Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, con có bài thơ đúc kết việc tu học ạ: Thấy thì chỉ Thấy thôi Còn chi để tìm cầu Còn chi mà tranh luận Còn hỏi gì chậm mau?! Con xin kính chúc Thầy sức khỏe. Cảm ơn Thầy đã từ bi chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammā Sambuddhassa Con kính thưa thầy, con xin được hỏi thầy vấn đề này, không biết có phải do con hành trì chưa đúng hay bỏ sót chỗ nào, mà giờ cách đối nhân xử thế của con không tốt, từ trong gia đình cho đến ngoài xã hội, con chưa cư xử như là một người đã trưởng thành, đợt này khi quan sát lại thân và tâm, con thấy mình khi nói chuyện có biểu hiện ra mặt là hay cau có, khó chịu với mọi người, trong lòng bực mình, mặc dù mọi người nói chuyện rất bình thường, khi thực sự bình ổn, con quán chiếu nhìn lại mọi chuyện, con thấy mình đã bỏ lỡ khá nhiều cơ hội, trong công việc cũng như trong tình cảm, con thấy rằng mọi chuyện đều do con gây ra, con không có ý đổ lỗi cho ngoại cảnh. Nếu con có chỗ nào tu tập không nên không phải, mong thầy góp ý, giúp con sửa chữa để có thể dần thay đổi bản thân mình. Con xin cảm ơn Thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Gần đây con rất hạnh phúc khi nhận ra cái gốc rễ của những hành động, thái độ, quan điểm của con trước giờ – cái mà con nghĩ nó đã làm con đau khổ và cản trở con rất nhiều trong các mối quan hệ bên ngoài. Đó là nỗi sợ bị bỏ rơi, bị cho ra rìa, bị đối xử không công bằng. Con tập sự hài hước để được yêu thương và thu hút, để được mọi người yêu mến và vây quanh. Con cố gắng làm hài lòng người khác để họ tiếp tục chia sẻ và nhờ vả. Con nhạy cảm trong từng ánh mắt, con có thể biết được họ đánh giá cao người bên cạnh hơn con. Con sẽ rời bỏ nơi nào con không được trở nên gần gũi và thân thiết. Vì vậy, lắm lúc con tự trách mình không đủ giỏi, không đủ tốt, cũng có lúc con ước mình được yêu thương. Nhưng khi người khác nói yêu thương con, dù con biết đó là thật lòng, nhưng trong con vẫn ngờ vực, vẫn nghĩ mình không xứng đáng, vẫn không tin họ. Cũng có lúc mệt mỏi con lại thấy tội nghiệp chính mình. Con luôn có cảm giác mình không đủ tốt. Con còn có mối quan tâm đặc biệt với những bạn bị bỏ rơi như con trong một cộng đồng, một tổ chức hay một lớp học. Con nhớ lại tuổi thơ con. Con luôn bị cho ra ngoài sự hỏi thăm, chiều chuộng và khen ngợi, vì con là một đứa đen nhẻm, gầy yếu. Gia đình, bạn bè, thầy cô xung quanh luôn đánh giá cao những bạn xinh đẹp và nổi bật. Tuổi thơ con rất vui nhưng chỉ có một mảng tối duy nhất đó là sự ức hiếp vì con không sống chung với ba mẹ trong 2 năm. Con không biết bây nhiêu có đủ làm nên tổn thương cho một con người khi đến tuổi trưởng thành hay không. Con năm nay hai mươi, bề ngoài vui tươi nhưng vẫn luôn tự trách mình và đặt nhiều câu hỏi về bản thân. Đến khi những kí ức hồi bé quay về, con phải bật khóc vì hạnh phúc, ít ra con biết được cảm giác bây lâu, sự bức bối và trăn trở bây lâu của con đến từ đâu. Vừa hạnh phúc vừa đau khổ. Con nghĩ khi con biết được tổn thương của con đến từ đâu, thì con sẽ tự biết cách giải quyết nó. Nhưng hằng ngày con chỉ biết tiết chế lại cảm xúc và những đòi hỏi từ bên ngoài, nó vẫn không thỏa mãn con. Thỉnh thoảng, “đứa trẻ” trong con lại nổi dậy đòi được chiều chuộng và sống đúng với sự ích kỉ, xấu xa của mình. Xin thầy cho con một lời khuyên. Con phải làm gì bây giờ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con có hai câu hỏi xin Thầy giải đáp cho con. Thứ nhất, các loài thực vật đều có linh khí, đặt biệt là các cây to. Vậy việc các nghệ nhân bonsai ép các cây nhỏ lại và dùng các dụng cụ và vật liệu để tạo hình cho cây thì có coi là việc làm bất thiện không ạ. Ngoài ra, thì việc nuôi cá với việc làm đẹp và tạo môi trường tự nhiên thì có coi là sát sinh không ạ. Thứ hai, Thầy có thể cho con biết cách niệm bất tịnh hoặc niệm sự chết như thế nào một cách chi tiết được không ạ. Con xin cám ơn Thầy và kính chúc Thầy có thật nhiều sức khoẻ ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy ạ! Con cảm ơn Thầy đã chỉ dạy cho con! Con mong ngóng câu trả lời của Thầy từ hôm qua, từ lúc đặt câu hỏi cho đến lúc đọc được câu trả lời. Con nhận ra cái tâm mong ngóng của mình là cái tâm vọng động, là cái tâm không hiện hữu, đánh mất chánh niệm. Rồi trong lúc mong ngóng ấy, con đọc được một câu hỏi của một bạn khác hỏi Thầy về sự khác biệt giữa “vô ngã” và “tánh không”, Thầy trả lời rằng đây là điều cần phải thực chứng. Con nhận ra trước giờ mình vẫn loay hoay tìm kiếm Chân lý bằng ngôn ngữ thay vì đến để mà thấy. Con vẫn nhắm mắt tưởng tượng thay vì mở mắt ra nhìn cho rõ. Con có thực tập nhưng rất ít, mà con dành thời gian để tư duy nhiều hơn. Con còn có sở thích viết và làm thơ nữa Thầy ạ, nhưng trước khi viết gì con thường phải tư duy nó trong vài ngày, có thể là lúc nấu cơm, lúc làm việc, lúc chơi với con cái… Vậy làm sao để viết mà không bị cuốn theo những suy nghĩ trong vài ngày như vậy hả Thầy? Nếu trong lúc nấu cơm mà con không chú tâm vào nấu cơm, mà chỉ “viết” những đoạn văn ở trong đầu, tuy con biết rằng con đang không chú tâm vào nấu cơm mà đang “viết”, thì như vậy là con có chánh niệm không ạ? Thầy có thể cho con lời khuyên được không ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con theo dõi mục hỏi đáp của thầy đã lâu. Thỉnh thoảng con nghe 1 vài bài pháp nữa. Từ một người luôn suy nghĩ lăng xăng, rồi phân tích, đánh giá, giải thích cái lăng xăng đó, giờ đây con nhận ra tâm con vẫn lăng xăng nhưng con kệ nó thôi, lăng xăng là nó còn con chỉ nhìn cái lăng xăng đó không phán xét, quy kết mới chính là con, thì con thấy mọi thứ trôi qua thật nhẹ nhàng, tĩnh lặng. Không biết con nhận thấy như vậy đúng chưa ạ. Xin thầy chỉ bảo ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Từ hôm sám hối với thầy con trở về sống bình thường, thường ngày tập biết với tánh biết trong sáng sẵn có để thấy ra thân thọ tâm pháp nơi mình; khi tương giao với bên ngoài con thấy biết và an trú ngay nơi tánh biết để thấy như thật thấy, nghe như thật nghe, xúc như thật xúc; khi phát sinh vọng động con tỉnh giác thấy ra cái không thực ngay nơi thực tại nầy, không chạy theo phân tích đánh giá, kết luận chủ quan, cho là, phải là nữa và tiếp tục an trú nơi tánh biết trong sáng. Nhưng ít nhiều con vẫn luôn bị chi phối trong 1 khoảng thời gian ngắn, tùy vào mức độ tỉnh giác của tâm lúc đó mà con chạy theo nhiều hay ít, khi tỉnh giác thấy cái ta là ảo tưởng con liền trở về với tánh biết trong sáng nầy để an trú (tinh tấn chánh niệm tỉnh giác). Hữu sự, con thận trọng chú tâm quan sát nói năng làm việc cẩn thận để tránh lỡ miệng, sai sót, để không làm tổn thương người khác qua nói năng hành động suy nghĩ, (tính con xưa hay châm chọc người khác, hay đùa giỡn lắm), khi thấy có tà ý trong lúc tương giao thì con liền trờ về an trú để nghe như thật, xúc như thật, thấy như thật. Vô sự, khi vọng tưởng ào ào kéo đến thì con chỉ thấy ra nó mà ít hùa theo chạy theo khai triển cho nó to lớn hơn nữa. Nói vậy thôi chứ con vẫn chạy theo thầy ạ vì nó nhiều quá, hết chuyện nầy đến chuyện khác, con bị chạy theo một cách không hay biết gì, một hồi mới biết là đang chạy theo. Con hiện giờ vẫn còn lúng túng khi có vọng tưởng, cái thấy của con coi vậy chứ còn chạy theo ít nhiều và đôi lúc đối kháng, có khi thấy rồi mà chịu không nổi nữa thì con thường chọn giải pháp là hít vô thở ra 1 cái để nó tắt sau đó nhường lại cho tánh biết. Con từ cái lần vô tình rơi vào trạng thái thấy biết trong sáng đó thì ngày ngày lên nghe pháp thầy, mỗi ngày một ít hiểu biết về Phật pháp, biết an trú là gì (lúc đi xe), biết tánh biết là gì, biết rồi cũng để đó thôi chứ không biết xài thầy à, ngày ngày làm việc sinh hoạt thì nó tự động ứng ra xài cho con và giúp con qua được nghịch cảnh. Ngày ngày sống bình thường và đang sống tốt với hoàn cảnh của con, tự nhiên khởi lên cái mộng ước phi thường và rồi con đánh mất cái bình an tự nhiên đó, nó mất đi con cũng không biết tìm lại. Và nhờ trở về sống bình thường với gia đình con mới thấy ra nó và trở về sống với nó (nghe như thật, thấy như thật, xúc như thật) để sống trong lành, định tĩnh, sáng suốt. Xin gửi đến thầy lòng biết ơn sâu sắc, kính chúc thầy sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Tỉnh thức để sống, hay sống để tỉnh thức ạ? Con nảy ra câu hỏi này khi nhận thấy: nếu con sống để tỉnh thức (cố truy cầu tỉnh thức) thì con bắt đầu thấy một cái tôi rất lớn, rất tham lam trong con; và khi đó con còn có xu hướng bỏ quên cuộc sống xung quanh để truy tìm ‘giải thoát’. Con tự nghĩ có lẽ ‘Tỉnh thức để sống’ là đáp án đúng. Xin thầy khai thị cho con ạ. Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con thấy mỗi người đều có duyên nghiệp dai dẳng, lúc mê lúc ngộ rồi lại mê lại ngộ… Thầy vẫn miệt mài giải đáp, thực là lòng từ bi và trí tuệ cao cả. Hôm nay con chỉ muốn gửi gắm đến các bạn có trình gì thì nên súc tích ngắn gọn cho thầy đọc đỡ mệt. Còn điều gì tự mình tìm hiểu được thì tự tìm vì bài giảng thầy rất nhiều trên mạng. (chỉ cần Google từ khóa với tên thầy là ra chủ đề rồi). Đây cũng là việc mình đã làm qua và nhìn lại mới thấy. Mong các bạn thấu hiểu. Con thầm cầu mong thầy thân tâm an lạc và viên thành Phật đạo. Cảm ơn thầy và các bạn đã đọc.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy ạ! Đầu tuần con xin kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe và bình an ạ! Hôm qua con có xem một đoạn phim nghe Thầy Eckhart Tolle dạy về sức mạnh của hiện tại. Con hiểu hết lời ông ấy và thấy không có gì sai khác so với pháp Thực tại hiện tiền mà Thầy dạy chúng con. Tuy nhiên, có một thứ mà ông ấy chỉ dạy mà con vẫn còn băn khoăn chưa biết nên hiểu nó như thế nào cho đúng, đó là một “cái Tôi sâu sắc” (the deeper I). Theo Eckhart Tolle thì “cái Tôi sâu sắc” đó chính là Ý thức (consciousness, trái với Vô thức là thứ Tự ngã giả tạo thường thao túng con người), là Không có hình tướng (no form, no thing (nhấn mạnh rằng no thing chứ không phải nothing-không là gì cả), và Phi thời gian, là Khoảng không giữa những suy nghĩ, tư duy, là Thượng Đế. Vậy nếu Eckhart Tolle nói hoàn toàn đúng, thì việc “có một cái Tôi sâu sắc” như trên và “vạn pháp là vô ngã” như Đức Phật dạy có mâu thuẫn với nhau không ạ? Hiện tại con đang tự cảm thấy chúng không mâu thuẫn, và đang tự hiểu rằng từ “ngã” trong “vô ngã” mà Đức Phật dạy chính là cái Tự ngã có hình tướng (như Eckhart tolle cũng phủ nhận sự có thực và thường hằng của nó), và Đức Phật không nhắc tới “cái Tôi sâu sắc”. Con mong Thầy chỉ cho con biết con hiểu như vậy có đúng không ạ? Mong Thầy chỉ giúp để con hiểu chúng một cách rõ ràng hơn ạ? Ngoài ra, con có hiểu rõ về Đại ngã của Bà-là-môn mà Thầy thường nhắc tới, và đang tự hiểu “cái Tôi sâu sắc” mà Eckhart Tolle nói đến không phải “Đại ngã” này. Tuy nhiên, dường như trong cuộc sống còn xuất hiện một từ nữa là “Chân ngã”, một cái “Chân ngã” mà nhiều người khi tìm hiểu về tâm linh thường hiểu nó giống hệt cái “Đại ngã” của Bà-là-môn. Vậy có cách nào để giúp họ phân biệt “Chân ngã” thực sự và “Tự ngã đội lốt Chân ngã” không ạ? Có khi nào Đức Phật không nhắc tới “Chân ngã” này, mà chỉ dạy chúng ta rằng “vạn pháp là vô ngã” để giúp chúng ta không bị phạm phải sai lầm khi hiểu lầm Tự ngã là Chân ngã không Thầy? Trong cuộc nói chuyện với nhiều người, con thấy những người chưa có Đức tin nơi Phật rất khó để tiếp nhận sự thật về “vô ngã”, và có nhiều cuộc tranh cãi về việc “có Ngã và không có Ngã”. Nhưng khi nghe những lời của Eckhart Tolle, con nghĩ rằng cách nói thẳng ra rằng có một cái Tôi như vậy, nếu ông ấy nói đúng, thì dễ được chấp nhận hơn bởi nhiều người, mặc dù nó có thể khiến người ta hiểu lầm nếu không hiểu đúng. Thầy nghĩ sao về việc nói ra và không nói ra cái “Tôi” ấy hả Thầy? Con rất muốn nghe những hiểu biết đúng đắn và mạch lạc của Thầy ạ? Vì con vẫn còn rối rắm, nên trình bày còn dài dòng và lủng củng, con mong Thầy từ bi tha thứ và khai thị cho con ạ! Con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời