Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, Tâm là Citta. Thức là Vijñāṇa. Xin thầy chỉ bảo cho con sự khác biệt của hai chữ nói trên. Con chân thành cảm tạ ân đức giáo hoá của thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông, Con sắp xuất gia trong một ngôi chùa và nơi đây không có chúng Tăng nhiều ngoài thầy trụ trì, con và vài vị Phật Tử. Con biết rằng Phật pháp luôn có mặt ở mọi lúc và mọi hoàn cảnh, chúng luôn luôn có mặt để cho con học hỏi. Thầy trụ trì cũng hứa khả sẽ cho con tu học vài nơi. Tuy nhiên có một điều làm con hơi băn khoăn là con đã nghe nhiều vị hoà thượng nói rằng rất khó mà giữ tâm tu hay thăng tiến trên con đường tu tập nếu không có nhiều Tăng thân xuất sĩ bên cạnh. Hiện tại đây là vấn đề con còn thấy hơi lo lắng. Kính mong Sư Ông giúp đỡ. Cám ơn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Gần đây con nhận thấy một vài điều, con trình Thầy để Thầy dạy bảo thêm ạ: – Khi con nhìn một toà cao ốc, tự nhiên con có ý nghĩ, “Tại sao mình biết nó là một toà cao ốc? Nếu mình sinh ra và sống ở sa mạc Sahara từ nhỏ chẳng hạn, thì làm sao mình biết đây là toà cao ốc được”. Từ đó con nhận thấy mọi cái biết trong thế gian này đúng là cái biết qua kinh nghiệm cá nhân, là cái biết của tưởng, đúng là cái biết chế định. Con nghĩ tới những tranh luận giữa người đời về các khái niệm, quan điểm vân vân… và nhận thấy chúng thật vô nghĩa vì chẳng có cái gì là thật cả. Tất cả đều được hình thành từ tích luỹ của tưởng từ vô lượng kiếp, nên bản thân những thứ đó vốn đã phiến diện ngay từ đầu. – Khi con ngồi thiền, con thấy việc ngồi thiền không phải là cái gì đó ghê gớm, đáng tự hào. Vì có cái thân người này, vì có những túc duyên, nên con mới ngồi thiền như lúc này, mới trải qua hết phỉ lạc đến khổ ưu từ thân và tâm. Bản thân việc ngồi thiền thật ra cũng là một thứ khổ. Tự dưng con thấy mỉa mai khi nhớ tới những khi con thấy tự hào khi được ngồi thiền và ngồi thiền được. Con giật mình nhận thấy, cái tự hào đó rồi sẽ đưa mình đi tiếp sinh tử, rồi lại ngồi thiền, không biết sẽ bao nhiêu lần nữa đây! – Từ nhỏ con luôn có cảm giác bơ vơ trong gia đình mình, loay hoay giữa trách nhiệm, tình thương, tình thân… Gia đình không hạnh phúc, sự thiếu thốn tình cảm đẩy con đến những mối quan hệ vội vàng và không sáng suốt. Con đã từng như đứa thèm khát cảm giác được gắn bó, được che chở và thấy đó là cứu cánh của đời mình. Rồi con nhận ra sự trống trải trong lòng mình. Con luôn cô đơn ngay trong hạnh phúc hay bất hạnh. Gần đây con thấy mọi sự gắn kết thật ra là gánh nặng. Để đánh đổi lấy cái gọi là ‘hạnh phúc gia đình’ hay ‘thiên chức làm mẹ, hạnh phúc làm mẹ’, người ta phải trải bao nhiêu là nước mắt và đau khổ. Nếu đặt lên bàn cân một cách khách quan, thì cái gọi là ‘tình thân’ và ‘sự gắn kết’ đó khổ nhiều hơn vui, là gánh nặng nhiều hơn là hạnh phúc. Vậy mà mình cứ mải miết lao vào tạo dựng hết quan hệ này đến quan hệ khác, hết liên kết này đến liên kết khác. Chán sự nặng nề từ trách nhiệm với gia đình, lại muốn tạo dựng một gia đình khác với hy vọng rằng nó sẽ khác. Thật chẳng ra làm sao cả. – Con vẫn chưa thể có được ‘khi tâm thanh tịnh thì các pháp đều thanh tịnh’. Con chỉ đang học cách lặng lẽ nhìn mọi việc mọi sự, học cách nhìn chúng ‘như nó là’ như lời Thầy dạy, và xem xét những bài học mà cuộc đời mang đến cho con. Nhưng thật sự không dễ dàng chút nào cả. Cái tâm của con nó như con nít, hở ra là trốn khổ tìm vui, nên dầu ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy cái giả tạp của đời sống, vẫn len lén hy vọng vào một cái gì đó tốt hơn, đẹp hơn đó Thầy. Con tri ân Thầy và kính chúc Thầy luôn khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Vẫn biết cuộc đời là trường thiền lớn nhất, qua cuộc đời ta mới học ra nhiều thứ bài học quí giá. Nhưng không khéo, không tỉnh giác thường xuyên, chúng ta rất dễ bị cuốn trôi, thậm chí tạo những ác nghiệp và không có đường quay về. Nhờ thầy cho lời khuyên gì cho những người họ đã, đang và sẽ dấn thân vào cuộc đời để không bị cuốn trôi. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật. Kính bạch thầy, nếu khi con chánh niệm về thân và thấy rõ nhiều tư tưởng và ý nghĩ sinh diệt liệu con có nên tiếp tục hành thiền định để dứt bặt tư tưởng không ạ, mong thầy từ bi chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ bạch sư, con cám ơn sư, nhờ hỏi đáp con biết như vậy để con không tin càn tin quấy vào những vị Phật và Bồ-tát huyền bí người sau đặt ra thêm. Thành kính đảnh lễ sư ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy. Bạch thầy cho con hỏi khi con ngồi thiền con thấy đau chân con cảm thấy khó chịu thì lúc này con nên thấy biết cái đau chân hay thấy biết cái khó chịu ạ? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật. Kính bạch thầy, con xin trình pháp: Gần đây khi con quán thân trong chánh niệm đôi khi con thấy thân bị tách khỏi tâm và thấy thân như một đối tượng như các pháp khác, con mong thầy từ bi chỉ điểm cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy, Gần đây con có chiêm nghiệm nhiều về chữ “Nghi” trong cuộc đời con và của những người xung quanh. Con có rút ra 1 câu nhưng con không biết đúng không, con xin trình đến Thầy. Con nghĩ: “đoạn nghi là bình an” hoặc xa hơn là “đoạn nghi là Niết bàn”. Con thấy lúc con chưa tu thì vẫn còn loay hoay chọn lựa nhiều thứ của thế gian: học trường nào, làm nghề nào, yêu người nào, mặc quần áo, giày dép của hiệu nào, mua điện thoại Apple hay Android, mua xe hãng nào tốt, đi làm công ty lớn nhưng lương không cao, hay chỗ lương cao nhưng công ty nhỏ, hay chỗ có môi trường phù hợp nhưng lương không cao… Từ khi biết tu thì gần như không còn phải chọn lựa những thứ của đó nữa. Mỗi buổi sáng rất hạnh phúc là mình không còn phải chọn 1 trong hàng chục cái áo như lúc trước nữa, vì giờ cái nào cũng gần như giống nhau và chỉ có 1 đôi dép để mang. Đi xe nào cũng được, không cần phải đi thật xa để ăn một món thật ngon, xếp hàng để uống/mua một món nào đó đang “hot” hoặc đang có siêu khuyến mãi… Thật không còn hạnh phúc nào bằng. Nhưng khi đã rũ bỏ những thứ của thế gian thì đường tu cũng lắm phức tạp, có khi còn hơn ngoài đời: pháp học hay pháp hành; nguyên thủy hay đại thừa; Tịnh, Mật hay Thiền; thiền định hay thiền tuệ; định trước tuệ sau hay định tuệ song hành; nếu thiền định thì nên bắt đầu sổ tức hay tùy tức; quan sát hơi thở vô ra hay quan sát phồng xẹp của bụng; thiền tuệ rồi thì chuyên về cái nào trong thân, thọ, tâm, pháp; hay là thân và tâm kết hợp; rồi thiền có phương pháp hay không phương pháp… Giờ đây thì con biết tất cả đều đúng, nhưng chỉ mỗi người mới có câu trả lời cho chính mình trong những món ăn đã được bày sẵn đó. Đạo Phật là đạo của trí tuệ nên việc nghi ngờ là rất cần thiết, nhưng không giải nghi thì sẽ loay hoay mãi trong đường tu. Không biết mình là ai và từ đó cũng không biết mình hợp với những pháp nào… Gần đây được dịp hỏi Thầy trong mục hỏi đáp và nghe pháp thoại, gần như con được giải nghi hết tất cả những câu hỏi tiềm ẩn bên trong nhưng không gọi tên ra được rõ ràng. Nhờ việc Thầy trả lời và sau đó con đối chiếu lại những gì mình đã được học và chiêm nghiệm, con thấy mọi thứ ngày càng rõ ràng, tưởng như là con đang trực tiếp xem cuộc đời của Đức Phật một cách chân thực mà không cần qua phim ảnh. Đặc biệt là Ngài đã từ bỏ những pháp tu gì và giác ngộ bằng cách nào, 45 năm đã thật sự dạy những gì, khai thị bằng cách nào. Con thấy người tu học nếu nghiên cứu kỹ cuộc đời Đức Phật thì sẽ không rơi vào nhiều tà kiến phát sinh sau thời gian dài 26 thế kỷ. Con đường tu học con thấy cũng quá nhiều cạm bẫy không kém gì ngoài đời, có khi còn nguy hiểm hơn. Con cảm thấy khi được giải nghi hết tất cả những điều đó thì mới thật sự an trú được hiện tại một cách trọn vẹn. Lúc viết những dòng này thỉnh thoảng con nhìn những vạt nắng trên những bụi cây ở công viên đối diện, con thấy vui lắm và phát hiện cái nhìn những vạt nắng đó khi đã không còn nghi ngờ khác với thời gian đầu biết Vipassana, lúc trong đầu còn nhiều câu hỏi. Các Thầy đều dạy rằng hiện tại là mầu nhiệm, chỉ có giây phút hiện tại nhưng nếu không chính mình tự giải quyết các nghi ngờ thì cái nhìn vào thực tại ít nhiều là sự cố gắng “cho là” chứ không hoàn toàn tin vào chính mình là chân lý đang nằm ở đó, giải pháp của tương lai đang nằm ở đó. Hiện tại con cảm giác sự bình an do không còn phải loay hoay các pháp tu nữa. Con mới chiêm nghiệm là, hình như bớt chọn lựa, phân vân, lấy bỏ thì cuộc sống mình càng đơn giản, càng hạnh phúc. Và quá trình rất dài và gian nan đó cũng chỉ để thấy cái đã có sẵn, nhưng nếu gã cùng tử chỉ nghe các Thầy nói “viên ngọc đã có sẵn” mà không tự mình bước đi, tự mình tìm viên ngọc đó trong túi thì những câu hỏi vẫn còn ở đó, vẫn mãi loay hoay và cái thấy của Đức Phật, của các Tổ vẫn không giúp gì được cho mình. Vì vậy con mới nghĩ là “Đoạn nghi là bình an” hoặc nếu không nói quá “Đoạn nghi là Niết-bàn”. Hiện tại thì con vẫn bị các tập khí, thói quen cũ chi phối và vẫn chưa hết nghi hoặc hoàn toàn. Nhưng con biết bây giờ chỉ là “thấy hay không thấy”, “minh hay vô minh”, “tỉnh thức hay si mê”, “hữu ngã hay vô ngã”, “dụng tâm hay vô tâm” chứ không có gì khác nữa. Con vẫn dùng pháp học và thiền định hoặc đôi khi sử dụng phương pháp chỉ để bổ trợ thêm những lúc cần thiết vì Thầy đã giúp con hiểu được nguyên lý rốt ráo của thiền, của đạo. Sáng nay đầu tuần con xin trình với Thầy vài việc con chiêm nghiệm trong cuộc đời của mình. Con xin Thầy chỉ dạy thêm. Con chúc Thầy một tuần nhiều an lạc.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời