Câu hỏi:
Thưa Thầy, Đọc trả lời thấy Thầy đã 80 tuổi mà con giật mình. Con muốn trình pháp mà cũng không biết nên trình gì nữa. Tháng này thật xui xẻo thầy ạ. Con làm mọi việc đều cố gắng hết sức và kiểm tra lại nhiều lần, nhưng vẫn xảy ra sự cố. Có những việc mình làm vô tâm nhưng người khác hiểu nhầm, trước mặt vẫn vui vẻ, sau lưng lại nói khác, đến khi con giải thích thì mắng con xối xả và xúc phạm con nặng nề. Tự nhủ đây là nghiệp phải trả, và là bài học phải học, khi mình tốt hơn thì bài học sẽ khó hơn, học nhanh thì sẽ tốt nghiệp sớm. Chỉ có điều tâm con đã thay đổi rất nhiều. Những việc đó xảy ra mà con thấy chẳng gợn bao nhiêu cảm xúc. Có nỗi buồn vi tế. Có những suy nghĩ lăn tăn trong đầu, nhưng đều có thể quan sát được, không còn mạnh lắm, và một lúc sau cũng có thể thoát ra. Con tự hỏi mình vô cảm, trơ lì, hay hồn nhiên, thơ dại? Thỉnh thoảng con thấy buồn vì mình không hề thấy gắn bó tình cảm gia đình với ba mẹ và em gái, sống một mình thoải mái chẳng thấy buồn phiền gì, thấy hơi có lỗi vì mình không có tình cảm quấn quít với ba mẹ như những người khác. Thỉnh thoảng trong cô độc, con vẫn hay lẩm bẩm: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ, nhớ mọi người…” nhưng không phải là người mẹ đã nuôi con trong kiếp này, không hiểu sao con hay nhớ một thứ tình cảm xa xôi nào đó. Nhưng con nguyện sẽ chăm sóc cho ba mẹ con trong kiếp hiện tại, quấn quít ba mẹ trong những lúc cuối đời. Con người là trùng trùng điệp điệp những phản ứng nội tâm, ngoại cảnh, những đặc điểm tính cách chồng chất sâu dày… Tìm tri kỷ cũng khó. Và thế giới này hỗn mang nhiều thứ. Lạ lùng là khi càng hiểu con người, càng dễ đọc vị đối phương, càng dễ dàng buông bỏ, không như ngày trước phải tự kiềm thúc, tự dạy dỗ tâm mới chịu buông bỏ. Con cầu mong Thầy luôn khỏe mạnh, an lành. Kính lạy Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời