Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, Con ở Tây Ninh, con theo đạo Cao Đài, vì đủ duyên con đã được nghe pháp của Thầy giảng qua youtube. Thầy ơi, năm nay con 37 tuổi đã có gia đình và 2 đứa con gái. Về công việc của con rất bình thường, đủ nuôi 2 đứa con ăn học, con chưa bao giờ cầu mong giàu có cho bằng người khác. Nhưng chồng của con rất là ham chơi, lúc nào cũng muốn đi ăn chơi nhậu nhẹt với bạn bè, gây nợ ra để cho con và mẹ chồng con trả, hết lần này đến lần khác. Mỗi lần như vậy chồng còn hứa hẹn đủ thứ, nhưng đâu có thay đổi. Còn về con, con giận chồng con chỉ biết nói phải trái đúng sai, chứ không biết lớn tiếng bao giờ, có phải yếu mềm lắm không Thầy? Có lúc chồng con đi chơi tới khuya về, khi đi vài ngày mới về. Con chỉ biết buồn khóc riêng một mình. Không biết nói với ai. Có lúc còn muốn ly hôn, nhưng con nghĩ đến con của con, rồi nghĩ đến mẹ chồng của con. Con không muốn mẹ chồng con khổ hơn, mẹ già rồi bịnh hoài. Thầy ơi, trong hoàn cảnh của con thì con làm bây giờ, phải sống sao mới đúng? Con xin kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Trước giờ con hay đi chùa, đọc kinh và nghe pháp của các Thầy theo phái Bắc tông. Nhưng thời gian gần đây, con có duyên lành được nghe và thực hành pháp của Thầy, lại có cơ hội được thăm viếng các chùa, thiền viện Nam Tông nên nhận thấy có một sự khác biệt rất lớn về pháp học và pháp hành. Hiện tại con nhận thấy mình phù hợp với sự đơn giản và lặng lẽ của phái Nam Tông nên con bắt đầu tìm hiểu. Hằng ngày con thường lên trang trungtamhotong.org để đọc hỏi đáp và nghe pháp thoại nhưng nhiều quá nên con không biết nên bắt đầu từ đâu vì bài giảng nào của Thầy cũng hay mà con thì chỉ có thể nghe từ 1-2 bài mỗi ngày. Thỉnh thoảng trong mục hỏi đáp con có thấy Thầy nhắc đến niệm Ân đức Phật, kinh rải Tâm Từ nhưng con không biết nên tụng niệm như thế nào cho đúng. Con kính mong Thầy từ bi chỉ dạy và hướng dẫn cho con từ những điều cơ bản nhất để con có thể hiểu biết sâu sắc và rõ ràng hơn. Con cảm ơn Thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư ông! Con xin Sư ông cho con vài phút để được thưa chuyện ạ. Con bị chứng bệnh suy nhược thần kinh đã 9 năm nay, trong thời gian qua con đã dùng rất nhiều loaị thuốc và phương pháp khác nhau. Vì uống quá nhiều thuốc nên thời gian gần đây con bị các bệnh phụ, con đã thử dùng phương pháp ohsawa. Hiện taị các bệnh phụ đã không còn nữa. Gần đây con có duyên lành được nghe pháp thoại của Sư ông. Con muốn buông xuống và chấp nhận bệnh suy nhược thần kinh này. Vì càng ngày con thấy mình không tự do và có chút gì đó ích kỉ với mọi người vì phải chú trọng vào món ăn cho riêng mình hoài. Nhưng vì hiện tại con đã xuất gia nên phải học kinh điển, học tập theo thời khóa của chùa. Đầu óc con đơ cứng và lại rất nhanh quên. Nếu bây giờ con chỉ sống bình thường cùng mọi người và hành thiền theo cách chỉ dạy của Sư ông liệu hay hơn không ạ? Con xin Sư ông từ bi cho con lời khuyên. Con xin thành kính đảnh lễ và chúc Sư ông luôn được nhiều sức khỏe ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Tại sao con người sinh ra để chịu khổ? Rồi lại tu hành để thoát khổ? Chi bằng đừng sinh ra! Khối nghiệp để tạo thành thân ấy ban đầu từ đâu ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Con biết đến các pháp môn tu học qua chồng của con. Anh ấy đã từng tìm hiểu qua nhiều pháp môn khác nhau, anh ấy hiểu đến đâu thì dẫn dắt con đến đấy. Trải qua nhiều năm, với nhiều pháp môn khác nhau. Gần 3 năm trở lại đây, anh ấy biết đến thầy qua các sách và bài giảng của thầy trên mạng. Anh ấy gửi các đường link pháp thoại của thầy cho con nghe và thực hành. Từ đó, con cảm thấy cuộc sống này dễ dàng hơn vì con cảm nhận không còn lực hút, lực đẩy đầy áp lực như các pháp môn khác. Giờ đây, con cảm nhận cuộc sống này như sau: Cuộc sống cứ bình thường Xuân – Hạ – Thu – Đông. Cái gì đến thì đến Cái gì đi thì đi. Ta quan sát cuộc sống như nó đang là. Tất cả: hạnh phúc – khổ đau; vui – buồn; may mắn – bất hạnh, từ bi – ghen tỵ, ích kỷ; thành công – thất bại… là những bài học mà ta cần thấy ra. Quan sát: thân, thọ, tâm, pháp nơi mình, để tự mình điều chỉnh nhận thức – hành vi; không để ý tới lỗi của người. Con nhận thức về cuộc sống như vậy có đúng không Thầy? Con mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con thêm. Con kính chúc quý thầy dồi dào sức khoẻ. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy Viên Minh. Con không phải là Phật tử nhưng là người thích nghiên cứu về Phật giáo và hành thiền. Vừa rồi con có nghe loạt bài Thiền Minh Sát của thầy đăng trên Youtube. Loạt bài này đã khai mở rất nhiều trong lòng con. Con nghĩ là nhờ lời giảng của thầy con đã bước một bước rất dài trên con đường thiền tập. Con có một vài thắc mắc kính xin thầy hướng dẫn thêm cho: Hiểu thế nào cho đúng câu “Tu nhất kiếp ngộ nhất thời”. Chân thành cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con có một người thân trong gia đình mà con có nhân duyên giúp đỡ gia đình vị này rất nhiều, cả vợ lẫn chồng, từ khi tuổi còn trẻ mới 20 đến nay gần 40. Khi con giúp được có kết quả tốt thì có nói lời cám ơn, nhưng khi sự giúp đỡ có kết quả không được như ý hoặc khi con không giúp đỡ tiếp tục thì các vị nói những lời rất cay độc và lạnh lùng với con. Đặc biệt là khi con giúp các vị cơ hội để học tập và sinh sống ở nước ngoài, gia đình này ở chung với gia đình con. Khi sống chung thì thái độ, lời nói, cách cư xử của các vị làm tổn thương con rất nhiều. Thời gian đầu con rất shock, nhưng chịu đựng không nói gì, chỉ khi tâm sự với bạn bè thì khóc rất nhiều, thực sự không muốn ở chung với các vị này, nhưng do biết là các vị chưa tự lực được nên con cố gắng chịu đựng. Dần dần, con quen dần với cách cư xử và thái độ này, con nhẫn nại hơn, không khóc không buồn, mà hiểu và thông cảm cho các vị ấy. Đến nay đã 3 năm, việc học đã hoàn thành, cuộc sống cũng ổn định, và có thể tự tin tự lực sống được, do nhân duyên mà có một sự sắp xếp ngoài sự chủ động của con, con không còn phải sống chung với gia đình các vị này nữa. Con có suy nghĩ và xem xét lại bản thân rất nhiều lần, con chỉ tận lực giúp các vị ấy, không nói không làm điều gì có thể gây tổn thương cho các vị, bản thân luôn nhẫn nại để giữ hoà khi trong nhà, nhưng không hiểu sao các vị ấy luôn có những lý do để nói lời tổn thương con. Hiện nay con đã có thể không còn sống chung các vị nữa, nhưng con luôn suy nghĩ và tự hỏi do nhân duyên gì giữa con với các vị này mà có một quan hệ lạ lùng như vậy. Đây là một trong những người thân của con, xin Thầy dạy con có cách nào cải thiện tốt mối quan hệ này, làm sao cho có tình thương với nhau. Có phải là có một nghiệp báo gì không tốt từ quá khứ giữa con với các vị này không, con phải sám hối ra sao để giải toả và để mọi người có thể mở lòng với nhau, và thực sự là có cần thiết không, hay là con chỉ cần tự rõ biết mình làm đúng tốt là đủ rồi. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy con có việc trong đời sống thực này không liên quan đạo giác ngộ giải thoát nhiều. Giờ không biết giúp người ta giải quyết sao kính bạch thầy từ bi nhận xét cho lời khuyên dạy thỏa đáng ạ. Đầu đuôi sự việc là vầy: Con có đứa cháu con bà chị còn nhỏ vừa học hết lớp 12 chưa đủ 18t, chỉ quen biết sơ qua cậu kia 21t ở gần nhà với nhau xin sđt con bé này để chọc ghẹo nên không cho vậy là lén lấy điện thoại bé này đem về nhà tới tối điện thoại bé này lên lấy điện thoại lại. Vậy là con bé này tin lên lấy lại điện thoại chưa tới nơi trời tối đường vắng sợ quay về, thì bị cậu kia chận đường con bé này cưỡng hiếp. Khi về nhà quần áo lấm dơ. Ông bà ngoại hỏi mới biết đầu đuôi câu chuyện. Thế là ông bà ngoại thương cháu gái tới nhà gặp ba mẹ cậu kia hỏi ra lẽ để giải quyết vấn đề. Nhưng khi tới nhà thì bên kia thách đố nói nầy nọ không nhận lỗi còn chấp trình báo công an không sợ. Thế là qua ngày hôm sau trình báo công an huyện về hành vi cưỡng hiếp. Khi đó công an lấy lời khai kiểm tra sức khỏe bệnh viện. Rồi tới hiện trường quay phim thu thập chứng cứ hồ sơ vụ án. Đến khi biết công an đã làm việc bên nhà cậu kia mới thấy sợ đến khóc lóc xin lỗi. Con thấy tới khóc lóc xin thấy cũng thương. Nhưng không biết làm sao. Tha thì không được mà không tha thấy tội. Giờ không biết binh ai bỏ ai. Vậy bây giờ phải xử lý làm sao? Kính bạch thầy từ bi chỉ dạy cho lời khuyên. Con thành tâm đảnh lể cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

KÍNH BẠCH THẦY! Có nhận xét này đến với con: TRỌN VẸN với CÁI ĐANG LÀ, TRỌN VẸN với THỰC TẠI HIỆN TIỀN, tức trọn vẹn với TƯỚNG THẬT, là BUÔNG BỎ CÁI CHO LÀ, TƯỞNG LÀ, SẼ LÀ, PHẢI LÀ, tức buông bỏ TƯỚNG ẢO, Thấy CÁI KHÔNG LÀ GÌ CẢ (BỔN LAI VÔ NHẤT VẬT), không có gì cả, không có vật gì, pháp gì (KHÔNG MỘT PHÁP CÓ THỂ ĐƯỢC), tức thấy TÁNH, thấy TÁNH KHÔNG, thấy KHÔNG TÁNH (vốn tự đầy đủ, hay sanh muôn pháp, không sanh diệt, tịch tịnh). KÍNH CHÚC THẦY NHIỀU KHANG KIỆN.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Sư Ông. Sư Ông ơi. Con và GĐ bán Sinh Tố ở chợ, kế bên còn cũng có người bán cùng nghề. Nhưng họ cứ kiếm chuyện rồi chửi tục trong khi người đó cũng là bà con với con. Họ chửi xúc phạm tới Ba Mẹ con nên con không nhịn được và cũng có chửi lại. Nhưng sau khi chửi lại con sợ nghiệp nhưng không nói thì họ cứ chửi suốt và xúc phạm tới Ba Mẹ con hoài. Xin Sư Ông cho con lời khuyên trong trường hợp khi họ chửi hoài như vậy con phải làm sao? Con Cảm ơn Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời