Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy. Khi con ngồi thiền thì con theo dõi hơi thở vào ra. Nhưng chỉ vài phút là con chẳng thấy hơi thở đó ở đâu để mà theo dõi nữa, nếu con muốn tìm lại thì con lại phải gắng thở sâu nhưng cũng chỉ một lúc sau tình trang lại như cũ. Con đành cứ ngồi không như vậy và quan sát, nhưng con nghĩ có lẽ không có gì để theo dõi thì hay bị phóng tâm. Bạn con khuyên con lúc ấy nên chú ý vào một điểm nào đó của cơ thể. Con thực hành như thế có gì sai? Con xin thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, con thường không thích tụng kinh theo giờ giấc mà chỉ thích xem kinh nói gì để thực hành theo. Con cũng bị chỉ trích là lười biếng tu. Nhưng con hay theo dõi tâm mình, từ khi nghe pháp thoại của Sư con càng biết rõ cách thực hành mọi lúc mọi nơi và tới nay con phát hiện có một tật xấu trước đây con cố gắng bỏ mà không được vậy mà bây giờ nó ra đi hồi nào con cũng không biết. Ngày hôm qua có một người bạn phàn nàn với con rằng đang bịnh, lại phải sửa chữa nhà cửa nên cả tháng trời không lên chánh điện tu nên rất buồn phiền. Giá mà bạn con nghe pháp thoại của Sư thì tốt biết mấy. Hiện tại con rất tin tưởng vào cách tu tập mà SƯ hướng dẫn. Con cám ơn Sư ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy! Hôm nay con có vấn đề mong được thầy tư vấn, nên con mượn mail của bạn con để xin hỏi thầy, con xin thầy hoan hỷ chỉ giáo giúp con với ạ. Kính thưa thầy! Con thường xuyên nghe pháp thoại thầy giảng cũng đã hai năm rồi, nghe pháp giúp con thấy ra và điều chỉnh được thái độ sai trái rất nhiều trong cuộc sống, con rất biết ơn pháp và con cũng rất biết ơn thầy. Tuy nhiên, thời gian gần đây con vừa mới sanh em bé được 2 tháng, trong thời gian ở cữ do nhiều chuyện xẩy ra cộng với việc có em bé con luôn phải thức đêm nên con bị tress nặng. Con cũng cảm thấy mình có dấu hiệu không bình thường, con thường xuyên cáu giận và suy nghĩ tiêu cực, những lúc như thế con lại phải đối trị bằng cách nghe pháp của thầy rồi lại điều chỉnh lại thái độ thì con bình tĩnh hơn chút. Nhưng khoảng hơn 1 tháng nay con bị đau bụng rất nhiều. Con đi khám, bác sĩ bảo con bị đại tràng co thắt, con được biết bệnh do căng thẳng thần kinh gây nên một phần. Hiện giờ con đang hoang mang chưa biết phải làm sao, mỗi lúc đau con tập thấy cơn đau với thái độ chấp nhận không đối kháng nhưng hình như con chưa đủ đinh lực nên vẫn bị cơn đau chi phối thầy ạ. Con ăn nhưng không được hấp thụ nên cơ thể con rất gầy và xanh xao lắm, suy nhược trầm trọng. Hôm nay con viết ra những dòng này mong thầy tư vấn cho con, con đã sai ở đâu và con cần điều chỉnh như thế nào để chuyển hóa nghiệp này ạ? Con mong qua trang này, có ai đã bị đại tràng co thắt mà điều trị khỏi xin được chỉ cho con với ạ. Con thành kính tri ân và đảnh lễ thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. “Cứ thấy rồi sẽ thấy ra tất cả”, lời Thầy giúp con thấy lúc nào mình ứng dụng nguyên lý Thầy khai thị, tuy cái thấy chưa được rõ ràng, minh bạch. Nhiều lúc con dao động, nghi ngờ nhưng rồi cứ thấy thôi Thầy ạ. Đôi khi con muốn hỏi những phiền não, khó khăn của thân tâm, muốn trình bày điều mà con cho là mình thấy ra, lúc đó lời Thầy xuất hiện: “Thấy ra là được, chứ đâu có được gì. Nếu có được gì tức chưa thấy ra khổ, vô thường, vô ngã”. Vậy là con lại tiếp tục thấy. Con thấy mình thật tầm thường chứ chẳng bình thường, con thấy mình sợ hãi, ham muốn, ganh tị… Viết đến đây lại thấy mình đang kể tội mình, có nghĩa là hơi sân với chính mình. Ôi, con loay hoay như vậy đó! Đôi khi tâm trạng chán nản đên một hai ngày, cứ thấy thôi phải không thưa Thầy? Con thành kính bày tỏ lòng biết ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-bi Phật. Kính bạch thầy, con xin trình pháp. Trước đây con hay chánh niệm về hơi thở và toàn thân, sau đó con thấy dường như có cái biết mở rộng nên con hay an trú trực tiếp vào cái biết mặc dù chánh niệm chưa được hoàn toàn nhưng con thấy nhẹ nhàng hơn, con xin hỏi thầy con làm vậy có sai với pháp hành không? Con xin đảnh lễ thầy, mong thầy mạnh khỏe!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Chồng con có việc về VN đã hơn 2 tuần, con ở nhà một mình rất yên tĩnh. Sau giờ đi làm, con thư giãn, nghe pháp thoại rồi đi ngủ bình an. Con sống ở một tỉnh nhỏ, tuần trước, trên đường lái xe từ công ty về nhà. Lúc dừng đèn đỏ, con hướng mắt nhìn xa về phía trước, tự dưng con thấy đồi núi, cây cối, bầu trời, những dãy nhà phía trước mặt… dường như hòa chung làm một. Đây là lần đầu tiên con nhìn thấy, con có một cảm giác hơi sợ, tim đập hồi hộp. Vài chục giây sau, đèn bật xanh, con chuyển sang tầm nhìn gần, đủ để thận trọng chú tâm quan sát lái xe. Con không biết đây là hiện tượng gì, nhưng con nhớ lời thầy dạy, chỉ thấy thôi chứ không nên kết luận là gì. Chồng con đi Hà nội để làm mồ mã ông bà cha mẹ. Sẳn dịp anh ấy đi Hạ Long chơi cùng các cô cậu em chồng. Kế đến lại đi Phú Quốc…con luôn thật lòng chúc mọi người đi chơi vui vẽ mặc dù con chưa bao giờ viếng thăm những thắng cảnh đó. Thầy cho con xin hỏi, nếu mình thấy người thân đi chơi vui vẽ thì mình phải hoan hỷ nhưng sao con thấy mình không vui cũng không buồn. Tâm con cũng bình thường, nó chẳng bận lòng đến điều đó. Như vậy có phải con vô cảm không thầy? Xin thầy từ bi chỉ dạy cho con biết. Con thành kính tri ân.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Thầy cho con xin hỏi, khi nào Thầy có chuyến hoằng pháp tại Pháp? Và ở thành phố nào, con rất cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh để tiếp tục thắp lên ngọn đèn trí tuệ trong mỗi chúng con. Con kính chào Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con có bài thơ, con kính mong thầy xem giùm con. Biết sống tùy duyên. Cỏ dù cao thấp, Ông nhẹ nhàng nhổ. Đất tâm tươi mới, Ông ngồi thản nhiên.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy ạ, Con đã nghe và tìm hiểu. Nhưng con vẫn chưa thông chuyện này ạ. Con thấy hầu hết lời dạy là dạy mình buông bỏ danh lợi cho ‘bản thân mình’, thì con đã thấy mình hoàn toàn buông bỏ được ‘cho mình’ ạ. Nhưng con vẫn nghĩ nếu có lợi danh thì sẽ chu cấp và chăm sóc được tốt hơn cho những người con thương yêu, như Má con và em Út con. (Bản thân con thì con đã ‘ngộ’ là hạnh phúc không liên quan tới danh lợi.) Sức khoẻ cả Má và em Út đều yếu ớt hơn trung bình mọi người, và chưa ‘ngộ’. Cái này thì con ‘không muốn’ buông bỏ, vì không muốn là người vô trách nhiệm. Con hiểu là tập tinh tấn chánh niệm tỉnh giác thì sẽ làm mình ‘quên đi’ cái lo âu đó phải không Thưa Thầy? Nhưng như vậy cũng là vô trách nhiệm ạ? Con thì vẫn chưa tin về nghiệp và luân hồi để chấp nhận được là Má và em đang chịu nghiệp, và là con không cần phải tham danh lợi để lo tốt hơn cho Má và em thưa Thầy? Rồi có tiền thì đau bệnh nặng tốn kém sẽ tốt hơn là không có tiền ạ thưa Thầy. Con không cần danh lợi, nhưng con chưa thấy cách nào ngoài danh lợi để đối phó với đau bệnh nặng và tai nạn ạ? Có phải giải pháp duy nhất là làm cho Má và em con ‘ngộ’ (khó làm lắm) ạ? Hay con nên đặt Má và em ngang hàng với mọi chúng sanh thưa Thầy? Con mong Thầy nhiều sức khoẻ ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con Thành Kính Đảnh Lễ Thầy. Kính Bạch Thầy. Con mỗi ngày điều niệm Phật. Từ lúc con ngủ dậy thì đã thấy tiếng niệm Phật bên mình, có lúc câu niệm tự khởi, có lúc con tự mình niệm thầm 1 tiếng thì những câu niệm Phật ấy cũng tuần tự theo tự nhiên nối tiếp nhau theo từng dòng suy nghĩ của con, chỉ khi con làm việc gì đó mà cần suy nghĩ thì câu niệm Phật mới dừng. Xong khi con làm xong việc, câu niệm Phật ấy lại tiếp nối đến khi con tự mình dừng lại. Vậy có phải con đang chứa tạp Niệm?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời