Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính gửi thầy! Nghe pháp thoại của thầy con thấy có nhiều điểm giống như con từng trải nghiệm rồi. Khi con ngồi lại nhìn ngắm nỗi buồn “như nó là” và chấp nhận nó như một điều hoàn hảo dĩ nhiên của pháp thì con cảm thấy không buồn nữa, con như bị tách ra khỏi cảm xúc. Con thấy có một cái biết cao hơn cái suy nghĩ bình thường, nó không bị tác động mà chỉ ẩn và hiện nhập vào và tách ra khỏi cảm xúc. Vậy con có bị hoang tưởng không thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư Trưởng lão. Xin thầy vui lòng cho con biết nội dung của Kinh Buddhavamsa. Con chân thành cảm tạ thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con xin cảm ơn Thầy ạ. Sáng nay con vô tình mở ra web, thì thấy câu trả lời của thầy cùng nhiều câu hỏi khác giúp con có cái nhìn rộng hơn rõ hơn về vấn đề con đang thắc mắc. Con sẽ để mọi thứ thật tự nhiên, tuỳ duyên thuận pháp mà học ra bài học giác ngộ. Còn chuyện mọi người thì mỗi người một hướng đi mà con muốn can thiệp cũng không được. Con thành kính tri ân Thầy và con mong thầy sẽ khoẻ mạnh để dẫn dắt chúng con lâu hơn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, Con bạch Sư! Con mới biết các bài Pháp Thoại của Sư gần đây qua Kênh youtube Quán Nguyên và trang nhà http://www.trungtamhotong.org Con trình sự hiểu của Con qua 2 trường hợp, mong Sư chỉ dạy thêm cho con ạ! – Trong khi đang rửa chén, con khởi ý nghĩ về chuyện quá khứ (hoặc tương lai), sau đó biết là đang thất niệm, rồi quay lại với việc rửa chén. (không khởi ý nghĩ gì hết) – Trong khi đang rửa chén, con khởi ý nghĩ về chuyện quá khứ (hoặc tương lai), sau đó biết là đang thất niệm, có thêm một ý nghĩ khởi lên là phải quay về với hiện tại, rồi quay lại với việc rửa chén. Trường hợp thứ 2: là sai phải không Sư? Vì có bản ngã, muốn quay về hiện tại để được cái gì đó. Sự thấy sân, luôn biết sau khi “sân đã khởi lên”, theo con hiểu “sự thấy sân” này cũng là “bản ngã ngủ ngầm”? Con xin chân thành cảm ơn lời chỉ dạy của Sư!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Ba con vừa phát hiện ung thư gan giai đoạn 2, tình trạng khá tệ vì vừa xơ gan vừa viêm gan C. Con có thể đưa Ba lên phòng khám Đông Y ở chùa để được tư vấn không ạ? Con lên lúc nào được ạ? Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, con có 2 thắc mắc: 1. Khi con đọc qua phẩm Bát Nhã trong Pháp Bảo Đàn Kinh thì có câu con không hiểu lắm: “nếu để tâm không mà ngồi tịnh toạ, đó tức là chấp vô ký không…” 2. Làm sao để con có thể nhận biết được lúc nào mình rơi vào vô ký? Cám ơn Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy xin thầy từ bi cho con, nếu con chưa hiển lộ được tánh mà mới chỉ có tướng, nhưng con vẫn thấy tâm rỗng rang và theo dõi được thân, một vài cảm thọ thì con đã có chánh niệm chưa ạ? Con xin đảnh lễ thày, mong có ngày được diện kiến thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy. Từ bữa Con trình pháp hành lên Thầy đến nay hơn một tháng đã trôi qua, khi buông thư Thuận Pháp có những lúc con tự tại dường như đến vô ngại nơi các pháp, sáng suốt trong dòng Tuệ Giác, uyển chuyển trên duyên nghiệp của mình vượt qua những trở ngại của thân căn và cảnh trần một cách tự nhiên ứng pháp để rồi con chứng nghiệm lộ trình đi của mình. Nhưng không phải pháp nào đến với con con cũng đều sáng suốt như vậy . Thưa Thầy rồi một hôm trong cuộc sống gia đình con đã thi rớt bài học của Pháp khi pháp thuyết, những giọt nước mắt trôi lăn, sự động Tâm nơi vọng ảo hóa, con đã giật mình nhận ra mình đang sinh tử luân hồi vì thiếu tỉnh giác. Lúc này khiến con rà soát mình ở tốc độ cao trong Thiền Quán Tư Duy. Đây là “có đi mới có về”. Vài giờ đồng hồ con soi rọi chính mình buông Vạn Pháp bên ngoài, lắng nghe tiến trình tâm thì hoát nhiên Tuệ giác sáng chói lại lần nữa bừng ứng hiện phổ chiếu. Khi hòa trong biển rực sáng Tịch Diệt ấy con như thấm nhuần lời dạy của Đức Phật Thích Ca năm xưa do các tổ các bậc giác ngộ truyền thừa, của hòa thượng Như Huyễn, của Thầy “buông hết một phen đừng luyến tiếc, mới hay ngay đó thấy đạo mầu”. Thầy dạy không hư dối. Một phút thiếu tỉnh vọng liền tấn công, sát-na trọn vẹn thực tại đang là không vọng tức nhường quyền cho Tuệ Giác chiếu soi. Dạ thưa thầy Tuệ giác luôn có sẵn và tròn đủ như Thầy dạy chỉ cần lắng tâm lại tức trở về là thấy ra, không qua không gian và thời gian. Thưa thầy một trạng thái sự giải thoát bất tư nghì thiện thường, những thấy biết không bị chi phối dính mắc nơi thân căn và vọng thức. Vâng pháp thân Tịnh – Mặc luôn hằng hữu trong vũ trụ muôn loài, dù Đức Phật Thích Ca chưa ra đời, hiện hữu hay đã nhập diệt. Tánh giác sáng chói vô lượng ấy cũng không tăng không giảm, cũng không thêm không bớt. Đây là điều khó nói khó diễn tả, từng giờ từng khắc để tùy duyên Thuận pháp (Tùy thuận Pháp tánh) con luôn nhớ lời thầy “khi định mà tâm không trụ, khi động mà tâm không loạn tùy cơ duyên mà ứng pháp” Mỗi một lần vấp là một lần con trưởng thành khi đứng dậy bước tiếp. Thưa thầy nếu không phải con là người luôn trình pháp lên Thầy trong mấy năm qua thì con không biết dụng ngôn gì để viết. Nhớ một lần con về chùa Bửu Long thưa với Thầy rằng Thưa thầy có rất nhiều lần những thấy biết trong sáng ứng hiện nơi con, trong tư duy thiền quán nơi buông bỏ mọi vọng duyên, những điều không thuộc dòng Ý thức con muốn trình lên Thầy nhưng lại sợ vướng vào sở đắc nên con thôi không viết trình, lúc đó con đón nhận từ Thầy lòng đầy Từ Bi Hỷ Xả Thầy nói “không, không, sở đắc là khác con à…” Con nghe lòng thư thới và từ đó yên tâm rà soát thái độ khi trình bày những thấy biết cũng như vướng mắc trở ngại trên lộ trình xả ly, ly tham, đoạn diệt và rồi hôm nay với lòng thành kính nơi sâu thẳm kèm theo niềm sung sướng vô hạn. Kính trình lên Thầy lòng biết ơn tri ân sâu sắc. Con Diệu An Bình Phước.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con thấy nhiều người không tìm hiểu sâu đạo Phật và không trực ngộ ra trong cuộc sống mà thường chọn cách tu giúp người như: học cách chữa bệnh bằng năng lượng, học cách chữa bệnh nhờ bùa chú và khuyên giải, chữa bệnh nhờ được “ơn trên” điển… Thực tế ai càng tin thì càng dễ khỏi. Họ nói làm vậy để giúp người bệnh không đau đớn, vậy thì tốt chứ không xấu. Vậy một người học Phật chân chính nên có thái độ thế nào với họ: bài xích hay mặc kệ. Và có phải vì nhân duyên nghiệp quả như vậy nên họ làm vậy, mà người ta hay gọi là hành bồ tát đạo cứu đời. Con không hiểu sao con đều gặp những trường hợp vậy… Nhưng con vẫn cứng đầu muốn chữa bệnh theo y học và để tự khỏi khi hội đủ nhân duyên. Con cũng không muốn ai xem tử vi và nói con nên đi theo hướng này hướng kia vì con còn duyên nợ hay gì đó. Con muốn tự quyết định hướng đi của mình. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con tự thấy mình là người ba phải, dễ bị làm theo ý kiến của người khác, không có được chính kiến của mình. Nhiều trường hợp là do con sợ làm tổn thương người khác nên con không dám làm trái ý họ. Cũng có lúc con thấy thật ra là vì con sợ sự cãi vã, xung đột. Nhưng nguyên nhân rốt ráo, có phải vì con thực sự chưa nhìn ra được chính mình và hoàn cảnh như nó đang là, phải vậy không ạ? Con thành tâm kính lễ đảnh lễ Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời