Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Con đã nghe rất nhiều bài pháp của Thầy, con rất tâm đắc đã phần nào có được sự tĩnh lặng thấy các pháp đang sinh diệt quanh mình theo quy luật tự nhiên của nó mà nhận ra nên điều chỉnh nhận thức hành vi mình như thế nào để cho phù hợp. Nhưng con vẫn còn những phân vân chưa nhận ra cách cư xử đối với con mình khi con mình có những biểu hiện không đúng như ham chơi với người yêu, với bạn bè, không lo học hành và giữ gìn sức khoẻ, không quan tâm gia đình và đôi khi có thái độ hỗn láo không tôn kính nghe lời dạy bảo của cha mẹ. Mặc dầu đối với bản thân con không còn phiền não trước cảnh tượng đó vì mỗi người có một sinh nghiệp riêng, nhưng đối với con mình con phải làm sao đây? Cứ để cho pháp tự chuyển biến dạy nó học ra bài học về hành vi mà nó đã chọn lựa, nhưng như vậy thì quá nguy hiểm vì có thể nó còn quá non trẻ bị chúng bạn lợi dụng làm ảnh hưởng đến bản thân, tương lai và sự nghiệp của nó; hay là con phải giúp đỡ can thiệp, dùng quyền lực người cha ngăn khuyên nó để thấy ra lẽ nên làm. Và nếu đã khuyên răn nhưng vẫn không có kết quả thì con phải làm sao đây? Kính xin thầy hướng dẫn cho con thấy ra một hướng đi cho phù hợp, con có phải giúp đỡ kẻ khác khi thấy họ đau khổ do nhận thức và hành vi sai hay cứ để pháp tự chuyển hoá họ? Con rất biết ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con xin trình Pháp ạ. Con không phải là người đam mê bóng đá nhưng nếu có các trận đấu của VN với các nước khác thì con vẫn xem. Trước đây, khi chưa hiểu nhiều về Phật pháp con thấy tâm mình bị đắm chìm và cuốn theo trái bóng. Các cảm xúc thay đổi. Nhưng hôm nay khi quan sát trận đấu con cũng quan sát tâm mình… mặc dù đã điềm đạm hơn trước nhưng khi VN ghi bàn con cũng reo lên như một phản xạ không điều kiện. Nhưng rồi con chợt nhận ra và bình tâm lại. Con không còn thấy lo khi VN thua và cũng sẽ không quá phấn khích khi thắng. Con xin thành kính tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ bạch Thầy, Thấy mình rất hỗn loạn trong một mớ điều mới và điều cũ. Khi hiểu mình sẽ hiểu người khác quá làm con sợ. Kính mong thầy chỉ dạy con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy ạ! Kính thưa thầy, khi thường xuyên nghe thầy giảng Pháp thì con thường chánh niệm, nhưng khi không nghe thường xuyên con lại hay phóng dật. Con nhận thức được sự phóng dật nhưng lại cứ để buông lung. Mà con thấy chỉ khi con có tâm ý thì nghe pháp mới hiệu quả, nên con cũng không ép bản thân nghe pháp nếu không thoải mái. Con muốn xin thầy cho con lời khuyên ạ. Con cảm ơn thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Con nghĩ chắc bây giờ người nghe con tâm sự và cho con hướng đi chỉ có Thầy thôi. Thầy à, Tết này con đã 25 tuổi, con là con trai một trong gia đình, và hình như 25 năm nay con chỉ dành trọn tình cảm và trái tim của mình cho Đức Phật và Giáo Pháp này. Con là người không giỏi, cũng không có tài cán gì, 4 năm học đại hoc, học 1 ngành mà chỉ thấy toàn mơ mộng hão huyền, cũng mấy năm trên đất Sài Gòn, con cũng chỉ dành trọn tình cảm của mình với chùa, con thấy vui khi ai đó rủ đi chùa, con thấy lòng mình vui khi nghe Giáo Pháp, con thấy lòng con được vui khi được làm phước thiện với các anh chị. Nhưng giờ đột ngột quá, mẹ con bảo con lấy vợ, ai cũng bảo con có xu hướng đồng giới, nhưng Thầy à, 25 năm nay con chả có dành tình cảm của mình cho ai ngoại trừ Đức Phật. Mấy nay con cũng thất nghiệp, chỉ đi bán hàng long bong sống qua ngày, mẹ con bảo con ở nhà vậy luôn đi rồi cưới vợ, thầy à, mấy nay con chỉ muốn được ngủ, ngủ một giấc mãi mãi luôn thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy. Từ nhỏ đến lớn con chưa làm thơ bao giờ (tiếng Việt con không giỏi), nay lần đầu tiên con làm thơ về đạo để kính tặng thầy, xin thầy chỉ thêm cho con, nếu có gì sai sót mong thầy bỏ qua cho con. Trong thơ con có dùng ngôn từ của thầy mà chưa được sư cho phép của thầy, mong thầy bỏ qua cho con. Con cố chèo ngược giòng, giữa dòng sông vô tận Trì công con mài sức, cố chèo cùng với người Vui vẻ quay đầu lại, thuyền cứ trôi theo giòng. Sông thì dài vô tận, biết bao giờ ngưng chảy Nhờ cẩn thẩn chú tâm, quan sát con thấy rõ. Thì ra thật bình thường, cứ để pháp lái đò Pháp ấy đã tự chèo, con chỉ ngồi đó thấy Không dính mắc vào chúng, mặc sông hiền hay dữ Con thuận duyên tùy pháp. Thấy biển xung quanh mình. Chúc thầy thân tâm luôn an lạc.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con kính nhờ Thầy giải đáp giúp con điều thắc mắc này ạ: Con hiện đang kinh doanh tiệm phở, con không sát sinh và chỉ mua thịt bán sẵn ngoài thị trường. Con kinh doanh với phương châm là không gian dối và lấy công làm lời, như vậy nghiệp con có bị tăng nặng không thưa Thầy? Con cảm ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào thầy, Thầy ơi! cho con được trình pháp: “Pháp vốn tịch tịnh”, “không chúng sinh, không thọ giả” nhưng thật sự con không thấy được thế nào là không chúng sinh, không thọ giả; họa chăng có thấy là con cố giải thích bằng lý luận mà thôi như: tất cả đều là do đất nước lửa gió hình thành, duyên sinh duyên diệt… Nhưng có một điều là nếu con hướng tâm phân biệt mọi thứ tốt xấu, hơn thua, được mất thì ngay đó tâm con sẽ sinh ra bực bội, khó chịu, bất mãn. Phải chăng điều là do bản ngã phân biệt còn khi bản ngã yên thì mọi thứ đều yên phải không Thầy? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, con vẫn nghe pháp thoại của Sư, áp dụng hàng ngày, con thấy mình biết nhiều hơn. Nhưng cách đây hai ngày đột nhiên con nhìn lại bản thân mình, những vui buồn, thiệt hơn trong cuộc sống trước đây, con thấy con sai toàn tập luôn. Không phải là cái đúng sai trong sự việc hàng ngày mà con thấy sai ngay cái nhận thức và hành vi, hèn gì con cứ nghe Sư nhắc tu là điều chỉnh nhận thức và hành vi. Khi con nhận ra như vậy, cả ngày con không làm được việc gì, cứ nằm dài nhưng không phải chán nản mà có một chút lo lắng, một chút ngạc nhiên, một chút hoan hỷ. Có những sự việc tranh cãi với người, về lý thì ai cũng cho là con đúng, đương nhiên là con cũng thấy đúng, nhưng bây giờ con thấy căn bản là sai hết. Giờ con mới biết thế nào là thấy nghe như nó đang là. Nhưng sự việc xảy ra đột ngột làm con hơi ngỡ ngàng một chút, xin Sư cho con một lời khuyên ạ! Con cám ơn Sư, con viết hơi lủng củng và khó diễn đạt được hết ý, mong Sư thông cảm cho con ạ! Nguyện mong thân cận minh sư, Quả bồ đề một đêm mà chín Phúc gặp tình cờ tri thức, Hoa ưu đàm mấy kiếp đơm bông!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, con chào thầy ạ. Bạch thầy con năm nay 23 tuổi, con mới tìm hiểu về Đạo Phật 2 năm, con cũng đã thay đổi rất nhiều và con cũng đã bỏ được chất kích thích. Nhưng đến bây giờ con ra ngoài quan hệ giao tiếp rất nhiều và con cũng đã sử dụng lại, mỗi lần sử dụng con đều suy nghĩ biết đó là không nên nhưng con vẫn chưa bỏ được. Theo con nghĩ, giờ còn trẻ mình còn phải trải nghiệm và trong những cuộc vui như thế dần dần mình sẽ giác ngộ ra đúng không ạ? Thầy có thể cho con 1 lời khuyên được không ạ? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời