Câu hỏi:
Thưa thầy, cái “cho là, phải là, sẽ là” là gì, con có hiểu nghĩa nhưng trải nghiệm chưa được rõ ràng.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiDanh sách các chủ đề phổ biến
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời“Cho là” tức đánh giá, phê phán, kết luận vấn đề một cách chủ quan. “Phải là” tức muốn sự việc phải diễn ra như ý mình. “Sẽ là” tức mong cầu đạt được kết quả ở tương lai. Điều này có thể đúng trong tục đế, nhưng không thể đúng trong chân đế.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiLúc đầu con thấy “nghĩa” là đã tốt rồi nên thầy chúc mừng, bây giờ con thấy “lý” thầy chúc mừng nữa, mai mốt đọc thông cuốn sách chính mình là “lý và sự” dung thông, thầy lại chúc mừng. Thế mới là tuyệt vời!
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiCon nên đi khám bệnh uống thuốc cho tim và thần kinh ổn định. Sự suy nhược tinh thần có thể đưa đến tình trạng bị ảnh hưởng các từ trường xấu bên ngoài. Con cũng nên xem lại chỗ ở, chỗ ngủ, chỗ làm việc v.v… có hợp lý không, vì nếu không hợp lý cũng tạo môi trường xấu cho bản thân.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiKhi con niệm Arahaṃ, Sammā Sambuddho tức tương thông với đức tính thanh tịnh trong sáng của chư Phật thì tâm con cũng dần thanh tịnh trong sáng nên lúc đó chính là con đang được đức thanh tịnh trong sáng của chư Phật soi đường dẫn lối.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiTiến thủ không phải là sa-di tu lên tỳ-kheo mà là ngày mỗi thấy rõ thân tâm con hơn. Thấy sai càng nhiều càng tốt, vì trước kia sai mà không biết, nay thấy được sai là có tiến bộ.
Tu là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi chứ không phải sám hối thôi mà được. Điều chỉnh là do thấy rõ sai xấu mà buông chứ cũng không phải điều chỉnh chủ quan theo một hệ quy chiếu mẫu mực nào.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiCon nghĩ như vậy cũng đúng. Thực ra tính biết vẫn hoạt động xuyên suốt qua các giai đoạn phát triển nhưng lúc đầu ý thức chưa nhận ra. Trải qua các giai đoạn bản năng, tình cảm, lý trí, đức tin và cuối cùng trí tuệ mới nhận ra được hoạt động của tính biết. Một cách nói khác, tâm thức phát triển tuần tự qua giác tri (qua giác quan), tưởng tri, thức tri, linh tri, tuệ tri, liễu tri hay thắng tri thì tính biết mới hiển lộ mặc dù đã có từ đầu.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiTuỳ lý do tự tử. Nếu tự tử vì uất ức thì không tốt, dù có tái sinh làm người cũng khổ. Khi biết lỗi để tự sửa mình thì không cần người khác hiểu mình hay tha thứ. Có thể có những lỗi lầm khó tha thứ nên ít được cảm thông, do đó đã sai thì đành chịu nhẫn chịu nhục để thấm thía bài học của mình, nhưng đây chính là cơ hội trở về với chính mình không cần nương tựa hay lệ thuộc ai khác.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiChuyện đã rồi, con có làm gì cũng chỉ tạo thêm phức tạp. Mẹ con và các con cứ lo tu dưỡng bản thân cho đúng tốt. Sai trái của ba con có cái giá phải trả, các con đừng để điều đó làm khổ chính mình. Cuộc đời chỉ là trường học để thấy ra sự thật, đâu là khổ đau, đâu là an lạc, đâu là trói buộc, đâu là giải thoát thì mới không bị lầm đường lạc lối.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiCon cứ làm hết lòng để nguyện cho bé được siêu sinh thì chắc chắn có kết quả tốt.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiTham và sân là hai mặt của bất thiện thường thay nhau đóng vai của mình trên sân khấu tâm như con nói, nhất là tham và sân trong cõi Dục thì con nói đúng. Ở cõi Sắc và Vô Sắc sân tạm thời ngưng hoạt động nhưng vô minh và ái dục vẫn còn, do đó tham sâu sắc và vi tế hơn, giống như một người đang vui thì khó mà buồn giận.
Ngay cả bậc Thánh A-na-hàm không còn tham sân trong cõi dục, nhưng tham trong cõi Sắc và Vô Sắc vẫn còn rất vi tế, nó rất an lạc nên sân không thể khởi lên được, nhưng chính tham dưới dạng sắc ái và vô sắc ái vẫn là trở ngại khiến chưa thể chứng ngộ A-la-hán được ngay. Ở đây tuy sân kiểu Dục giới không khởi nhưng nó đã thay thế bằng sự trở ngại vi tế này của Ái.