Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính sư! Con hiện đang sống ở Mỹ. Qua tìm hiểu Phật đạo, nghe và đọc nhiều, rồi hành nhiều pháp… nhưng lòng con vẫn chưa thấy thỏa mãn. Cách đây ít tháng, tình cờ vào nghe thử bài giảng của Sư. Thú thật nghe mấy bài đầu, vẫn nghĩ cũng chung chung, giáo điều thôi. Nhưng có hôm con được nghe Sư chia sẻ cái thật để hành qua nguyên lý Phật dạy mà Sư đã thực hành, thực thấy. Cách hướng dẫn của Sư chạm vào dòng suy nghĩ ẩn tàng như được điểm trúng vào huyệt đạo. Và con đã thực hành trở về thực tại đang là. Nay, con mạo muội gởi những dòng này để tỏ chút lòng biết ơn đến Sư. Xin Sư nhận của Con một lạy. Con đang thực hành, như sau: Khi đang làm gì, lúc đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, nói, lái xe.. con biết mình đang làm việc đó. Nếu tâm bị phóng, con nghĩ trở về, trọn vẹn, trong sáng. Trong sinh hoạt, giao tiếp hằng ngày, khi tâm con nổi tham hay sân, có khi con phát hiện ra, nó liền tự nhiên biến mất, nhưng cũng có khi sau đó con mới thấy được. Xin Sư chỉ dạy Con đã hành đúng, sai. Có gì bổ sung thêm. Kính chúc Sư Sức khỏe, kính mừng khánh tuế Sư lần 76.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thật hoan hỷ khi nghe được bài giảng của Thầy vào ngày sinh nhật của Thầy ngày 09/03/2019. Giống như con đã được đả thông kinh mạch vậy. Bởi vì trước đây con thấy lạ lạ mà không biết tại sao kì vậy, mỗi lần con trình pháp với Thầy xong dường như con bệnh nặng và khó chịu nhiều hơn phải mấy ngày và người thân xung quanh luôn luôn gây phiền não cho con rất nhiều mặc dù con vẫn cố gắng làm tốt công việc của mình, rồi luôn né tránh những phiền não từ bên ngoài (vì lúc trước con có bị suy nhược thần kinh thực vật như Thầy đã biết). Nhưng vẫn không được, nào là bệnh tật nào là phiền não đủ thứ. Rồi con chỉ thấy sao lạ quá, mỗi lần thấy pháp đúng pháp như Thầy dạy rồi trình là con bị như vậy. Nhưng con vẫn nhẫn nại tiếp tục thấy tiếp tục đi. Hôm nay con mới hiểu là càng tu thì càng gặp nhiều khó khăn càng nhiều thử thách. Đôi lúc con muốn hỏi Thầy nhưng con sợ mình bị suy nghĩ mê tín tà kiến nên thôi và tự nhẫn nại chịu đựng. Nhưng vô tình nghe được Thầy dạy con mới thông suốt. Giờ con biết mình đã đi đúng hướng Thầy chỉ dạy, giờ con tiếp tục nhẫn nại đi tiếp để học ra bài học mà Thầy đã dạy cho con và các bạn đồng đạo. Nghe được câu nói của Thầy giống như Thầy đã cho con thêm sức mạnh để vượt qua giai đoạn khó khăn trên con đường giải thoát. Con biết hôm nay con trình những điều này là con sẽ bị nữa. Nhưng kệ. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Sư Ông ạ! Con kính bạch Sư Ông. 1. Con nghe Pháp của Sư Ông hay nhắc đến từ “Thấy” và “Thấy ra” có nghĩa là mình phải quán sát để thấy được đó là khổ đau (khổ đế) và thấy ra đâu là nguyên nhân dẫn đến sự khổ đau đó (tập đế) thì tự khắc mình sẽ buông bỏ được phiền não một cách tự nhiên đúng không ạ? 2. Con mắc 1 loại phiền não là con hay sợ ngại. Đi đến đâu không có người quen hay xa lạ là con cảm thấy rất ngại. Con hay sợ làm phiền lòng người khác nên thấy ngại và nhút nhát. Con biết đó là do bản ngã nhưng con thấy khó vượt qua được nó quá ạ! Con mong Sư Ông dạy cho con ạ! Con kính chúc Sư Ông luôn an vui ạ! Sadhu! Lành thay.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy! Con xin cảm ơn Thầy vì được nghe pháp và sự chỉ dạy của Thầy trong thời gian qua ạ, đầu óc con ngày bớt nặng nề hơn. Thầy ơi, hôm trước Thầy có hướng dẫn cho con để cho vợ con nhất tâm hướng về Đạo Phật, nhưng sao mà khó quá Thầy ơi. Thầy chỉ cho con cho vợ nghe Pháp của Thầy thì mỗi lần con mở ra, vợ con bảo là đau đầu, con mượn sách của Thầy ở chùa về cho đọc thì cũng không đọc và thậm chí buổi sáng con ngồi thiền mở kinh Pali tụng (Mục đích để cho cả nhà nghe nhẹ nhàng) thì vợ con cũng lại kêu đau đầu. Duy chỉ mỗi sáng chủ nhật cả nhà đi đặt bát, cúng dường các Sư thì vợ con hoan hỷ hơn Thầy ạ. Hiện tại vợ con công việc cơ quan hơi lùm xùm, nên rất căng thẳng tinh thần, nói những lời khó nghe bất mãn, thậm chí có lúc nói những lời thô tục. Con rất lo lắng cho nhà con và cho gia đình, xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho con và vợ con với ạ. Con trân trọng cảm ơn Thầy nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, hôm nay con ngồi buông thư quán sát và con thấy được như sau: – Mỗi lần con chỉ thấy tuần tự một trong ba điều: suy nghĩ trong đầu, thân như quả bầu trống rỗng có gì khởi là biết ngay, phía sau lưng như có một miếng giáp sắt bảo vệ nên cảm nhận rất rõ phía sau lưng. – Con rất thích nghe nhạc, nhưng giờ con thấy ra sự ngọt ngào, rồi sự nguy hại và giờ con đang trên đường ly tham nó. Nó khởi lên ở đâu khi ngồi thư giãn yên tĩnh thì sẽ thấy nó như dòng đo điện não chạy ngang qua rất dài hoặc có khi như một thanh trụ càng cao trên đầu hoặc cắm trong tâm. Nhìn tới cùng sẽ nhỏ dần và biến mất âm thanh đó. – Cái cảm giác áo giáp sau lưng này con chỉ mới phát hiện ra hôm nay và con rất hoan hỷ, khi thấy hoan hỷ thì tâm lại yên lặng lại. – Trong ngày, tự nhiên thấy rõ những gì khởi lên hay mất đi trong tâm và không liên quan gì đến việc cần giải quyết bên ngoài. Cái giận cái nghi ngờ cái bất an tự thấy tự động khởi, tự động diệt không cần dụng công. Con kính xin trình thầy. Con luôn nhớ lời thầy: thực hành sao cho đúng pháp là hành động tốt nhất để trả cơn thầy, trả ơn ngôi Tam Bảo. Con chúc thầy viên thành Phật đạo và tăng long phước thọ. Kính thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Ngày gửi: 26-08-2018 Câu hỏi: Thưa Thầy, trước khi nhập diệt, Phật có dạy: tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một điều gì khác; và Thầy cũng thường dạy: trở về trọn vẹn với chính mình. Mình ở đây có ý nghĩa là gì, thưa Thầy, có phải là cái thân thọ tâm pháp đang là? Xem Câu Trả Lời: “Đúng, mình không có nghĩa là bản ngã mà chỉ là hiện tượng thân thọ tâm pháp đang vận hành, còn bản ngã chỉ là ảo tưởng”. Xin thầy có thể chia sẻ cho con hiểu như này có đúng không ạ. Con thấy là con, tức cũng là mình là thân, thọ, tâm, pháp, mà khi con nghĩ là, cho là con hay mình là thân, thọ, tâm, pháp thì con mất đi con trong suy nghĩ thân, thọ, thân, pháp trong khi đó con hay mình thì vẫn con đó, không có hình dáng gì cả, mà khi con lại nghĩ con không có hình dáng gì cả, thì con vẫn con, lại bị kẹt là con không có hình dáng gì cả. Vậy thì, con có thấy ra cái gì, mà con đặt cho cái đó một cái tên, thì cái đó gọi là cái ngã, chứ thực ra chẳng có cái gì gọi là ngã cả, mà cũng chẳng có gì là vô ngã cả, nhưng nếu con lại nghĩ là chẳng có gì là ngã, mà cũng chẳng có gì là vô ngã, thì con vẫn là như vậy. Cảm ơn câu hỏi của bạn, và câu trả lời của thầy cho con nói ra cái thấy biết của con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ thầy! Dạ con gần đây phát hiện con có xu hướng chấp nhận hiện tại. Ví dụ như khi có việc không như ý con nảy ra suy nghĩ để thuyết phục bản thân là: xảy ra việc vậy cũng tốt, qua đó mình thấy ra, học được nhiều điều, tăng thêm kiên nhẫn… Do vài việc xảy ra con thấy nếu con suy nghĩ như vậy thì trong quá trình chấp nhận, làm việc sẽ làm với tâm thế, ồ việc đến phải làm thôi, biết làm sao? Làm dưới tinh thần bị tình thế ép buộc. Nhưng cũng có hướng tiếp cận khác: ồ việc đến rồi, ta làm thôi (làm với tinh thần hứng thú, nhiệt tình). Con trước giờ rất ít khi làm việc với tinh thần thứ hai. Dạ thầy cho con hỏi là khi tâm mình chưa tự nảy ra suy nghĩ là do chưa thấy sự việc dưới một góc nhìn khác hay tại sao? Ví dụ con cần chăm sóc người nhà bị ốm: một là chăm với tinh thần trách nhiệm phải làm cho trọn, hai là chăm sóc với tinh thần yêu thương nhiệt huyết. Tuy đều là chăm sóc nhưng nếu là phải làm thì con sẽ mệt, nếu là muốn làm thì con sẽ tự do. Vậy sao con chưa khám phá ra là nên tiếp cận dưới hướng khác ạ? Con kính đảnh lễ thầy, con biết ơn thầy rất nhiều vì con thấy được cuộc sống như nó là qua lời thầy dạy. Con kính cảm ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính quí, Hôm Chủ Nhật vừa rồi con được về thiền viện dự lễ kỷ niệm 20 năm ngày thành lập Viên Không Ni cũng là ngày khánh tuế của Thầy và Ngài Hộ Pháp. Trước khi qua Viên Không Ni, đoàn chúng con có ghé qua Viên Không Tăng và được Ngài Pháp Thông ban cho bài pháp thoại ngắn nhưng vô cùng sâu sắc và ý nghĩa. Buổi lễ tổ chức đơn sơ, giản dị nhưng đầy ý nghĩa và chan chứa tình Thầy trò- huynh đệ. Lần đầu tiên con được đến Viên Không Ni nhưng con có cảm giác như nơi này đã thân thuộc với mình từ lâu lắm. Trong con dâng trào sự xúc động và lòng biết ơn vô hạn đối với Thầy, các quý Chư Tăng Ni, các quý thiện nam tín nữ. Nhờ có sự từ bi thương xót chúng sanh, hết lòng phục sự cho việc phát triển giáo pháp của Thầy và Quý Chư Tăng Ni mà phật tử chúng con có cơ hội được hội tụ về đây để chia sẻ và học hỏi pháp. Được chiêm ngưỡng oai nghi hiền từ, ung dung tự tại của các Quý Thầy, Quý Cô mà Phật tử tụi con tăng thêm niềm tín tâm nơi Tam Bảo. Đoàn tụi con ai đi về cũng hoan hỉ ngập tràn, chỉ một buổi sáng mà có được quá nhiều lợi ích. Mặc dù tụi con lần đầu tiên biết nhau trên một chuyến xe chung nhưng trân quí nhau như anh chị em ruột thịt lâu ngày gặp mặt. Được đảnh lễ Thầy, đảnh lễ Quý Chư Tăng Ni, được trực tiếp nghe đạo từ quí báu từ Thầy, con không thể diễn tả được hạnh phúc nào hơn. Con xin viết mấy dòng này để tạ ơn Thầy và các Quý Chư Tăng Ni. Nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ cho Thầy và các Quý Chư Tăng Ni luôn có nhiều sức khỏe, Phật sự viên thành. Kính Thầy,

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Kính Bạch Thầy! Chúng con thật xúc động và hoan hỷ vô cùng khi được Thầy bi mẫn hứa khả, vậy lúc nào Thầy ghé Chùa con được xin Ngài giành cho chúng con thêm chút thời gian chia sẽ pháp, nếu được thì liên lạc qua điện thoại cho con biết trước vài ngày để con thông báo cho mọi người đến tham dự ạ! Con kính niệm ân Người!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin chia sẻ đạo. Chia sẻ đạo đúng là điều được chia sẻ phải không hại mình hại người. Đòi hỏi, thái độ chia sẻ đúng là chia sẻ đúng với cái mà mình đã thấy ra và chia sẻ với tâm trong sáng không có ý đồ gì của cái ta ảo tưởng trong đó. Con xin chia sẻ nguyên lý trái mít non thì cứ trọn vẹn với độ non của nó như nó đang là. Trong việc thấy ra sự thật và sống đúng với sự thật thì điều kiện tiên quyết là pháp tự tu. Tức là nhận ra tánh biết và phát huy tánh biết. Việc nhận ra tánh biết chỉ xuất hiện khi nhân duyên đầy đủ. Điều này nằm trong vận hành của pháp hay sự trải nghiệm đời sống của mỗi người chứ không thể rèn luyện mà thành. Sống với thực tại thì tánh biết và tướng biết phải hài hòa với nhau. Nếu niệm thân, thọ, tâm, pháp mà cực đoan thì sẽ trở ngại tướng biết. Nói là nói vậy chứ thực ra trong sự thấy ra đã có cái ta chen vào làm mất đi sự trong sáng tự nhiên rồi. Ngược lại nếu mà cố tìm hiểu pháp qua lý trí chánh niệm thì thực ra cũng đang loay hoay trong sinh tử. Trở ngại cho sự trở về, trọn vẹn, trong sáng với thực tại hay tánh tướng viên dung đó chính là bản ngã. Kỳ lạ một chỗ là tánh biết biết mà như không biết mà lại phát hiện ra bản ngã và giúp tướng biết chính xác nên không rơi vào tưởng là, cho là, phải là, sẽ là. Như vậy thái độ sống với thực tại có 02 phần. Một là tánh biết rỗng lặng trong sáng, hai là khi tướng biết hoạt dụng thì cũng hoạt dụng với thái độ rỗng lặng trong sáng, vô vi. Thái độ này chính là khi hữu sự thì thận trọng, chú tâm, quan sát. Thận trọng, chú tâm, quan sát mà được ứng ra tự nhiên vô tâm thì sẽ trọn vẹn với thực tại như là đang đi, đang làm việc. Thận trọng, chú tâm, quan sát không phải là một cách sống đơn thuần mà nó có một giá trị đặc biệt lớn đó là tiếp nhận cái thực để chuyển hóa những cái ảo tưởng bên trong đặc biệt là phần vô thức. Có những trường hợp nhờ thấy ra mà đoạn diệt, có những trường hợp nhờ trọn vẹn với cái thực mà cái ảo được đoạn diệt. Điều này con thấy ra là trên thực tế cái ta vô thức cứ sinh diệt, sinh diệt và con cứ thấy. Thấy hoài mà cũng không hết nên thôi, buông luôn cho rồi. Vậy mà tự động trọn vẹn với cái thực đang là. Con nhận ra trong đời sống những cái đơn giản nhất như đi, đứng, nằm ngồi có một giá trị cực kỳ lớn trong sự điều chỉnh nhận thức và hành vi. Chỉ cần trở về, trọn vẹn, trong sáng với thực tại thì ảo tưởng biến mất đó là sự chuyển hóa vô thức lẫn hữu thức. Tánh biết thì vẫn sáng suốt, định tĩnh, trong lành. Tướng biết thì vẫn cứ hoạt động bình thường. Khi bản ngã xuất hiện thì dễ dàng nhận diện mà không phải trôi lăn như trước đây do không rõ đâu là thực, đâu là ảo nên cứ bị đánh lừa hoài. Con chỉ chia sẻ vậy thôi thầy ạ. Con xin cảm ơn thầy đã đọc. Con xin chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời