Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thấy Thấy Tiếp tục Thấy Chỉ cần Thấy để lại Thấy tiếp Bừng sáng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào sư ông. Con xin được phép thưa hỏi vài điều ạ. Hôm nay trong lúc nằm thiền thì lòng bàn tay trái của con nóng ran lên. Con tự hỏi không biết có vấn đề gì không? Sau 1 lúc con quan sát nó vẫn như thế. Rồi ý nghĩ vẫn tự mò đến như bản chất khổ – vô ngã- vô thường của nó, trong lúc lan man với ý nghĩ và khi quay lại với hiện tại, con ý thức cơn nóng rát ở bàn tay trái vẫn còn đó. Chợt con tự hỏi: không biết lúc nãy khi đang lan man với những ý nghĩ thì cơn đau đã đi đâu, nó có tồn tại trong lúc ấy không? Con liền có ngay câu trả lời: điều gì có ý thức nó mới hiện diện, không có tánh biết thì nó không tồn tại. Rồi còn mở mắt nhìn quanh phòng, con biết rằng chính tâm đã tái lập mọi thứ quang cảnh xung quanh trong phòng tạo nên thế giới này. Nhưng có lẽ tuệ tri của con chưa sâu sắc để kinh nghiệm điều này rõ ràng hơn. Có đôi lời con viết ra đây. Mong sư ông xem xét cho con vài lời mở rộng hiểu biết. Con xin cảm ơn sư ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, mãi đến hôm nay con chưa thấy bài pháp thoại ngày 11A và ngày 11B thầy ơi!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Cảm ơn Thầy đã trả lời con hôm qua. Con chưa hiểu vô tưởng định hay vô ký là gì, nhưng nghe Thầy nói “nguy” là con thấy không ham rồi. Sau nhiều tháng ngày bỏ bê, sáng nay con đã nhìn ngắm tâm mình trở lại, và thấy được 1 màn mém giận rất tiếu lâm! Con xin kể Thầy nghe. Sáng nay con pha cho mình 1 bình trà sữa mà con tin chắc là sẽ rất ngon. Con pha cẩn thận và đầy tâm huyết, rồi để lên giỏ xe. Chạy xe gần đến nơi, thì con phát hiện nắp bình đã bị bung từ lúc nào và trà sữa thơm ngon đã đổ gần hết ra ngoài. Chỉ còn lại 1 ít xíu trong bình như để trêu ngươi, và mấy cục đá vương vãi, và vô số hạt chia màu đen văng tứ tung trông kinh khủng không tả xiết. Con thấy vừa tiếc, vừa tức, máu nóng bay lên tới đầu liền. Nhưng rồi tự nhiên cái tâm đang quan sát cái tâm con tuyên bố dõng dạc: rồi xong, sau đây sẽ là tiết mục Một Trời Giận Dữ. Giống MC giới thiệu ca sĩ. Mà ca sĩ Giận Dữ không hiểu sao, e thẹn, không chịu ra sân khấu. Con để ý mà không thấy nàng đã biến đi đâu, hồi nào, dù mới tức thì nàng hãy còn tung bay phần phật trong cánh gà. Tự nhiên con thấy vui vui, mắc cười, thấy nàng Giận Dữ cũng dễ thương, chứ không dễ sợ, không đáng xua đuổi hay đáng dè chừng. Và nàng ra đi mà không để lại chút vết tích gì, con không còn giận hay tiếc gì bình trà sữa nữa hết. Thầy nghĩ con có sai không khi con không đánh giá quá cao hay quá thấp về nàng Giận Dữ nữa?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, Niết-bàn có giống như khi bản ngã bị tiêu diệt hoàn toàn nên không còn thấy cái ta tương tác với cảnh giới trong mơ hay nói cách khác là ngủ không mộng mị không ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Đến Bửu Long đảnh lể Thầy xong , tình cờ con lại gặp Thầy đi về hướng chánh điện. Thầy nói với con “Thầy cũng đi lối nầy”… câu nói nầy càng về sau càng nhận ra ý chỉ của Thầy… Con nói rêu xanh đẹp quá Thầy ạ! Thầy bảo rằng sang mùa có lúc xám xịt… mãi bây giờ con mới nhận ra ý vô thường Thầy dạy, vẻ đẹp vạn vật chỉ hiện hữu trong từng khoảnh khắc, biến chuyển không ngừng. Thì ra lời Thầy giản dị thật thâm sâu… ngay đây đã đầy đủ khổ, vô thường chỉ đi đúng hướng sẽ thấy, thấy ra. Nghĩ đến đây cảm xúc dâng trào, không dưng rơi nước mắt Thầy ạ! Con vô vàn thành kính tri ân Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con rất cảm ơn Thầy đã xác định cho câu hỏi của con. Và bây giờ con đã thông ở chỗ này rồi.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con nhận thấy đầu óc của mình quả là một thứ kỳ lạ. Lúc thì nó chánh niệm, nhạy bén, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vô cùng sống động, lúc thì nó lờ đờ mờ nhạt, và có những lúc nó tắt ngỏm toàn phần luôn. Phần lớn đời sống của con nào giờ (và có lẽ là cả sau này) đều trải qua trong điều kiện ”đầu óc tắt ngỏm” đó. Hôm nay con xem lại thư từ cũ nói chung và những lời giảng của Thầy nói riêng, con thấy cảm động và xấu hổ muốn bật khóc. Tưởng như Thầy giảng cho con mà chẳng khác nào phải giảng cho đá, cho sỏi, cho xác ướp ngàn năm không còn chút gì là ”khả dĩ có thể cải tạo được”. Con thì trước sau vẫn cứ trơ trơ mắc kẹt cứng ngắc, mà Thầy vẫn không kỳ thị và không bỏ rơi con, con thật biết ơn Thầy và con xin thành tâm sám hối. Con sẽ tự nhìn nhận lại mình và tình trạng của mình. Con mong được Thầy tha lỗi cho tình trạng trơ trơ của con suốt từ trước tới nay.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy con muốn hỏi hiện tượng khi con ngồi thiền thì hay có cảm giác xung quanh mình sáng lên, đôi lúc như nhìn thấy mảng trắng đục như khói luôn thay đổi hình dạng trong nền không gian màu đen bất sinh bất diệt.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Con có người thân mới vừa qua đời. 1/ Con muốn mỗi tối đọc kinh hoặc chú nguyện hướng tâm đến người đã qua đời ấy thì con nên đọc kinh gì hay chú nguyện như thế nào? 2/Ngoài ra để tạo phước lành giúp cho người chết ấy thì con nên làm những gì? Kính mong Thầy từ bi chỉ bày cho con. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời