Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch THẦY, “Theo y đạo, tâm tham – sân – si sinh tử luân hồi gây ra trạng thái thần kinh căng thẳng stress, dẫn đến tình trạng thân bệnh tật” đúng không ạ? Con chân thành tri ân.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy cho con hỏi. Con là người ngoài Bắc, con muốn vào Nam đến chùa thầy học thiền thời gian hai tuần và ở tại chùa luôn được không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con đã được đọc rất nhiều bài viết của thầy, hôm nay con xin phép thầy giảng dạy cho con biết 1 khúc mắc trong lòng con. Con đang bắt đầu học và tìm hiểu về Phật pháp, nhưng con chưa quy y Tam bảo tại vì con còn phải gánh vác trách nhiệm của 1 người con và 1 người mẹ. Gia đình con và gia đình chồng con đều khó khăn nên con rất thương, con muốn bù đắp, báo hiếu cho cha mẹ 2 bên, con phải buôn bán để có thêm thu nhập. Nhưng thưa thầy, con bán trứng ngoài chợ, hàng ngày con bán cả ngàn trứng lộn, con không luộc mà con chỉ bán trứng sống cho người ta vừa bán lẻ vừa giao sỉ. Con sợ mình gieo nghiệp, mỗi lần bán trứng thì con laị niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT cho con thoát khỏi cái nghiệp tộị này. Con muốn khi kinh tế ổn định rồi con sẽ không bán trứng nữa. Dạo này thỉnh thoảng con đi làm từ thiện và cũng lên chùa cúng dường Tam bảo. Con đang bắt đầu học và tìm hiểu về Phật pháp. Vậy con có được bán hàng trứng nữa không ạ, con phải làm như thế nào để không còn nghiệp bán này để không còn mang tội sát sinh. Con xin phép thầy hoan hỷ giảng giải cho con biết về những thắc mắc của con ạ! Con cảm ơn thầy! Con kính chào thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính gửi thầy! Thưa Thầy, con mới biết đến pháp của thầy gần đây, con thực hành cũng chỉ được hơn 1 tuần thôi, và khi con thực hành pháp của thầy con thấy an lạc hơn, biết sống trong thực tại hơn, con thấy sự dính mắc của mình trong cuộc sống, có điều con buông chưa được hoàn toàn, con thấy con có nhiều nghi hoặc hơn, đặc biệt khi con càng cố tìm kiếm kiến thức Phật giáo, con cảm thấy sự tìm kiếm đó khiến con luôn nghi ngờ trong lúc thực hành, và con hay lí luận nữa! không biêt cái này đúng hay sai, phải như thế nào mới đúng, mình như vậy đang chấp hay không, mình có đang nghi hay không… con thấy mình đôi lúc thật đơn giản vô tư vi chả xâu xé vấn đề ra cho mệt, đôi lúc lại phân tích quá nhiều vấn đề ví dụ như lúc này đây! thực hành phap thiền này giúp con nuôi ý tưởng “sao cũng được” nhưng mà con lại bị dính mắc về vấn đề đời và đạo nên cái ý tưởng “sao cũng được đó” bị dập tắt ngay khi con phân vân về đời và đạo, con không thể buông được vấn đề đời và đạo nên nay con nhờ thầy giúp con với: trước đây con muốn đi tu vì sự giải thoát cho chính minh và lợi ích cho gia đình, con mong đi tu để tìm được phương phap, môi trường để thực hành, con muốn đi tu để có bạn đồng tu, có thầy hướng dẫn, con muốn đi tu để con được học giáo lý Phật Phap để nếu ai hữu duyên con muốn họ biết đến Đạo Phật và thực hành đúng đắn. Nay khi con nghe pháp của thầy, con lại không đặt vấn đề giải thoát nữa, ngoài nuôi ý tưởng mong được đủ duyên mang sự hiểu biết đúng đắn về Đạo Phật đến gia đình và những người hữu duyên, thì các ý tưởng khác trong con không còn nhiều nữa, con phải nên hiểu ý nghĩa việc đi tu, xuất gia như thế nào mới đúng vậy thầy? Con đọc cuốn sách Mi Tiên Vấn đáp, thì lợi ích của người xuất gia là không còn Khổ sanh, không còn khổ già,không còn khổ bệnh,không còn khổ chết! Con biết được cách hành thiền thầy dạy thì khi ứng dụng thực hành dần dần con cũng xa lìa dần sự khổ vậy! Con mới biết đạo gần đây, về Phật pháp con không biết nhiều, con tự thấy mình không khác gi 1 trang giấy trắng, người vẽ nét mực đầu tiên trên trang giấy này chính là thầy, con cảm thấy con thật may mắn và biết ơn thầy! hiện con đã nghỉ việc và đi công quả ở các chùa mà con muốn đến, con không muốn ở ngoài đời, nhưng ý tưởng xuấ́t gia con chưa đủ lớn vi con chưa thực sự thấu hiểu về sự xuất gia. Con hiện vừa công quả vừa tu, con không khác 1 kẻ lang thang nhưng con đã bắt đầu học bài học đầu tiên trên con đường này!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con bị suy nhược thần kinh, lúc con ngồi thiền tâm con không thể tỉnh táo được, con phải làm sao thưa Thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Cho con hỏi chánh niệm vững mạnh có thể thiêu đốt được phiền não và tập khí trong quá khứ không thầy, hay chánh niệm chỉ là phương tiện để cho ta dễ dàng thấy được những phiền não khởi lên trong tâm? Con cũng thắc mắc có những bậc đạo sư vào rừng, hoặc nhập thất họ không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài làm sao họ có thể soi sáng tâm mình qua việc tương giao với những người xung quanh, để qua đó họ học ra nhiều bài học giác ngộ. Nhờ thầy chỉ rõ thêm giúp con. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy xin thầy từ bi cho con hỏi tướng biết và tánh biết có giống trong câu: “Kiến kiến chi thời kiến phi thị kiến, kiến du ly kiến kiến bất năng cập” không ạ! Con trước giờ vẫn bị lầm lẫn giữa tướng và tánh. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con vẫn thường xuyên sống chánh niệm, buông xả và quan sát các pháp trong từng sát na hiện tại, pháp đến và đi thì biết rõ. Có điều con gặp phải một vấn đề là vào ban ngày, lúc tỉnh táo thì có thể chuyển hóa sân si một cách dễ dàng và tâm khá rỗng rang. Nhưng vào buổi tối, lúc đang ngủ nửa đêm, con hay bị giật mình tỉnh giấc và phóng tâm đến rất nhiều, lúc đó con đang ngái ngủ, con biết phóng tâm đến và buông xả thì chúng lại đến nhiều hơn, và đôi khi con lại dễ dàng bị cuốn theo chúng dẫn đến sân si và nhiều khi khó ngủ. Như vậy vấn đề của con là khó kiểm soát được phóng tâm khi đang ngái ngủ và không tỉnh táo. Con thực hành và gặp phải vấn đề như vậy thì không biết có gì sai trong thực hành không. Mong thầy chỉ dạy. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Trước đây, con có tu tập theo một pháp thiền buông vọng tưởng nên có những lối suy nghĩ dần dần trở thành thói quen. Ví dụ như khi con thấy mình nghĩ về chuyện gì đó đã qua, thì lập tức ý thức con xác định là “à, mình đang vọng tưởng quá khứ rồi, buông thôi”. Nó giống như hình thành một “sơ đồ tư duy” từ xác định niệm A, niệm B là gì, nó là nên hay không nên, rồi mình đang theo hay không theo… Con thấy thật ra con như vậy không phải là buông, mà là “dùng đá đè cỏ”. Con nghĩ không cần phải kết luận nó là gì, đánh giá nó đúng – sai, tội – phước, hay cũng không cần cố gắng thấy nó cho hết mới là trọn vẹn. Đơn giản là chỉ cần thả lỏng đầu óc, quan sát một cách trong sáng, không cần xen vào khái niệm, quan điểm nào cả. Còn có niệm, thọ gì sinh diệt thì cứ trôi chảy tự nhiên. Con đã hiểu lầm từ buông. Con không phải xen vô gì cả, vì buông không phải chuyện của con. Thưa Thầy, đó là những điều con vừa nghiệm ra từ bản thân con. Con kính mong Thầy từ bi dạy bảo và sửa lỗi cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Sư Thầy, cho con hỏi. Con xin cám ơn Sư Thầy. Khi xúc pháp thì con phải an trú tâm như thế nao? (khi con nghe một câu niệm Phật hay con niệm Phật hay khi ăn lúc đó con an trú tâm như thế nào?) Mong Sư Thầy chỉ dạy cho con. Namo Sakyamuni Buddha Namo Sakyamuni Buddha Namo Sakyamuni Buddha

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời