Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con có một đứa con sinh ra rất bụ bẫm, kháu khỉnh nhưng cháu nhút nhát từ bé, rất ngại tiếp xúc với mọi người. Năm nay cháu cũng 16 tuổi rồi nhưng khi đi học cháu cũng rất ít bạn bè và ngại ra chốn đông người. Cháu luôn sống thu mình lại chỉ tiếp xúc với bố mẹ và rất ít nói. Cháu cũng không cảm thấy yêu đời và luôn có tâm lí chán nản. Nhiều lúc con cũng muốn rủ cháu ra ngoài cho bạo dạn nhưng cháu không chịu đi. Nhiều khi con rất buồn và thương cháu nhưng không biết làm thế nào để giúp cháu hòa nhập xã hội và sống vui vẻ. Chính vì ít hòa nhập cộng đồng nên cháu lấy game làm niềm vui. Con không biết làm thế nào để cháu bỏ được game. Ngoài mặt tâm lí thì cháu còn mắc căn bệnh lõm ngực và con cũng mới cho cháu đi mổ cái u ở đùi. Mặc dù đi lại được nhưng bên chân bị mổ đang bị teo nhỏ lại. Con có động viên cháu phải đi bộ nhiều để cải thiện sự teo cơ sau mổ. Nhưng vì bản tính nhút nhát nên cháu ngại ra ngoài nên không chịu đi. Con rất buồn và lo lắng. Con không biết tâm lí và hình thể của cháu là do nghiệp quả của mỗi người hay do con đã làm điều gì sai trong cách nuôi dưỡng, dạy dỗ hay đối nhân xử thế mà cháu phải chịu thiệt thòi như vậy. Con kính mong thầy từ bi giúp con nhìn nhận vấn đề cho đúng là có phải mọi sự do con không ạ vì con thường nghe câu: “Phúc đức tại mẫu” và thầy ơi con phải làm gì để giúp cháu sớm hòa nhập xã hội được ạ? Con xin thành kính tri ân thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Hôm nay có một việc vui nên con kể Thầy nghe có được không ạ? Con nghỉ 2/9 về quê gặp đứa bạn, nó kể con nghe là sau khi xem bộ phim cuộc đời Đức Phật thì bộ phim đã để lại một ấn tượng sâu sắc. Cậu ấy nói là xem xong bộ phim có một số vướng mắc trong tâm như tức giận, bất mãn… con hỏi vì sao? Cậu ấy nói do Phật nói về khổ, nguyên nhân khổ, khổ diệt và con đường diệt khổ, tại sao có nhiều điều đơn giản mà trước đây không thấy ra được nên tâm bị cố chấp nên khổ thế. Và Phật bảo muốn qua sông mà chỉ cầu nguyện thì có qua được không nên cậu ấy thấy ra là cúng bái cầu xin không có tác dụng gì… Con bảo cậu thấy rất đúng vì con đã thấy trải qua rồi nên con hiểu cậu ấy nói thật và con rất vui khi có một người thấy như thế, như kiểu đồng cảm nên vui ấy ạ, đúng là thấy và cái hiểu nó khác xa nhau thế nào Thầy nhỉ, khi phiền não phát sinh thì nếu là hiểu thì nó vẫn còn nguyên, còn cái thấy thì nó chả còn nữa ạ. Con là một Phật tử chưa được gặp Thầy, con viết hơi dài cảm ơn Thầy đã lắng nghe ạ, con chỉ biết chúc Thầy Phật đạo trọn thành ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có một người bạn trên facebook, có lẽ là lớn tuổi rồi. Người này cũng học Phật nhưng nặng ngữ nghĩa, hoàn toàn dùng ý thức mà không hiểu gì về tánh biết, luôn bắt bẻ người khác và thích phản biện, nhìn đâu cũng thấy phạm giới và vẽ ra cảnh địa ngục doạ người. Người này rất thích nói chuyện với con, bảo con đọc chú nọ chú kia để tránh tà ma, con cũng không tin lắm nên không để tâm. Nhưng có điều mỗi lần nói chuyện với người này con đều khởi tâm sân, con thấy khó chịu ạ. Đôi lúc con nghĩ người này chính là thử thách, để con nhận ra mình đầy tâm sân, mặc dù trong lòng con biết người này có ý tốt muốn giúp con, muốn “khai thị” cho con thấy ra điều mà người này cho là đúng mà con vẫn sân. Con muốn nói cho người này thấy ra nhưng không được, người này dính mắc vào sách vở quá nhiều, luôn tin mình đúng nên khó nói chuyện. Cả hai chúng con đều muốn chỉ ra cho người kia “thấy ra”. Thưa thầy, con muốn nhờ thầy chỉ cho con để con hết sân khi nói chuyện với người này ạ, và con phải nói gì với người này ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con đã có gắng không muốn hỏi Thầy về cuộc sống riêng tư nữa vì con biết Thầy cũng rất bận, thế nhưng con cảm thấy cứ bứt rứt trong lòng. Sáng dậy con lại suy nghĩ đến chuyện đó mặc dù có lúc nghĩ nó cũng bình thường, mà sao có lúc lại đặt nặng vấn đề đó quá. Con xin mạn phép chia sẻ. Con đã đi làm hơn 2 năm kế toán nhưng con lại mới đổi việc sang bên khác là hành chính nhân sự, cũng vì lương bên mới cao hơn và công ty cũ con nhàn quá nên cảm thấy nhàm chán. Nhưng khi sang bên công ty mới, công việc rất nhiều, hơn nữa toàn mấy việc con lại không thích làm cho lắm. Cũng 1 phần vì chưa quen, 1 phần vì không đúng ngành học. Trước khi đi, con cũng xác định là cái gì cũng có 2 mặt, cái giá của nó thế sao con vẫn thấy tiếc nghề cũ, giờ dừng lại để quay về công ty cũ là không được nữa vì họ đã tuyển được người, bên công ty mới con lại vừa nhận bàn giao của 1 bạn nghỉ sinh. Gia đình thì mắng con đang yên lành lại bỏ việc rồi nếu có tìm được công việc khác mới được nghỉ ở đây. Ôi, cuộc sống luôn không theo ý mình! Con hoang mang quá. Mong Thầy cho con lời khuyên!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Lúc trước con bị chứng rối loạn lo âu, nhưng gia đình con lại đưa con đến chỗ các vị thầy Pháp, thầy phù thuỷ. Họ nói con bị vong theo, sau nhiều năm cúng kiến và làm theo họ. Con thấy không hiệu quả, sau đó dùng thuốc và cố gắng tu tập. Hiện giờ con gần như đã vượt qua được. Rồi vô tình con gặp những người cũng bị như con. Con khuyên họ hãy điều trị và hành thiền Phật giáo và không có vong gì cả. Nhưng hình như con không đủ sức thuyết phục họ. Con xin Thầy từ bi, hoan hỷ chỉ daỵ cho con có cách nhìn đúng về vấn đề này và có thể giúp được nhiều người khác có tình trạng giống con. Con kính chúc Thầy được nhiều sức khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy, Bạch Thầy, con là đứa học trò có nỗi sợ đi máy bay mà con từng trình Thầy. Ngày mai con lại đi công tác nước ngoài 1 tuần, lòng con lại ngổn ngang lo lắng, sợ hãi và dễ sân giận với người xung quanh. Thầy đã dạy con đừng tách nỗi sợ và mình ra thành hai đối tượng mà hãy yêu thương cảm thông nó. Sáng nay con đang lái xe, và nỗi sợ, lo lắng lại cồn cào nơi con, con đã vẫn biết mình lái xe và quan sát diễn biến nỗi sợ ấy, con thầm nói “xin lỗi đã để bạn lại phải đến đây” và con mỉm cười, lập tức con đã nổi da gà và rơi nước mắt cảm động tuy nỗi sợ vẫn ở đây. Con đã không bị trạng thái tâm đó nuốt chửng con như mọi khi nữa và thay vào đó là như vậy. Con biết rồi con sẽ lại gặp nỗi sợ tiếp, nhưng ý Pháp đã muốn con học thì con sẽ học tiếp cho đến khi nhận ra sự thật. Con biết ơn Thầy vô cùng, đã soi sáng cho chúng con không lạc đường lầm lối. Con

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Sư cho con hỏi: Tác ý như thế nào mới gọi là “Như lý tác ý”? Con phải quán như thế nào để gọi là “Quán thân trên thân; quán thọ trên thọ; quán tâm trên tâm; quán pháp trên pháp”?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Sư cho con hỏi: Sống như thế nào gọi là “sống tuỳ duyên thuận pháp”?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lể Thầy! Nếu có trường hợp vong nhập và bùa ngãi thật thì cách để vượt qua khi vương phải như thế nào ạ? Có những người có thể lên đồng, nói đúng tên của người đối diện và cuộc sống của người đó, có lúc chỉ luôn cách giải quyết những bế tắc, làm theo lại có kết quả. Vậy điều đó có đáng tin cậy và có đúng với tinh thần của Phật giáo không? Con kính mong Thầy chỉ dạy. Con thành kính tri ân Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch hòa thượng! Trong Phật giáo sự chết là lẽ bình thường và sẽ theo nghiệp tái sinh. Nhưng hiện taị con laị thấy có những lễ cúng cầu siêu cho những vị đã chết vài chục năm có khi và vài trăm năm. Việc làm đó có mang được lợi ích gì cho người đã mất đó không? Và hiện tựơng người thân thấy người mất về báo mộng là có thật không hay chỉ là do thương nhớ mà thấy vậy? Kính xin hòa thượng chỉ dạy cho con. Con thành kính đảnh lễ ngài!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời