Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Trước tiên con xin cảm tạ ơn đức Thầy đã chỉ dạy cho con, những điều Thầy chỉ dạy tuyệt vời vô cùng, giúp con sáng ra rất nhiều điều. Hàng ngày con tinh tấn tu tập theo pháp Thầy chỉ bày là trở về trọn vẹn với thực tại, với thân thọ tâm pháp nơi mình. Vì căn cơ chưa vững nên con có chút băn khoăn về con đường tu tập kính mong Thầy chỉ dạy: Con hiểu có hai đường lối tu tập: + Một là, theo kinh Phật dạy: “Tu từ sơ phát tâm đến thành Phật phải trải qua 3 A-tằng-kỳ kiếp”, có nghĩa tu từ từ, qua các hạnh bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuê,… đến khi viên mãn các hạnh đó chứng quả Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát,… rồi mới tiến lên thành Phật. Như vậy thì dài thăm thẳm. + Hai là, theo thầy dạy là trở về ngay tâm mình để buông xả tâm tướng, hiển hiện tâm tính. Tuệ giác phát sinh và thành Phật. Như Thiền tông cũng nói: Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật. Con đường này có thể giác ngộ ngay trong đời sống này. Con cám ơn bạch Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con xin phép được trình bày và nhờ Thầy chỉ bày thêm ạ. Ví dụ như đôi khi con đi tản bộ trong công viên, khi trở về tự tri trên cái thấy biết tự nhiên thì con thấy lúc thì có nghe âm thanh, lúc thì có nhìn hình ảnh (âm thanh hình ảnh này trong công viên là rất đa dạng), lúc thì tổng hợp các xúc chạm và cảm thọ trong khi đang bước đi. Và sau đấy, khi ngồi xét lại trải nghiệm tản bộ đó, con thấy như là trong khi tản bộ, những cái thấy về thân, thọ cứ thay đổi, trôi qua, đồng thời cái thấy biết tự nhiên thì cứ duy trì bám theo các thân, thọ ấy, con tạm ví von như là có một cái thấy biết tự nhiên đang “lững thững” tản bộ vậy. Khi con suy xét lại thì càng thấy cái này rất tự nhiên như nó phải là như vậy. Đồng thời con cũng nhận thấy trong khi trải nghiệm như vậy, sẽ dẫn đến chuyện là không còn khoảng trống nào để còn kịp suy xét hay nhận biết về danh này hay sắc kia hay là tham hay sân, vì chỉ có dòng pháp thay đổi, trôi chảy và cái biết tự nhiên xuyên qua dòng pháp thân thọ ấy, là sự thật trong lúc ấy. Thành thật là con không biết thái độ ấy của con, trải nghiệm ấy của con có đúng hướng pháp hành không? Và con cần biết thêm nguyên lý cơ bản gì để đúng hướng? Con kính mong Thầy từ bi chỉ bày thêm cho con ạ. Con thành kính tri ân Thầy và kính chúc Thầy mạnh khỏe ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con đã hiểu ra, nếu con không chánh niệm tỉnh giác trong từng hoạt động hằng ngày thì suốt đời còn lại con vẫn luôn bất an. Khi nào không bình tĩnh được thì niệm Araham Sammā Sambuddho, điều đó Thầy đã chỉ dẫn rất rõ. Con thành kính tri ân Thầy đã chỉ dạy cho con và các bạn. Hôm nay con thật hạnh phúc chào đón ngày mới với tâm trạng rất an vui. Chồng con đã khoẻ. Mọi chuyện đến và đi thật vô thường. Cuộc đời thật tuyệt. Con cám ơn Thầy thật nhiều!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con nghe nói Thầy gần về (trong tuần sau). Con có thể tới đảnh lễ Thầy khi nào được ạ? Con cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, xin Thầy giúp con. Khi con trở về buông xả thân tâm, cho cái gì tự nó khởi lên thì khởi lên trong đó có cả tâm tưởng (mà con thì bị hoang tưởng), lúc đó con có nên tác ý để thấy đây là tâm tưởng và dừng lại không cho nó kéo đi hay không? Khi con buông xả trở về thì phần đầu bị nhức được giãn nở ra nhưng nó cứ tập trung vào một chỗ nhức đó thì có nên không (sự tập trung vào này là tự nhiên vì cảm thọ nhức này nó nổi bật hơn những cảm thọ khác)? Tâm con là tâm bị nghiệp lực si chi phối rất mạnh nên hiện nay con vẫn đang còn bị trầm cảm. Xin Thầy chỉ cho con cách nào để thoát được tâm si. Vì đầu óc tinh thần con luôn trong trạng thái mê mờ, đần độn, tối tăm. Không làm được việc gì mà thấy được sáng suốt cả, cái tâm si này luôn phóng ra ngoài, luôn quên chính mình. Con xin chân thành cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ sư! Thưa sư, con bị đau lưng và tê xuống chân trái hơn 1 năm rồi nhưng không đau nhiều. Cách đây 5 ngày, trong khi đang làm việc, con không làm việc gì nặng mà chỉ hắt hơi 1 cái thì con cảm nhận đốt sống lưng co giật lên, lưng con đau nhói tê xuống chân và rất đau. Con không thể đứng, đi hay ngồi được. Con đến cấp cứu tại bệnh viện, sau khi chụp MRI được xác định là bị thoát vị đĩa đệm đốt sống cấp tính, khối đĩa đệm thoát ra rất to và chèn lên dây thần kinh. Bác sĩ yêu cầu phải mỗ để lấy phần đĩa đệm đó ra. Bây giờ thì cơn đau đã giảm, con có thể đi đứng được, nhưng con cảm thấy chân con bị tê và đang yếu dần. Có một vị khuyên con nên áp dụng phương pháp Oshawa, ăn gạo lứt muối mè để chữa, không nên mổ. Giờ con đang phân vân không biết phải làm sao? Xin sư từ bi, cùng với các bác sĩ và các bạn đồng đạo theo dõi trang web này, nếu có kiến thức chuyên môn hoặc đã trải nghiệm qua căn bệnh này. Xin cho con lời khuyên. Con thành kính tri ân sư và tất cả các bạn đồng đạo! Con cũng xin được sám hối đã làm phiền sư và các bạn đồng đạo vì nội dung câu hỏi không liên quan đến việc tu tập. Xin sư và mọi người hỷ xả cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, xuất gia có ý nghĩa gì ạ? Người muốn xuất gia cần có những điều kiện gì ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy. Để phát huy tánh biết, không sinh, không diệt sẵn có trong ta thì ta cần luôn trọn vẹn với thực tại thân, tâm, mọi sự mọi vật như nó đang là con hiểu được lời Thầy dạy như thế. Nhưng bình thường khi chỉ có một mình thì con đã bất muội tỉnh giác được tương đối dễ dàng, vì luôn trọn ven, tỉnh thức với thực tại nên không khởi lên niệm hữu nhân, chỉ những niệm vô nhân trong tiềm thức khởi lên thì con trọn vẹn được với nó và nó tự diệt. Con biết như vậy là con đã hành được một cách tự nhiên vô tâm tương đối đúng với yếu chỉ mà Thầy chỉ dạy. Điều mà con muốn trình với Thầy ở đây đó là: Khi trong môi trường động, ví dụ như tiếp xúc, làm việc với người khác mà nảy sinh phiền não thì lúc này theo nguyên lý là cần trọn ven với phiền não như nó là (tức là niệm tâm). Để hành được điều này thật khó, bởi khi phiền não tức là bản ngã vi tế của con đã khởi lên, lúc đó con trọn vẹn với phiền não thì rất dễ lại dùng bản ngã để can thiệp vào tiến trình tâm thì lại sai cơ bản. Vì vậy khi tâm sân, phiền não phát sinh thì con liền trở về trọn vẹn với sự thở (niệm thân) thì dễ phát huy tánh biết hơn và khi tánh biết được phát huy thì cũng liền đồng thời tự thấy pháp, tức là tự thấy trạng thái phiền não lúc đó như nó là. Kính bạch Thầy con hành như vậy có vấn đề gì không ạ? Con mong mong Thầy góp ý, chỉ dạy thêm cho con ạ. Con xin tri ân Thầy nhều ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, Thầy cho con xin lỗi, Thầy thông cảm chỉ rõ giúp con, con chưa hiểu lắm. Con xin cám ơn Thầy! “Trong cả ba trường hợp con chỉ nên biết và kết hợp với niệm Phật “Araham Sammã Sambuddho” thôi. Biết giúp con sáng suốt và niệm Phật giúp con định tĩnh. Chỉ cần tâm sáng suốt định tĩnh là được, đừng cố giải quyết một cách chủ quan chỉ sinh rắc rối thêm.”

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Sư, làm sao để quan sát mà không đưa sự việc ở bên ngoài vào bên trong? Tại sao con luôn lưu trữ những thông tin bên ngoài ạ? Con cảm ơn Sư.

Xem câu trả lời