Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Đọc trả lời thấy Thầy đã 80 tuổi mà con giật mình. Con muốn trình pháp mà cũng không biết nên trình gì nữa. Tháng này thật xui xẻo thầy ạ. Con làm mọi việc đều cố gắng hết sức và kiểm tra lại nhiều lần, nhưng vẫn xảy ra sự cố. Có những việc mình làm vô tâm nhưng người khác hiểu nhầm, trước mặt vẫn vui vẻ, sau lưng lại nói khác, đến khi con giải thích thì mắng con xối xả và xúc phạm con nặng nề. Tự nhủ đây là nghiệp phải trả, và là bài học phải học, khi mình tốt hơn thì bài học sẽ khó hơn, học nhanh thì sẽ tốt nghiệp sớm. Chỉ có điều tâm con đã thay đổi rất nhiều. Những việc đó xảy ra mà con thấy chẳng gợn bao nhiêu cảm xúc. Có nỗi buồn vi tế. Có những suy nghĩ lăn tăn trong đầu, nhưng đều có thể quan sát được, không còn mạnh lắm, và một lúc sau cũng có thể thoát ra. Con tự hỏi mình vô cảm, trơ lì, hay hồn nhiên, thơ dại? Thỉnh thoảng con thấy buồn vì mình không hề thấy gắn bó tình cảm gia đình với ba mẹ và em gái, sống một mình thoải mái chẳng thấy buồn phiền gì, thấy hơi có lỗi vì mình không có tình cảm quấn quít với ba mẹ như những người khác. Thỉnh thoảng trong cô độc, con vẫn hay lẩm bẩm: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ, nhớ mọi người…” nhưng không phải là người mẹ đã nuôi con trong kiếp này, không hiểu sao con hay nhớ một thứ tình cảm xa xôi nào đó. Nhưng con nguyện sẽ chăm sóc cho ba mẹ con trong kiếp hiện tại, quấn quít ba mẹ trong những lúc cuối đời. Con người là trùng trùng điệp điệp những phản ứng nội tâm, ngoại cảnh, những đặc điểm tính cách chồng chất sâu dày… Tìm tri kỷ cũng khó. Và thế giới này hỗn mang nhiều thứ. Lạ lùng là khi càng hiểu con người, càng dễ đọc vị đối phương, càng dễ dàng buông bỏ, không như ngày trước phải tự kiềm thúc, tự dạy dỗ tâm mới chịu buông bỏ. Con cầu mong Thầy luôn khỏe mạnh, an lành. Kính lạy Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con bạch Sư, con mới biết đến PGNT và con đã nghe đi nghe lại rất nhiều bài pháp thoại của thầy. Con đã thấm nhuần mình cần phải sống tinh tấn chánh niệm tỉnh giác. Nhưng chính trong lúc đó con nhận ra sự tham ái vô cùng lớn trong con, con và người con thương cùng tu tập, người đó không có tình cảm rõ ràng với con nhưng chúng con vẫn rất gắn bó, còn cùng nhau sách tấn tu tập, nhưng con thấy sự dính mắc về tình cảm của con với người đó này càng lớn, biểu hiện là con luôn nghĩ về những viễn cảnh tương lai. Vậy làm sao để con có thái độ đúng đắn với những điều đó?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, mẹ con mất đã 15 năm, rất lâu con không mơ thấy mẹ con, nhưng có một người bên nhà mơ thấy mẹ con nói là ở dưới đó cực và đói ạ. Như vậy là có thật không ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con rất cảm ơn Thầy đã chỉ dẫn, con đã hiểu được phần nào nhưng vẫn còn chưa rõ đối với câu: “Tất cả ngoại cảnh chỉ là duyên giúp tâm điều chỉnh nhận thức và hành vi hơn là điều chỉnh duyên ấy”. Như vậy việc điều chỉnh nhận thức hành vi khác với điều chỉnh duyên là như thế nào? Có phải trước cái duyên, ví dụ, thấy con mình do quá tin tưởng bạn bè mà nhận chuyển quà cho bạn nhưng không biết thực chất bên trong gói quà đó là gì, con nhận ra có thể ảnh hưởng nguy hại đển bản thân nó nên con có hành vi ngăn chặn sự việc này. Như vậy có phải hành vi do con nhận thức đã ảnh hưởng đến cái duyên nó đang xảy đến? Có phải là con đã nhận thức và hành vi sai hay không? Hay là chỉ khuyên răn cho nó tự nhận ra, nếu nó không nhận ra thì đó là bài học của nó phải nhận lấy? Con kính xin thầy từ bi chỉ rõ. Con cảm ơn, kính chúc Thầy luôn có sức khoẻ để hướng dẫn cho chúng con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Hôm nay, ngồi trong công ty đọc mục Hỏi – Đáp, lại nhớ đến Thầy, nhớ chùa…, tự dưng muốn được ngồi bên Thầy, cùng các bạn nghe Thầy nói chuyện về Đạo, về đời… Cái không khí bình yên của Bửu Long cũng làm mình đủ lắng đọng sau những bon chen, hối hả trong cuộc sống. Thầy vẫn miệt mài với công việc lái đò chuyên chở Pháp đến với những Phật tử hữu duyên, con cũng miệt mài với những bài học của chính con trong dòng đời này, vẫn luôn nguyện Tam Bảo gia hộ cho Thầy được nhiều sức khỏe. Thầy ơi, con bé con con cũng đã ổn định rồi, cũng tập dần quen với cuộc sống ở quê, con cũng mơ hồ nhận thấy trong hoàn cảnh một mình của con ở đây, chỉ có cho bé về quê mới là lựa chọn tốt cho cả bé và con. Vậy mà do tham lam, con đã cố giữ bé lại thành phố vì cố mong cho con bé có điều kiện phát triển tốt nhất. Rồi thì pháp đã vận hành buộc con phải ra quyết định đưa bé về quê. Giờ thì muốn dẫn bé lên chùa gặp Thầy cũng không còn dễ dàng như lúc trước. Nhưng, dù có ở đâu, trong hoàn cảnh nào con sẽ vẫn sống với nguyên lý “trọn vẹn trong thực tại đang là” như Thầy đã dạy. Đệ tử của Thầy còn là “con lạc đà” với nhiều gánh nặng, nhưng chỉ có cách trở về với thực tại, buông đi những vọng tưởng, thôi thúc thì mới có thể trở thành “con sư tử” ung dung, tự tại trong đời, Thầy nhỉ. Những lời dạy của Thầy vẫn mãi là kim chỉ nam cho con. Con xin thành kính đảnh lễ và tri ân Thầy. Kính Con

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy và các bạn đạo hữu, Lúc nãy con không hiểu “Tâm Vô Ký” là gì, mà con không dám làm mất thời gian của Thầy, nên con đã vào mục hỏi đáp và gõ chữ Tâm Vô Ký vào ô “Tìm kiếm” thì nó hiển thị rất nhiều câu hỏi và câu trả lời của Thầy về nội dung này. Trang tìm này rất có lợi ích nếu các đạo hữu có thắc mắc về đạo. Theo con có ý kiến, trước khi các bạn cần hỏi Thầy điều gì, thì mình vào đây tìm trước, nếu không tìm được thì mình mới đặt câu hỏi nhờ Thầy giải đáp, vì trong đây đã có rất nhiều câu trả lời của Thầy với rất nhiều nội dung. Thầy đã gần 80 rồi, nếu cứ trả lời hỏi đáp rất nhiều mỗi ngày thì mệt lắm. Xin cảm ơn các bạn đã đọc ý kiến này.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Con là Thanh Tú ở Đà Nẵng. Con rất vui được Thầy nhận lời gặp con vào chiều 26/1/2018. Dạ, còn 2 ngày nữa là con được gặp Thầy. Thầy ơi, khoảng gần 1 giờ con đến chùa, con có thể gặp Thầy sau giờ Thầy nghỉ trưa tầm 1h30 hoặc 2h được không Thầy? Con rất mong được gặp Thầy. Con cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy, Con hiểu sáng suốt nó như là tỉnh thức, là không bị mây mờ che lấp tâm. Khi cần lý trí thì lý trí, khi cần buông thì buông một cách tự nhiên. Tuy nhiên con chưa hiểu lắm chữ trầm tĩnh thưa Thầy. Có phải là khi vui buồn gì cứ thuận theo tính cách cá nhân mà miễn thường biết mình là được đúng không ạ? Vì như tính cách của con nhiều lúc rất sôi nổi nên con chưa thật hiểu chữ trầm tĩnh, kính mong Thầy chỉ dạy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Sau một thời gian quan sát xung quanh, con đã nhận ra mọi thứ phải nghe như nó là, thấy như nó là, đó mới là sự thật. Vì nếu không nghe như nó là, thấy như nó là thì cũng giống như người giải một bài toán mà thiếu dữ kiện vậy. Cái tâm lang thang, phóng dật nó cứ suy luận theo ý nó mà quên mất cái nó nghĩ và cái sự thật không tương ứng với nhau. Khi nhận ra điều này, con đã bớt bị ràng buộc vào ngoại cảnh. Nhận ra giác ngộ đơn giản là thấy ra tại đây và ngay bây giờ. Con của hiện tại, rất an lạc và bình an trong cuộc sống. Không né tránh đám đông, không cho mình vào một khuôn phép của một Phật tử phải như thế này như thế kia. Luôn cám ơn thầy vì đã rải tâm từ và hướng dẫn chúng con trên con đường tu tập.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy. Dạ khoảng một tháng trước con có nghe pháp thoại có đoạn nếu không có ngã thì ai là người chịu khổ? Con nghe và thấy ấn tượng với đoạn này. Dạo này có vài chuyện bất như ý khiến tâm nảy sinh cảm giác khó chịu con nhớ lại đoạn này thì những cảm giác đó giảm đi, có khi thấy mình như thoát khỏi sự khó chịu đó. Con thắc mắc là con không cố tình nhớ lại mà tự nhớ đến thì tốt phải không ạ? Cũng có thể không tốt vì nhớ đến nó cũng như những tạp khí khác đôi lúc trở về… Với con thấy tâm có xu hướng tái hiện những trải nghiệm mình thường trải qua. Ví dụ hay nghe pháp thì tâm ghi lại pháp vào tiềm thức, hay chơi game thì ghi lại hành động trong game vào tiềm thức… Nói chung là lưu trữ rồi tái hiện. Con có khi tự đặt câu hỏi là vậy muốn tốt thì tự đặt mình vào môi trường và tình huống tốt, nhưng thực tế con thấy mình không cố ép mình làm được vì xu hướng của tâm tự đi theo đường lối của nó chứ không theo ý chí của con. Mỗi lần có ý muốn làm tốt hơn là con thấy phải mệt mỏi. Thưa thầy nhận thức của con như vậy có sai ở đâu không ạ? Con kính đảnh lễ thầy. Con rất kính trọng và biết ơn thầy ạ. Con đảnh lễ thầy lần nữa.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời