mình có mặt kịp thời nhắc nhở mẹ quay về. – Có thể mua các máy nghe pháp cho mẹ nghe các pháp thoại của các Thầy về pháp hành, không nên nghe nhiều về kinh điển hay pháp học. Pháp thoại của các Thầy về pháp hành luôn có tính chất nuôi dưỡng và có năng lượng tâm từ rất tốt, nó sẽ thấm dần dần vào mẹ mỗi ngày lúc nào không hay. Đó là kinh nghiệm của con muốn chia sẻ với các đạo hữu làm sao để mình vừa tu vừa hướng dẫn ba mẹ cùng tu. Con vẫn nghĩ mình phải là người tu tốt trước và tự thay đổi mình trước, sức mạnh chuyển hóa đó không cần phải nói gì mà người khác vẫn thấy thuyết phục mà mình không cần phải bảo người ta thay đổi gì cả. Cái thứ 2 là mình phải là nhân vật chính cùng thực tập hoặc luôn có mặt khi ba mẹ cần, chứ các Thầy thì quá xa và không thể hình dung hết trường hợp của mình. Thỉnh thoảng khó quá mới nhờ tới các Thầy tư vấn thêm thôi. Trường hợp của con may mắn là mẹ cũng từng tu Tịnh Độ nên giữa hai mẹ con cũng là 2 bạn đạo cùng mối quan tâm nên nói chuyện cũng dễ. Có thể các đạo hữu sẽ hơi khác trường hợp của con. Ngoài ra, qua sự chia sẻ ở trên, nếu Thầy thấy có chỗ nào con làm chưa đúng thì mong Thầy chỉnh cho con có thể làm tốt hơn ạ. Con xin tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, Con có 1 người bạn ở xa, tính tình hiền lành nhưng hay có tâm trạng chán chường, đời sống tinh thần vì thế không được hạnh phúc. Con định gửi cho bạn ấy cuốn sách Con đường hạnh phúc và Thực tại hiện tiền của thầy, để mong bạn có thể nhận ra được ý nghĩa của cuộc sống. Bạn con thì không thích đến chùa, chưa có hiểu biết gì về Phật pháp. Vì vậy con xin thầy chỉ cho con cuốn sách nào phù hợp đối với người chưa biết gì, không theo tôn giáo nào như bạn con. Con kính cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy Kính! Con đọc một bài viết của Ngài Krishnamurti có đoạn “… nếu ta không biết sống là gì thì làm sao biết chết là gì? Sống và chết có thể chỉ là một chuyện thôi và việc chúng ta cứ tách chia chúng ra có lẽ là nguồn gốc của mối phiền não to lớn này…” Con thấy hay và đúng quá thưa Thầy. Nếu thật sự “sống” (“chết đi cái ngã rộn ràng”) thì “sống và chết chỉ là một”, đâu còn luân hồi (quá khứ), sinh tử (tương lai) nữa phải không Thầy? Có gì con xin Thầy chỉ dạy thêm! Con kính chúc Thầy mạnh khỏe!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Gần đây, con thấy con có 1 tình trạng, nó kéo dài liên tục 3 tuần rồi. Mỗi tối trước khi ngủ con ngồi im trên giường 1 chút, sau đó nằm xuống. Nhưng con không cảm thấy buồn ngủ, thậm chí rất tỉnh táo, con có suy nghĩ là không biết bao giờ mới thật sự ngủ đây. Tuy nghĩ thế, nhưng con cũng không quan tâm đến nữa. Con cứ nằm vậy và không biết có thật sự là ngủ hay không, cũng không biết là ngủ từ lúc nào. Con chỉ biết lúc thức dậy rất tỉnh táo, cứ như là chưa hề ngủ. Những suy nghĩ trước khi ngủ con lại nhớ rất rõ, cảm giác như chỉ vừa mới nghĩ thôi chứ không phải của đêm qua. Con không hiểu tình trạng của con là sao, con kính mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con. Con xin thành tâm đảnh lễ Thầy. Đệ tử Như Tường

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, bạn con cũng là một cư sĩ và mới tu học gần đây, anh ta nói rằng: Ngày trước chưa tu tôi chỉ thấy một người con gái đẹp, đó là vợ tôi. Nhưng sau khi tu, tôi thấy cô gái nào cũng đẹp và tất cả mọi người ai cũng đẹp cả. Không biết bạn con nói vậy là đúng hay sai vậy ạ? Mong Thầy chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Trước kia con ngồi thiền, mỗi lần ngồi rất đau chân mà không có kết quả rõ ràng nên con đã bỏ. Sau thời gian thực hành pháp hành thiền tuệ mà thầy hướng dẫn, con thử ngồi tư thế kiết già. Nhưng lần này khác với lần trước là con chỉ quan sát tự nhiên, thấy sao biết vậy, không cố gắng gì cả. Và con thấy có hiệu quả thầy ạ. Khi ngồi thì chân con không đau như trước, ngồi được lâu hơn. Sau khi xả thiền, con thấy các hành vi được điều chỉnh theo giới luật một cách tự nhiên. Các tâm tham sân bị giảm rất nhanh, thay vào đó là tâm từ và trạng thái hỷ, khinh an. Con không quan tâm đây là kết quả gì, và chỉ thấy sao nói vậy để nhờ thầy chỉ bảo thêm giúp con. Con có nên tiếp tục thực hành như vậy không ạ? Con chân thành cảm ơn thầy,

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, thỉnh thoảng con nhận biết con khởi tâm sân với sư huynh, người mà con có cái nhìn không được thiện cảm và kính trọng. Con biết là con ngã mạn và thiếu lòng vị tha, chung quy cũng do cái ngã của con nặng nề lắm. Con rất buồn và thấy lo là mình tu chưa đúng tốt. Con xin Thầy từ bi chỉ dạy con cách tu sao để đi đến vô ngã vị tha, không còn hoặc ít sân giận ạ. Con thành kính tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy kính mến tối nay con hiểu ra tại sao Thầy luôn nhắc nhở chúng con phải nên trở về với thực tại và chỉ thấy thôi. Thì tu hành là chẳng có gì để mong đạt được điều gì cả mà chỉ thấy ra đâu là sự trói buộc khiến sanh lên phiền não khổ đau để mà buông bỏ. Khi thấy ra được sự trói buộc rồi buông bỏ chính là giác ngộ và giải thoát. Con đã thấu hiểu rồi Thầy ạ. Nhưng trước tiên phải thấy ra nguyên nhân dẫn tới trói buộc gây lên phiền não khổ đau như thế nào từ thân tâm thì mới buông được. Tu là chỉ buông ra thôi chứ không có gì để đạt và thêm vào cả. Tối nay con thấy vui đã nhận ra điều này. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ, Đầu thư con muốn nói lời cám ơn chân thành đến Thầy vì bấy lâu nay Thầy đã tâm huyết khai thị cho chúng con. Con cũng kính chúc Thầy sức khỏe ạ. Thưa Thầy, thư này con xin trình bày cách hiểu của con về “Thị pháp trụ pháp vị”. Con mong Thầy có thể chỉ bảo thêm cho con hiểu. Chả là, bữa qua con đọc được nội dung anh Quán Nguyên chia sẻ lại buổi nói chuyện của Thầy hôm Trà Đạo Bửu Long ngày 24/8/17. Trong đó, Thầy có nói rằng những thứ mình cho là phải tiêu diệt như bản ngã vô minh ái dục nhưng thực ra nó rất có công dụng. Nhờ động lực Vô Minh Ái Dục mà bản ngã luôn tìm tòi khám phá để rồi thấy ra sự thật. Khi bản ngã thấy ra được phần nào thì phần Vô minh ái dục của chính nó sẽ tự diệt. Trước đây, khi đọc sách con lại hiểu nhầm rằng vô minh ái dục là xấu vì đưa đến luôn hồi sinh tử. Con đã tự chứng nghiệm được cả 2 trường hợp này rồi Thầy ạ. Vậy, bây giờ mỗi khi Vô minh ái dục trong con nổi lên dẫn đến một quyết định hay hành động nào đó thì con vẫn cứ làm và tiếp tục quan sát chứ không phán xét là liệu nó có dẫn đến luân hồi sinh tử hay không, con hiểu như vâỵ có phải không Thầy? Con cảm ơn Thầy đã tận tình chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Chúc thầy nhiều sức khỏe. Con xin hỏi Thầy về sự cô đơn: Một ngày vừa rồi khi con thường trọn vẹn biết mình thì như là con thấy tính không, một lúc sau thì trong tâm tự nhiên thấy một cảm giác như nỗi buồn và một cảm giác như cô đơn, nhưng không phải là buồn và cô đơn mà con từng biết trong cuộc sống trước kia. Sự cô đơn này nó rất mênh mông, lẻ loi, thăm thẳm, như lọt vào một hố sâu, như hạt bụi trong khoảng không. Sau đó một cảm giác nhẹ nhàng, lãng đãng len lỏi trong tâm. Như vậy là sao hả Thầy? Thực sự con không biết đây có thể xem là câu hỏi hay là đang trình pháp gì đó với Thầy. Vì hiện tại con cũng không có nhu cầu hỏi hay biết nhiều lắm. Thầy tùy duyên mà trả lời cho con thôi. Con cảm ơn thầy sâu sắc vì những bài giảng mà con đã nghe gần 1 năm qua. Nó đã giúp con vượt qua đau khổ vì tham sân si rất nhiều. Cảm ơn Thầy – Người Thầy vô ngã và từ bi.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời