Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch Thầy, Con bị nghiện cà phê. Con đã quan sát thấy tác hại của nó lên sức khoẻ của con, rối loạn tinh thần, nội tiết. Nhiều lúc tay chân run, đầu óc căng thẳng. Trước đây con luôn cố bỏ nhưng không thành, vì thấy căng thẳng vì ý định đó. Con nghĩ là do con có ý định từ bỏ nên bị dính mắc vào đó. Sau đó con chấp nhận mình nghiện cà phê, chấp nhận những tác hại của nó. Nhưng tất cả những điều đó con làm vì nghe nói, nếu mình biết được lợi – hại của 1 thứ, thì mình sẽ dễ dàng bỏ nó – như câu chuyện của người ăn trộm và thiền sư. Có phải con vẫn chưa bỏ được cà phê, vì con thực sự chưa thấy được hết và đúng phải không Thầy? Người con lúc nào cũng cảm giác thèm cà phê Thầy ạ, mà mỗi lần uống phải cả ly 500ml con mới thấy đã. Uống xong người con mệt mỏi chẳng làm được gì. Con thấy vô cùng đau khổ. Trong đời sống thường ngày, con có rất nhiều tật xấu. Dù biết là xấu nhưng con vẫn không thay đổi được Thầy ạ. Được vài bữa lại đâu vào đó. Kính mong Thầy khai thị cho con ạ. Con thành tâm đảnh lễ Thầy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, Con biết đến Vipassana từ cuối năm 2015, theo tu tịnh khẩu 10 ngày. Vào mấy ngày cuối của thời gian đó con bị lắc, nhưng khi tu tập xong con cảm thấy trên đầu có khoảng không gian vô cùng bình an, giống như không ai chạm vào được. Và cũng từ sau khi tu xong con mới nhận ra tiếng mà ban đầu con tưởng là ve hay dế kêu, không phải là do khu vực đó (cây cối, ve dế nhiều) mà do tai con có tiếng đó. Sau 2 năm gần đây con mới ngồi lại một khóa tu tịnh khẩu Vipassana 10 ngày, nhưng lần này con ngồi vào những ngày cuối chỉ cảm nhận được toàn thân đau nhức, không có cảm nhận gì khác lạ, chỉ duy tiếng ve kêu vẫn luôn ở đó, bây giờ con ngồi viết cho Thầy tiếng ve nó cũng vẫn có ở đó, và đặc biệt to khi im lặng, còn ví dụ như con làm việc khác thì do không chú ý vào nó nữa, nó vẫn ở đó nhưng không làm phiền con. Thầy cho con hỏi như vậy có phải là do con bị tưởng hoặc quá trình tu tập có gì sai không ạ? Ngoài ra, khi con ngồi thiền dạo gần đây, con thấy mình cảm nhận sự tĩnh lặng và tập trung có vẻ nhanh hơn xưa, nhưng cái tĩnh lặng đó không bền, và khi con đưa tâm trí cảm nhận vào toàn thân, quan sát các cảm nhận thì con có thể cảm nhận được, nhưng tâm trí con sau một lúc cũng vẫn nổi lên nhiều suy nghĩ, và con chưa bao giờ ngồi thiền mà thấy gì đặc biệt như nhiều người hay nói. Dù vậy, khi nói chuyện với những người mà con hay nổi sân, hiện giờ con đã đang tập quán sát cách mình nói chuyện, con thấy con bình tĩnh hơn, con cũng không còn cảm giác nóng giận, cũng như hiểu và thấy được tại sao và thấy những chuyện như vậy thật sự đáng buồn. Tuy nhiên, khi con thấy được những điều đó, con không còn ham thích tập trung đi làm, lập gia đình, con chỉ muốn có thời gian cho tu tập (không phải vô chùa), cho yoga. Những điều đó lại làm cho bố mẹ con buồn phiền. Con thấy con chưa cảm nhận được mình muốn đi tu, nhưng nếu bố mẹ con cứ phiền não như vậy, con nghĩ chỉ có thể đi tu mới làm bố mẹ bớt phiền não (mẹ con từng bảo có đi tu thì đi tu sớm đi). Nhưng như vậy con thấy giống như là mình đang ép buộc bản thân do chưa tự cảm nhận được đến lúc phải làm mà làm. Con biết câu hỏi này có thể không liên quan đến Pháp hành lắm, nhưng con mong Thầy dạy bảo là con nên theo cảm nhận của mình hay vì ngoại duyên (cũng là duyên ạ) mà xuất gia? Con xin đảnh lễ Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Thưa Thầy, Kính nhờ Thầy giảng thêm con hiểu là cái thấy như thực có phải cũng là cái thấy tỉnh giác không Thầy? Khi con “thận trọng, chú tâm, quan sát” là con đang tỉnh giác nhưng ở mức độ thô. Khi con buông xả mà vẫn biết tất cả thì con đang tỉnh giác ở mức độ tế. Con hiểu như vậy không biết là đúng không? Con cảm ơn Thầy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy Nơi con đang làm, con nhận thấy tâm con càng ích kỷ, sân hận, tham hơn, ganh ghét hơn, mặc dù đó là môi trường Đạo. Thưa Thầy, con không kham nổi nên buông hay con vẫn tiếp tục để học tiếp ạ? Con kính tri ân Thầy
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính đảnh lễ Thầy. Thưa thầy, khi con đi nhận chùa, gặp vùng mê tín dị đoan và lễ nghi cúng bái đã ăn sâu vào máu thịt con người, nhưng con với tâm tư một người xuất gia hướng đến sự giải thoát con không thể làm những việc đó để có tiền. Nhiều huynh đệ nói con cứ làm đi đó là phương tiện, nhưng con thấy không được. Kính xin Thầy chỉ dạy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
con kính đảnh lễ Sư ông. Kính thưa Sư ông, con có hai câu hỏi ạ. 1) Khi con thấy mình an tịnh hơn người khác thì có phải con ngã mạn không ạ. Cái thấy của con ở đây chỉ đơn thuần là con nhận biết thôi chứ con không có khó chịu hay gì cả. Thí dụ như đôi lúc con thấy mình hiểu nhanh hơn người khác, con thấy mình chánh niệm hơn người khác, v.v… cái thấy của con có bất thiện không thưa sư ông? 2) Thường trong lớp học mỗi khi Thầy hỏi câu gì con đều biết. Hầu như chưa có câu nào con bí nhưng con không bao giờ đưa tay hoặc thể hiện mình biết. Nhưng con cảm nhận trong tâm mình nó có sự lao nhao, bao nhiêu năm qua vẫn vậy không chút thay đổi nào cả. Sự lao nhao đó nói rằng con biết và người khác sao không biết. Con thấy cái tâm đó sao sao đó thưa sư ông. Con phải làm sao để đối trị nó. Hay đó là bản năng hiếu thắng của tuổi trẻ? Con tri ân sư ông đã đọc ạ. Con kính đảnh lễ sư ông.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Sư Ông, có một số Phật tử nhận xét Sư Ông luôn cười trong các buổi Trà đàm, Pháp thoại khắp nơi. Có người hỏi lý do, Sư Ông cũng chỉ đáp lại bằng một nụ cười. Con bèn có bài vè xin cúng dường “Nụ Cười Như Thị” ấy: Chỉ là trăng của đêm rằm Chỉ là hương cúc mười lăm rất thiền Chỉ là gió thoảng ngoài hiên Chỉ là pháp bảo an nhiên nụ cười. Con xin đảnh lễ chúc Sư Ông luôn an vui.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, Hôm qua con nghe Thầy giảng về kiến thức thu được từ trải nghiệm thực và trải nghiệm ảo. Trước giờ con luôn thấy khó chịu, không mạnh miệng khi những gì mình trình bày xuất phát từ những kiến thức thu nhặt, tổng hợp từ nhiều nguồn mà tính khả thi và thực tế thì mơ hồ. Có nhiều người dù biết là trải nghiệm ảo nhưng họ lại rất tự tin, rất mạnh miệng và dùng khả năng diễn đạt của mình biến những điều họ nói cứ như thật, và còn khiến nhiều người tin theo. Con không hiểu sao họ lại có nhiều tự tin đến vậy khi nói trên một cái nền ảo. Nhiều lúc con tự trách mình sao không có khả năng nói biến ảo thành thật này. Vì ngoài đời người ta đánh giá khả năng này rất cao, ví dụ như trong chuyện học hành (thuyết trình tiểu luận, luận văn…), trong phỏng vấn xin việc, trong công việc (làm báo cáo, thuyết trình…),… Chưa biết là có “nội dung thực” hay không nhưng chỉ cần tự tin, mạnh miệng nói cứ như thật là thành công rồi. Cả cách mọi người xây dựng mối quan hệ cũng vậy, những gì họ nói họ bàn tán con đều thấy rất ảo, con cũng không hiểu sao họ lại bàn luận sôi nổi trên một nền ảo như vậy. Với con, khi con biết điều gì xuất phát từ trải nghiệm thực nơi con thì con tự tin nói; trái lại, khi xuất phát từ “ảo” thì con hầu như không có ý kiến, khiến con bị mọi người đánh giá thụ động, rụt rè. Mà con cũng thấy mất tự tin với chuyện này thật. Nhưng con lại thấy chuyện nhạy cảm với “thực”, “ảo” này lại giúp nhiều cho con trong tu tập. Còn ngoài đời thì lại không tốt. Vậy con nên ứng xử và suy nghĩ như thế nào để có tự tin, khi trong cuộc sống nhiều trường hợp con bắt buộc phải trình bày những vấn đề mà con chưa có trải nghiệm thực mà dựa trên nền trải nghiệm ảo và kiến thức ảo thưa Thầy?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: