Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, Câu trả lời của thầy làm con như bừng tỉnh lại. Thì ra bao lâu con chánh niệm tỉnh giác mà dính vào say đắm mà không biết. Rõ ràng con biết hành vi mình không tốt, nhưng lại cứ chấp rằng pháp đến với mình là giúp mình, hay trọn vẹn với pháp là hoàn hảo rồi, mà cứ tham đắm trong đó. Và đúng là sau đó con thấy mình bất an. Con đã nghĩ chẳng lẽ mình hành sai rồi sao. Và khi con định tĩnh lại, những niệm hay cảm giác muốn cầm điện thoại để chơi hay xem gì đó con thấy nó tách biệt ra, nó khởi lên con liền thấy và tâm trở nên rỗng lặng, chỉ còn 1 cái tánh biết cứ thấy như vậy. Xin thầy cho con lời khuyên con đang như vậy có đúng không. Bây giờ tâm con vẫn phân vân nhưng con thấy nó. Đúng là mình không thể biết mình sai khi không có thầy chỉ ra. Con xin thành kính tri ân thầy!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy! Con xin Thầy chỉ dạy giúp con. Con trai con năm nay 7 tuổi, con trai con bắt đầu xuất hiện ác mộng từ khi đến Mỹ năm 2017. Ban đầu con chỉ nghĩ con trai con ban ngày chơi la hét vui đùa quá nên tối đến nằm mơ. Nhưng các biểu hiện sợ hãi, khóc hét, bật dậy mỗi lần mơ vậy đều giống nhau, và khoảng thời gian mơ đó thường xảy ra từ 1:30-2:30 sáng. Tối nay trước khi đi ngủ, con của con nói: “Con sợ đi ngủ lắm, vì con sợ mơ”. Thưa Thầy, con kính xin Thầy giúp con, cho con lời khuyên. Con xin cảm ơn Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính đảnh lễ Sư Ông. Kính Bạch Sư Ông. Con kính xin Sư Ông chỉ dạy cho Con làm sao để Con không bị chấp giới ạ. Con cảm ơn Sư Ông và kính chúc Sư Ông luôn khoẻ mạnh ạ! Sadhu!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch thầy! Con đã tìm hiểu những quyển sách tâm linh huyền bí của phương Tây, của các tôn giáo Ai Cập cổ, Bà-la-môn giáo, Tây Tạng… Đa phần họ đều giải thích và có nói đến trường hợp Thân Trung Ấm, có dạng sống hình dáng rõ ràng có thể đi đây đi đó tùy ý mà phương Tây và các tôn giáo gọi là linh hồn. Tuy nhiên đạo Phật nguyên thủy thì giải thích rằng chỉ có thức tái sanh sang một cảnh giới khác mà không có Thân Trung Ấm xin thầy giải thích cho con được hiểu. Đạo Phật nguyên thủy có nói về cách hồi hướng phước cho chúng sanh đã quá vãng nhưng không đề cập cúng tài vật bằng cách đốt. Tuy nhiên theo dân gian Việt Nam có những trường hợp vong linh hiện về nhập vào người sống để đòi đốt vàng mã và những thứ họ yêu cầu, còn Phật Giáo Nguyên Thủy thì phủ nhận điều đó mà chỉ có hồi hướng phước báu thôi. Xin thầy cho con biết điều nào đúng với Chánh Pháp. Con xin cám ơn thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Thầy! Thầy ơi, giờ con đang rất vui vì mới chiều nay con mới học xong một bài học mà khoảng 20 năm qua con học hoài chưa xong. Nó là ưu điểm nhưng lại cũng là khuyết điểm của con vì cái gì quá quá cũng không tốt mà cần phải trung đạo phải không Thầy? Lúc trước đây con không biết nó là cái con còn thiếu. Nhưng cuộc đời đã mang đến cho con một tình huống mà ở đó con phải học một bài học rất đắng để con lắng nghe mà học bài, điều chỉnh lại. Con đã mất cả năm để thật sự nghiêm túc tìm ra nguyên nhân và từ đó khi con biết nó con đã điều chỉnh lại nhận thức và hành vi, luôn thận trọng để không lặp lại vết xe đổ đã làm khổ mình và khổ người. Ấy vậy mà, dường như vẫn chưa được vì nó còn ngủ ngầm trong tâm mà con còn không biết, cho nên pháp lại đến để con học tiếp bài học. Nhưng lần này con đã từng biết được cả vị ngọt và vị đắng của pháp ấy, con từng xuất ly được rồi nên dù tình huống này vô cùng đặc biệt có lúc con không thể thấy đường thoát thì con cứ trọn vẹn cảm nhận nó, hết sức thận trọng, chú tâm, quan sát và trọn vẹn với cả những niềm vui, nỗi buồn, cả nỗi đau. Có lúc nó khởi lên nó làm lung tung hết cả lên con mệt nhoài cũng muốn dẹp đi nhưng từ sâu thẳm có tiếng nói muốn để nó ở lại để mà cảm nhận và thấu hiểu, để nghe tiếng nói của những cái khởi lên đó, thế rồi con nghe được tiếng nói của nó từ thời ấu thơ, từ những thiệt thòi chịu đựng, nó rất tội nghiệp. Rồi nó vẫn lại muốn nói tiếp, lúc đó con nhớ đến bài viết “Bình thản chịu đựng” của Thầy mà con lại kham nhẫn để nó lại lắng nghe tiếp. Rồi nó lại nói cho con nghe nhiều hơn khi con nghe đến một đoạn trong cuốn “Sống trong thực tại” của Thầy, nghe đến đoạn đó chợt con bừng tỉnh ra và hiểu được những phát khởi đang hiện diện trong tâm con thực sự đến từ đâu. Thế rồi con thử thực hành theo nó, mỗi khi nó trỗi dậy lên bề mặt tâm con là con chơi với nó như bạn thôi và con trọn vẹn lắng nghe, con thật sự cảm thông và thấu hiểu nó. Con giờ cũng có nhiều an lạc, mát mẻ trong tâm thường trực nên mặc dù vậy con vẫn khoẻ lắm, những lúc phiền não ngủ ngầm này trỗi dậy con cũng buồn đau hết lòng với nó. Cũng vật vã cả tháng nay với nó Thầy ạ. Thế rồi chiều nay con ngủ dậy con thấy tâm con khinh an, tự do và cảm nhận được sự giải thoát khi gỡ được những buộc ràng ngủ ngầm nằm sâu trong tâm thức Con thấy một cảm giác tự do mênh mang vô cùng. Một niềm hạnh phúc mà ngôn ngữ không đủ để diễn đạt. Con viết thư để báo cho Thầy để Thầy và các đạo hữu cùng cảm nhận niềm hạnh phúc này với con ạ. Con không nói bài học đó cụ thể là gì cũng được Thầy nhé, đâu cần phải dùng ngôn ngữ định danh khái niệm đâu Thầy nhỉ, tâm có thể cảm nhận tâm mà. Con có kha khá bài học đã trải nghiệm, hôm nào đó con có nhiều thời gian con sẽ viết thư gửi Thầy và các đạo hữu để chia sẻ cụ thể trải nghiệm sống thực của con, biết đâu có thể giúp ích gì cho những bạn cần nó, nhất là những bạn trầm cảm, đang đi tìm con đường hạnh phúc và bình an vì giờ dù con cũng còn trẻ, mới 29 tuổi thôi nhưng sau nhiều kham nhẫn học tập thực hành để chuyển hoá phiền não thành bồ đề thì con hiện cũng đã có một cuộc sống khá là an yên và nhiều sự giải thoát, an lạc mà con hiện thấy rất hài lòng, chẳng còn muốn trở thành mà chỉ muốn trọn vẹn trong từng phút giây hiện tại. Con cảm ơn Thầy rất nhiều, dù rằng chưa từng gặp Thầy nhưng ngay từ khi con còn chưa biết tên Thầy, chưa từng được nghe tên Thầy biết Thầy thì Thầy đã hiện diện bên con. Đó là ngày cách đây 3 năm trước, con vô tình ghé chùa Bửu Long, lúc đó con chẳng còn tin hạnh phúc có thật trên đời này nữa thì khi con vào thư viện của chùa, con bỗng thấy cuốn “Hạnh phúc từ tâm” của thiền sư Osho thì nó đã đánh động đến tâm con, con bừng tỉnh và vỡ oà lên: Ồ, thì ra hạnh phúc thật sự là có! Nhờ có nó mà con đã đứng lên sau vấp ngã để can đảm tiếp tục đi trên con đường tìm kiếm hạnh phúc, để rồi trên con đường đó con lại vấp ngã, rồi con lại vô tình gặp được Thầy trong một số bài viết về hạnh kham nhẫn và thử thực hành theo và sống sót được qua khoảng thời gian đó, lúc đó con mới biết được tên Thầy nhưng ngoài ra con cũng chưa nghe và thực hành theo pháp của Thầy. Mãi cho đến cuối năm ngoái khi con học xong một bài học thì con mới biết đến Thầy thật sự, bắt đầu học với Thầy và biết đến trang nhà tu học này và mới bắt đầu mới viết thư cho Thầy. Thời gian tuy ngắn thôi nhưng con đã được học và được Thầy chỉ lối rất nhiều qua những bài pháp con của Thầy trên mạng. Con xin tri ân Thầy rất nhiều. Con cảm ơn vì mối lương duyên diệu kỳ và kỳ lạ để con có thể được Thầy nâng đỡ, dạy dỗ cho con có được hạnh phúc ngày hôm nay. Con kính chúc Thầy luôn mạnh khoẻ, an lạc Thầy nhé!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con vừa gặp 1 việc mong thầy gỡ rối giúp, 1 người đặt điều bôi xấu con trong 1 sự việc đã xảy ra lâu rồi mà con ko nhớ rõ, dù trong thâm tâm con tin rằng lúc đó mình đã ko làm gì sai, người đó hễ gặp con là lại lôi chuyện cũ ra bêu riếu, ban đầu con mặc kệ ko phản ứng vì con nghĩ mình đôi co sẽ nổi sân hận và tạo khẩu nghiệp, nhưng sự việc cứ tái diễn cũng tác động khiến tâm con phiền não. Mong thầy giúp cho con có cái nhìn đúng đắn để giải quyết “mối quan hệ” này ạ. Con xin chân thành cảm ơn và kính chúc thầy mạnh khoẻ!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, Con hay hành thiền và mỗi lần ngồi từ 1 đến 2 tiếng. Ban đầu con cảm thấy an lạc, kế đến là trạng thái khó chịu, sau đó quán sát nó một lúc con lại thấy an lạc, và cuối cùng cảm giác khó chịu lại đến cho đến lúc con ngồi không được nữa con mới mở mắt ra. Đến 10 phút sau con mới ngồi lại được như lúc đầu. Con xin hỏi Thầy, trạng thái khó chịu đó là do đâu (vì lúc ngồi con ít khi vọng tưởng) và làm sao để vượt qua nó?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch Thầy, Sống đúng tốt, để xác định đúng tốt cũng là theo một tiêu chuẩn nào đó. Phải chăng chỉ là trong hoàn cảnh đó thế nào là đúng tốt. Hơn thế nữa là làm gì tâm thấy tốt là được phải ko Thầy?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: