Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Con vừa gửi câu hỏi đến cho Thầy nhưng con còn vấn đề nữa muốn Tham vấn Thầy. Kính mong Thầy từ bi chỉ đường cho con. Quê con ở Ninh Bình, hiện tại con đang ở quê công tác, con biết đến đạo Phật khi còn là sinh viên theo học trên Hà Nội. Ở đó có môi trường tu tập tốt, có bạn đạo… Thế nhưng vì điều kiện sinh hoạt đắt đỏ với gia đình giục về quê vì thấy con đi chùa nhiều sợ đi tu nên hồi đó con đã về. Khi về quê, con cũng đã cố gắng tham gia các tổ chức thiện nguyện, CLB phật tử ở chùa quê nhưng con cảm thấy không được hợp duyên như trên HN. Tuy ở gần gia đình, mà sao con vẫn không thấy vui vẻ trọn vẹn vì gia đình con không thích cho con đi chùa, bố con còn phỉ báng, khẩu nghiệp rất nặng nề. Nhiều lúc, gia đình con cãi nhau, con chỉ muốn đi xa nhà thôi ạ. Con cũng đã đến tuổi lập gia đình (27 tuổi), con nghĩ nên lập gia đình với người hiểu đạo và thích làm việc thiện may ra mới chuyển hóa được gia đình và cuộc sống sau này của mình cũng tốt đẹp hơn. Nhưng sao con thấy ở quê con lại không hợp duyên với ai cả. Con chỉ muốn lên HN, có môi trường tu tâp mà con thích (thuộc Thiền phái trúc lâm Yên tử), có bạn đạo,… Sao con cũng luôn nghĩ, được cái này mất cái kia, mà con vẫn nghĩ chưa thông à Thầy. Cuộc đời con lựa chọn toàn sai lầm chăng hay do Phước con ít? Mô Phật, mong Thầy hoan hỷ cho con lời Pháp. Con cảm ơn Thầy nhiều!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, Con cảm ơn Sư Ông đã phản hồi thư của con. Dạ vâng, những mây mù che đi tâm cũng chỉ là thoáng mây mù, và khi có mây mù, cái thường thấy vẫn biết có mây, khi không mây biết có không mây. Luôn rõ ràng thường biết nơi sáu cửa ạ. Con chân thành cảm ơn Sư Ông. Kính, Con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Làm sao để trị tham sân si vậy thầy? Con thấy con vướng bận bởi tham và si vật chất rất nhiều, nhưng lại làm biếng không muốn làm gì.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Khi bước vào cuộc sống, nhất là khi tiếp xúc với người khác, con thường quên mất mình! Con có khi thường ngạo mạn vì cho rằng người khác không tốt! Con cũng hay nghi ngờ lòng tốt của người khác! Con thường khó hòa nhập với người khác, chỉ thích vui một thời gian rồi lại muốn một mình! Nếu có gì ham thích con thường chạy theo mải miết rồi khi có được mới thấy bình thường! Đa phần thời gian khi làm việc hay tiếp xúc con quên mất mình mà chỉ đuổi theo công việc hay là những ý thích. Khi vắng lặng ngồi lại con mới nhớ ra, thấy ra những điều đó! Hình như con chẳng tiến bộ gì! dường như con thấy con với mọi người khá xa cách! Con chúc thầy khỏe mạnh!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nhân dịp ngày lễ vu lan con kính chúc sư ông cùng mọi người sức khỏe vạn sự kiết tường. Thưa sư ông nhân đây con hỏi chút pháp ạ. Mỗi người hợp một pháp. Con niệm sự chết buông bỏ hết đi vào giấc ngủ để khám phá tâm thức và tác ý, làm chủ tâm thức, để hiểu chân lý, tìm ra chìa khóa giải thoát sinh tử. Gần đây con niệm dùng lực vang của tâm ý, tưởng, tác ý, theo ý. Tâm vẫn sáng suốt biết rõ chỉ mỗi tưởng dùng tha lực thôi, như vậy có lợi và hại gì ạ? Có lạc vào tưởng định không ạ? Ý con là, khi không niệm sự chết thì con niệm A-di-đà Phật, dùng tưởng phát lộ xung quanh hay về một điểm cách ngàn dặm hoặc thấu tam thiên đại thiên… Hoặc con dùng tâm ý muốn biết điều gì đó, một thời gian dùng hết tâm lực thì cho kết quả. Kết quả đó có đúng hay không đúng ạ? Nhiều kết quả như mình ở đây mà nhìn như thật tại đó, thật không có gì diễn đạt được, chỉ biết là con còn phải thay đổi nhiều để làm chủ được tất cả theo giáo pháp của đức Phật ạ. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Vào ngày rằm, mồng một người ta hay cúng trong nhà hoặc ngoài trời nhất là các ngày rằm lớn. Con đang phân vân liệu làm như vậy mình có vô tình thiết lập mối quan hệ với thế giới khác không. Kính mong Thầy khai thị để cho con được thông suốt. Con xin thành kính tri ân!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Trong lúc hồn nhiên trong sáng con tỉnh thức nói lên 4 câu thơ kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy: “Trách làm chi giận hờn gì Có thương có ghét có khi phiền hà Mới hay ngay ở tâm ta Đâu là bờ giác đâu là bến mê” Con nghe pháp thầy giảng và đọc rất nhiều sách,… cuối cùng, dù kinh điển bao la vừa rộng vừa sâu, có thấp có cao, con đã rút ra một chân lý mà thầy cũng hay giảng đó là, làm gì làm chỉ cần “thay đổi thái độ nhận thức và hành vi”, thái độ nhận thức hành vi đúng tốt chính là diệt đế và đạo đế, thái độ nhận thức và hành vi sai xấu chính là khổ đế và tập đế cũng là luân hồi sinh tử. Chính vì vậy, bây giờ khi con làm việc gì khởi tâm lên con cũng luôn nhắc nhở và kiểm tra tâm mình xem việc làm đó thái độ nhận thức hành vi như thế nào trước khi làm và sau khi làm. Cũng như nếu mình tu luyện để đắc này đắc kia cũng không còn ý nghĩa gì, vẫn luân hồi sinh tử đau khổ nếu sở đắc đó là hại người hại mình… bởi vì mục đích rốt ráo cuối cùng là TRí TỤÊ và TỪ BI. Vì sở đắc mà hại người hại mình dẫn đến đau khổ thì sở đắc đó còn ý nghĩa gì nữa. Con thấy như vậy không biết đúng hay sai, còn thiếu sót gì kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy. Con thành kính đảnh lễ cảm ơn thầy, chúc thầy sức khỏe ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, Con có một trải nghiệm mới nữa từ khi con ngồi thiền buổi sáng và nghe chim hót bên tai, thấy tánh nghe luôn thường có không thiếu vắng. Con thường quan sát tâm con, nó là một dòng chảy của suy tư, ngã và không ngã, giải thoát hay không, chúng sinh hay không chúng sinh, tất cả đều là sản phẩm của suy tư. Khi nào những suy tư đó lặng hết, thì chúng ta sẽ sợ mất đi, tuy nhiên lúc đó là lúc tánh giác hiển lộ. “Không nghĩ thiện không nghĩ ác” ngay chính lúc đó là bản giác lộ nguyên hình. Qua mắt thì gọi là thấy, qua tai thì gọi là nghe, qua mũi thì gọi là ngửi. Đến được đây thì không còn ta, hay người, hay phật hay ai nữa mà chỉ thuần là thấy, thuần là nghe. Rất bình yên phẳng lặng vì sản phẩm của suy tư đã bị phát hiện và tự lặng. Con chỉ hay lý sự, nói như đã ngộ nhưng đối diện trong tâm vẫn nổi lên mây mù, tuy nhiên con vẫn mạnh dạn trình những gì con thấy để quý Sư từ bi chỉnh sửa, để con tránh con đường sai lầm và tiến lên thêm trên con đường tâm linh. Con chân thành tri ân tấm lòng từ bi của Sư Ông đối với chúng con. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni. Kính, Con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con là một phật tử chỉ được học thầy qua pháp thoại trên youtube. Con đã vận hành lời thầy giảng và thấy rất thanh tịnh. Nhưng gần đây con thấy hay mệt mỏi chán chường. Gần đây con bắt đầu buôn bán thêm và dường như nó ám ảnh tâm trí con nhiều, cộng thêm làm việc không ngừng nghỉ khiến cơ thể con mệt mỏi, tâm con cũng không còn sáng suốt trong lành nữa. Con dễ buồn nhân thế hơn, con nhìn mọi người thấy rõ tham sân si của họ nhưng không nhìn ra tham sân si của con. Bản ngã của con dường như khởi lên nhiều hơn, con nhìn nhận bằng ý thức nhiều hơn là thực tánh biết, chính vì thế mà đôi khi con chìm trong suy tưởng, suy diễn. Con lại bị rơi vào phi hữu ái nữa, con càng mong hết khổ lại càng khổ. Thưa thầy, tình trạng này với con lặp đi lặp lại nhiều lần rồi, có lúc con thức tỉnh, nhìn ra nỗi buồn chợt tan một cách kỳ diệu, nhưng cũng có khi kéo dài tới vài ngày. Càng ngày con càng thấy mọi người chìm trong bể khổ và con cũng vậy. Con luôn có mong muốn là đến thiền viện của thầy để được nghe phật pháp và tu luyện nhưng cuộc sống gia đình, con cái,… con không làm được điều đó. Đã có những lúc con rất an lạc, nhưng giờ đây con thấy tâm con yếu đuối giữa bể khổ mêng mông này. Con muốn xin thầy một lời khuyên ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy tại sao khi nhớ về quá khứ lại thấy nó đẹp nhưng trong thời gian đó mình lại cảm thấy cuộc sống nó vẫn diễn ra bình thường chứ không đẹp như lúc mình nhớ về.

Xem câu trả lời