Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, Hôm trước con có hỏi thầy về công việc, nhận được câu trả lời của thầy con có hụt hẫng xíu. Nhưng thật lòng thì con cũng hiểu câu trả lời của thầy là phù hợp nhất. Mấy ngày nay con cứ nghĩ hoài, con không yên tâm tí nào, con không hiểu mình là đứa như thế nào mà đụng việc gì cũng dễ thoái chí, con loay hoay như cái vụ. Tính con không phải không chịu cực chịu khó, mà con làm cái gì con cũng thấy vô nghĩa, dư thừa, tạo nghiệp. Con chán cuộc sống này lắm, nếu mà con chả phải lo cho ai thì chắc con sẽ thử đi ở một mình trồng rau trồng khoai tự sống, muốn là vậy, nhưng con biết khó khả thi với cái cõi người này! Con thì không sợ cô đơn, không thích xả giao với ai, con giỏi ở một mình lắm. Khi mà cái chuyện tiền bạc nó gần như đuổi theo con mỗi tháng, cũng có thể gọi là ăn bữa nay lo bữa mai. Dù con đi làm không đến nổi lắm, nhưng cả nhà con (gồm cả ba mẹ em trai) tiêu nhiều, con mà bỏ việc 1 tháng thì nhà con nợ thêm 1 khoản bằng tiền lương của con, vì đâu có đồng nào dành dụm (đó là con đã trả bớt nợ nữa), con bỏ việc cũng không được, mà đi làm thì con cứ sống cái cảnh vô nghĩa. Con chán lắm lắm rồi thầy ơi. Con thử tranh thử làm song song một thứ khác để bỏ công việc hiện tại, mà không bao lâu con cũng thấy vô nghĩa, chán nản mặc dù vẫn có thể kiếm tiền. Ba chị em con nhỏ lớn ăn học đầy đủ, nhà con thì cứ phải chọn những thứ nào cho là sức khỏe, an toàn, đẹp tốt mà xài, mà từ lúc ba mẹ con lấy nhau không có nghề nghiệp ổn định, mẹ lại dành rất nhiều thời gian lo cho gia đình cho “tới nơi tới chốn”. Ba thì cứ “lo cho sức khỏe”. Tiền thì cứ mượn mấy cậu, hoặc lâu lâu có một số tiền do buôn bán đất. Từ nhỏ đến lớn con chưa bao giờ thật sự thấy vui, nhỏ thì buồn cảnh nhà, ngán nhất khi mấy đứa bạn nó tò mò hỏi con ba mẹ làm nghề gì? sao không thấy làm gì mà có tiền sống! Con chỉ biết tự kỷ và cắm cái đầu vào học. Lúc con còn nhỏ đó, nhiều lúc khi không có chuyện gì mà con tự khóc được luôn, như có năng khiếu khóc. Mà oái ăm thay lúc học xong ra trường làm không lâu con lại thấy mà chán cảnh đời, hoàn cảnh gia đình cứ kéo con phải trụ lại cái dòng đời này! Con là con thứ nhưng chị con không gánh được gia đình, em con đang học đại học, con không cho nó học thêm tiếng Tây Ban Nha mà nó cũng đòi học, 1 tháng 1 triệu, con nói nó quá thì mẹ con giận con, bảo khổ tâm vì dựa vào con này kia nọ, mẹ con giận thì im im, ngồi 1 xó, bỏ ăn, lấy dao mài xèng xẹt (mẹ con tội lắm, thương con cái, hi sinh con cái, mẹ con không đi làm nhưng cũng không rảnh rỗi, lúc nào mẹ giận mẹ mới vậy). Mà cũng không phải con keo kiệt không cho nó học, con đã từng cho nó học Anh văn 1 triệu/tháng lúc còn cấp 3 để nó thi ielts, nó cũng muốn du học này kia mà chả cố gắng tẹo nào, đi học về không học bài, không tìm hiểu thêm. Chị con hồi nhỏ cũng có học mà cũng ham chơi, tính vô tư lại được bao bọc và không lanh lắm nên ra trường đi làm chỉ đủ sống. Con nhìn nhà con thôi là con đã hiểu không phải tự nhiên mà nghèo, tự nhiên mà khổ… Dần dần con cũng bỏ bớt tính “xót xa” “cảm thương” với các cảnh cực khổ ở đời. Con phải kiếm tiền là điều chắc chắn, ba mẹ khi bước qua tuổi già mà con không dư đồng nào trong lưng thì tiền ở đâu và ai sẽ chăm ba mẹ con những lúc đau ốm bênh tật, con lại đang sống xa nhà, ba mẹ ngoài Huế không muốn vào đây. Em con căn cơ còn sơ, con không tin tưởng em con lắm. Nên con cứ lo trước cho chắc. Con đang đầy mâu thuẫn thầy ơi! Nhờ hoàn cảnh, con học được nhiều nhiều lắm, con chỉ muốn cảm ơn pháp, nhưng bây giờ con lại rơi vào tình trạng không còn thấy ý nghĩa gì trong bất cứ hoạt động hiện nay. Làm sao con duy trì cuộc sống bây giờ, con mà buông ra một tí thôi thì nhà con sẽ tan nát ngay thôi, mà con quá hiểu tính ba mẹ rồi, ba mẹ không có khả năng làm ra tiền, mấy chục năm đi mượn thì giờ cũng làm gì hơn. Với ba mẹ cũng bắt đầu giảm sức khỏe, ba mẹ một đời vì con, con không muốn ba mẹ phải lo chuyện mưu sinh lúc này. Có một lần con nói với ba con (hồi còn sinh viên) ba ơi, bạn con làm bảo vệ lương cũng 4.5tr, ba con tự ái nói ngay: ba mà đi làm bảo vệ à? Bản thân con thấy hàng ngày mình vẫn nổi tham sân si ra sao, nhưng con ý thức được, trong sâu thẳm con biết con sai. Nên con nghĩ đời sống này vẫn còn nhiều ý nghĩa với con vì qua đó con hiểu ra được mình. Con nên làm gì bây giờ? …

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Con nghe pháp và thấy ra cuộc đời này không khổ đau mà là do bản ngã tham sân si của ta làm ta khổ khi ta dính mắc vào… đó là cốt lõi của Phật pháp. Nên con sống đúng theo tinh thần: Khi xúc chạm việc đời Tâm không động không sầu Tự tại và vô nhiễm Là phúc lành tối thượng. Cứ sống đúng tốt trong mọi hoàn cảnh là tùy duyên thuận pháp. Tâm mình biết là được, chứ không phải mong cầu sự nhìn nhận quan tâm của người khác. Con kính trình pháp với Thầy. Kính xin Thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn Thầy. Kính Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con vừa nghe bài pháp mà Thầy giảng cho 1 Chị Phật Tử nhân dịp sinh nhật của Thầy con có ấn tượng với câu “Pháp đến chỉ để con thấy ra”. 1. Thấy ra có phải là thấy ra vô thường – khổ – vô ngã không ạ? 2. Con xin Thầy từ bi khai thị thêm cho con câu: Nhất hướng – Xả ly – Ly tham – Đoạn Diệt – An Tịnh – Chánh trí – Giác Ngộ – Niết Bàn. Con có đọc nhưng vẫn chưa hiểu rõ. Con thành kính tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ Sư! Thưa Sư, được biết Sư sẽ đến San Jose California được 4 ngày (từ 22/4 đến 25/4). Chúng con vô cùng hoan hỷ và mong được đến đảnh lễ Sư và nghe pháp. Xin Sư cho biết địa chỉ và thời gian để chúng con được đến gặp Sư. Con xin cám ơn Sư.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Xin cho con hỏi ạ. Trong đoạn kinh văn sau: “Này các Tỳ Khưu, có cái không sinh, không hữu, không tác không thành…”. Đây có phải là Đức Phật nói đến cái tâm chói sáng hay Tánh Giác trong sáng thấy rõ các Pháp trong ngoài minh bạch với trạng thái như là nó khi đó không thêm, không bớt như ý kiến và quan điểm chủ quan của bản ngã không ạ? Con xin tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Nghe pháp thoại của Thầy tâm con dường như đã phá vỡ phá vỡ rất nhiều quan kiến và chấp thủ của con về con đường xuất gia tu hành. Con biết tâm con còn nhiều si mê nhưng con thật sự mong muốn đi theo con đường đạo sống đời phạm hạnh, giản dị như Đức Phật và các vị Thánh Tăng đã đi ạ. Con biết con đường này thật sự rất gian nan và không hề dễ dàng gì. Con không cầu mong hay mong chờ một điều gì là lý tưởng cả vì thực tế cuộc đời thật khác xa với lý tưởng mà thật ra cũng là bản vẽ do bản ngã tự vẽ ra mà thôi. Mọi khó khăn thử thách con rất tin là luôn ẩn chứa sau nó một bài học để con tự chiêm nghiệm học ra bài học của chính con và thấy ra được sự thật. Năm ngoái con có qua Miến Điện tu học được mấy tháng sống thử đời sống xuất gia Nguyên Thủy là như thế nào. Con gặp rất nhiều khó khăn, đôi khi cứ loay hoay mãi để tìm ra con đường cho bản thân con. Nhưng tâm con cứ đau đáu con đường về hành trình tâm linh của mình. Con có chia sẻ với vợ của con, với ba mẹ thì mọi người rất thương con, mong con tu tập tại gia. Nhưng sau thời gian con cho gia đình con nghe pháp cũng gỡ ra nhiều vướng mắc trong lòng thì cũng không còn cản trở nhiều con đường tu tập của con nữa. Vì thật ra con nghĩ cản trở lớn nhất vẫn là ở bên trong con mà thôi. Cuối tháng này con sắp xếp công việc gia đình tương đối ổn xong, nếu thuận duyên con mong được qua Bửu Long làm công quả, thử thách bản thân cũng như vun bồi chí nguyện xuất gia học đạo được không Thầy? Con xin thành kính tri ân Thầy. Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ Bạch Thầy! Dạ thưa thầy, khi con vô sự, với sự rỗng lặng trong sáng thân biết thân, thọ biết thọ, ý biết ý, thì con trọn vẹn. Thấy lắm lúc vẫn bị những suy nghĩ như: vì sao có người giác ngộ vì sao có người không giác ngộ, phải chăng trong sáng và không trong sáng là vẫn còn nhị nguyên. Con hình như cố tìm quy luật, một cái hiểu nào đó thống nhất hợp lý mọi thứ con được nghe trước đây. Và mỗi lần bị dòng tư tưởng ấy cuốn theo thì con cảm thấy nặng nề tâm không thanh thoát ạ, phải chăng con bị cái bản ngã học đạo vi tế lẩn trốn không ngờ, sở đắc sở tri dẫn dụ. Con đã bị như thế chắc nhiều lần, cũng đã có lúc thấy ra nhẹ nhàng nhưng cũng vẫn chứng nào tật đó. Con mong Thầy cho con lời khuyên ạ. Con xin cảm ơn Thầy. Chúc Thầy thật nhiều sức khỏe ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thầy, cho con xin trình pháp ạ. Con đã nghỉ công việc gắn bó lâu năm, và đang thất nghiệp. Con cũng đã ly hôn vài năm. Trừ khi về quê thăm gia đình thì còn lại con ở một mình, cũng ít khi gặp gỡ ai nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng giao tiếp với mọi người xung quanh bằng cách nhắn tin qua thiết bị điện tử. Ở một mình được gần nửa năm rồi nhưng con chẳng hề thấy buồn phiền chút nào, thậm chí còn thấy hạnh phúc, thoải mái hơn. Nếu không vì phải kiếm tiền để sinh sống, con thấy ở vậy luôn càng khỏe Thầy ạ (dù mọi người xung quanh thì xót xa cho hoàn cảnh của con). Tâm chánh niệm bữa nay cũng tự nhiên hơn và mạnh hơn. Nhiều khi tâm mãi chạy theo ngoại cảnh, sau đó sẽ bị những cú đấm cảm xúc bất ngờ làm cho tê tái, nên giờ tâm đã chịu khó luôn luôn quay về chánh niệm với hiện tại. Con cứ quan sát đủ thứ tư tưởng, cảm xúc… khởi lên trong đầu, nó khởi liên tục, miên man, chẳng khi nào dứt: từ vui vẻ hưng phấn, quyết tâm, cho đến chán chường, mệt mỏi, thất vọng… Con thấy mỗi khi bị những thứ đó, chỉ cần chánh niệm ngay lại thì tâm lại dễ chịu, vui tươi. Và cứ quan sát thôi, chẳng muốn trụ lại vào bất cứ gì, thế rồi giờ chánh niệm cứ như là đôi bạn thân thiết với tâm vậy Thầy ạ. Có hôm đau đầu quá mà ráng đọc sách, tâm chạy ra ngoài, mắt thì dán vào câu chữ, và lại càng đau đầu hơn. Khi thả sách xuống để trọn vẹn với mình thì dễ chịu hơn Thầy ạ. Thỉnh thoảng con bực mình vì không thể duy trì sức khỏe tốt liên tục để làm nhiều việc… nhưng ý muốn duy trì đó cũng là khổ đúng không thưa Thầy, vì bản chất cơ thể là vô thường. Những buổi chiều tà, vào thời gian chập choạng, thường là lúc con thấy tăm tối và cô đơn, nhưng giờ mỗi lần cảm thấy thế, chỉ cần chánh niệm lại là lại thấy không còn cảm giác đó nữa. Đêm khuya nếu không ngủ được, chỉ cần mở pháp thoại lên là con ngủ ngay rất ngon lành. Con cũng quan tâm tìm hiểu các cách để bảo vệ thêm sức khỏe của mình. Con nhận ra thật ra khi tu hành thì mình cũng chẳng mất mát gì cả, ban đầu mới tu thì tưởng như mình phải dứt bỏ niềm vui khoái lạc, dứt bỏ thế gian… ghê gớm lắm. Nhưng giờ thì con nghĩ chẳng qua ban đầu phải xa lìa những thứ như thế để luyện tâm thôi, còn những gì mình có vẫn còn đây, chẳng mất đi đâu cả. Có khác chăng giờ đây là cảm giác yêu thương, tươi mới, trân trọng mọi thứ, không dính mắc trong tâm, thoát ra được những quỵ lụy sâu thẳm trong tư tưởng của mình… Còn lại mọi thứ vẫn còn đó, nguyên vẹn và tinh khôi. Thưa Thầy, có gì cần chỉ bảo thêm xin nhờ Thầy chỉ bảo giúp con. Con cảm ơn Thầy và xin đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Sư, ở chùa chúng đi học hết, chùa thì rộng công việc lúc nào cũng nhiều. Làm việc nhiều quá đôi lúc không có thời gian nghỉ ngơi dọn dẹp phòng ốc. Con dạo này thấy trong người bực bội. Nhiều khi muốn bỏ đi hành thiền một thời gian để bảo toàn sức khỏe nhưng nghĩ đi rồi ai ở nhà phụ Thầy mình công việc. Rồi nhiều khi việc nhiều Thầy trụ trì lại không thông cảm, khi làm việc không đạt hiệu quả lại còn bị Thầy la mắng. Con thực sự rất là mệt. Nhiều lúc con cãi lại Thầy trụ trì vì con không làm xuể mà Thầy cứ sai hết việc này đến việc khác. Con xin Sư cho con lời khuyên. A Di Đà Phật!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, xin Thầy cho con hỏi: 1. khi chợt nhận ra trong tâm lúc nào cũng có tánh biết, nhưng tập khí chưa hết, còn bị vô minh. Như vậy cần phải tỉnh giác, chánh niệm thêm thì các tập khí cũ sẽ hết, đúng không ạ? 2. Các quả vị anaham v.v… dựa vào mức độ tỉnh giác của tâm để xác định, phải không ạ?

Xem câu trả lời