Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con có điều muốn hỏi, con nhờ thầy chỉ cho con. Con thấy tập khí chưa phải là vấn đề. Tập khí chỉ là những thông tin bao hàm khái niệm tên gọi và những nhận thức chủ quan đi kèm hoặc những trạng thái. Tự nó không có vấn đề. Vấn đề là luôn có một cái ngã phản ứng với tập khí. Tập khí là đối tượng của cái ngã này. Cái ngã này không phải là cái ngã ý thức. Cái ngã này vừa có thể phản ứng với cảnh bên ngoài khi được tiếp nhận qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Vừa nắm bắt tập khí vô thức làm đối tượng. Nó không điều khiển ý thức nhưng khi nó trồi lên trên sân khấu tâm thì ý thức sẽ hoạt động theo khuynh hướng của nó. Phương thức hoạt động của nó và ý thức hoàn toàn giống nhau chỉ khác là nó vi tế hơn. Ý thức không thể phát hiện ra được nó, nhiều nhất cũng là cố gắng nhận biết nó qua cái bóng của nó mà thôi. Nhờ phát hiện ra điều này nên khi đi vào chỗ tối một mặt ý thức thì nhắc nhở đừng sợ, đừng sợ nhưng cái sợ, cái hư cấu về ma không biết ở đâu mà tràn đầy trong tâm. Điều con muốn hỏi là cái ngã này có phải là bản ngã ngủ ngầm mà thầy từng nhắc đến không? Ngoài ra con hiểu được tại sao người ta say mê với sơ thiền, nhị thiền, tam thiền, tứ thiền rồi. Sơ thiền là biểu hiện phản ứng của ý thức với ngoại cảnh. Tu đến một lúc thì sẽ nhận ra có một cái ngã hoạt động độc lập mà diệt thì diệt không được nên trú vào một trạng thái để không bị ảnh hưởng bởi nó nữa. Thực ra an trú vào một trạng thái chính là đối kháng dưới dạng phòng thủ. Cho nên khi xúc chạm việc đời thì cái ngã này sẽ ứng hiện trở lại nên người ấy cảm thấy khổ, chịu không nổi thì an trú vô lại. Con nhận ra điều này là do có lúc con thấy ra được là thực ra cuối cùng của mọi vấn đề chỉ đơn giản trả mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý về đúng với tính năng công dụng của nó. Sự sống là sự tương giao. Vậy thôi đâu cần làm gì nữa. Con sợ thầy quên, thưa thầy cái ngã đó có phải bản ngã ngủ ngầm không? Con xin cám ơn thầy đã đọc Con xin chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy! Tại sao khi một người nhận ra bản tâm mình vốn thanh tịnh, trong sáng rồi mà vẫn chưa đoạn giảm được các phiền não tham, sân, si. Phải chăng khi đã thấy tánh rồi thì phải quay trở về “liễu liễu thường tri” giống như ngài Huệ Khả sau khi ngộ thiền nơi tổ Đạt Ma ạ. Và lại tùy vào mức độ thanh tịnh của mỗi người mà sống ở môi trường ô nhiễm thì sẽ bị ảnh hưởng ít hay nhiều phải không thưa thầy? Con kính tri ân thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Cuộc sống đã cho con quá nhiều ưu phiền, con muốn nương nhờ phần đời còn lại nơi cửa Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính trình thầy: Chấp ngã chấp pháp bởi còn “tôi” Nhị biên tương đối rất lôi thôi Tánh tướng vô ngôn vô lượng nghĩa Nhận ra ngay đó mới tinh khôi!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, bây giờ con mới nhận ra mình có bệnh tưởng, mắt nhậm nhìn hoa đốm, bị cuốn theo trò diễn xiếc và người làm trò xiếc. Những gì giác quan thu nhận lưu vào A-lại-da thức và được dịp thì trào lên. Nhiệm vụ mình phải tỉnh thức với những vọng tưởng đó và khi sống trong đời cần chánh niệm thấy mọi thứ như nó là mà không cần một ý nghĩ suy diễn nào. Cuối cùng là buông xả, để mọi việc trôi qua trong tĩnh lặng, không còn dấu vết gì trong tâm nữa. Con cám ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy! Con tu tập một thời gian trong con tự nhiên thấy cái gì cũng mới lạ, trong lòng hân hoan gặp lại việc gì hay ai con cũng thấy có cái gì đó mới lạ, thú vị. Mỗi ngày thức dậy con cũng thấy hân hoan với một ngày mới chứ ko trôi đi buồn tẻ… Nói chung mọi thứ con đều thấy thay đổi mới lạ từ con người đến cảnh vật nên trong lòng con lúc nào cũng thấy an vui. Nhưng khoảng 1 tháng trở lại đây con ko còn cảm giác đó nữa. Thầy cho con hỏi cái con thấy mới lạ đó có phải là con thấy được vô thường ko ạ? hay là gì ạ? và tại sao bỗng dưng con ko còn cảm nhận được cái mới lạ đó nữa ạ. Con kính chúc thầy nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con nhận thấy mình dễ dàng có cái tâm âu lo, sợ hãi. Từ nhỏ cho đến hiện tại phản ứng tâm con thường sợ hãi việc chưa đến, việc có tính không chắc chắn, hay điều không biết. Tâm ấy thường khởi bất giác, dù con có nhận ra nhưng vẫn không hiểu được nguyên do rốt ráo của tính hay sợ hãi của tâm. Xin thầy giảng thêm cho con đường hướng để tâm dũng cảm hơn, bớt đi những ảo tưởng sợ hãi không đáng có. Và, xin thầy chỉ thêm cho con về thái độ tâm trước những điều mình không thể biết, hay chi phối trong thế giới rộng lớn này. Con xin cám ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Trong quá trình hành pháp, con thấy mình cũng đã thay đổi rất nhiều. Không nôn nóng và hồi hộp hoặc hay buồn thay giùm người khác nữa. Khi có chuyện không như ý xảy ra con thường quan sát thấy tim mình đập nhanh, mình bị mệt hẳn. Lúc đó, con thấy tâm sân nổi lên trước rồi dẫn đến thân con có sự thay đổi như vậy. Rồi con lặng đi chỗ khác, ngồi yên hít thở xíu, rồi lại thấy chuyện vừa xảy ra trước đó giờ đây đã là quá khứ rồi. Cứ vậy là con bình tĩnh hơn trước mọi sự việc xảy ra. Nhưng có 1 vấn đề trong đời sống thực tại làm con vẫn lên bờ xuống ruộng đó là khi con tiếp xúc với cảnh đám tiệc, nhậu nhẹt bia rượu. Những lúc đó con quan sát thấy cơ thể mình mệt mỏi, đau đầu, hoa mắt, như không có sức sống. Từ sự mệt mỏi trên thân trước, sau đó trong đầu con chỉ hiện lên tư tưởng phải rời xa đời sống như thế này, mình muốn được sống gần gũi những người có đời sống thiện lành hơn. Chỉ có vào chùa tu con mới không phải tiếp xúc và thấy cảnh nhậu nhẹt như vậy nữa. Và con thấy chính vì cái sự muốn đó làm cho con mệt thêm xíu nữa. Thấy cuộc sống những lúc đó thật kinh khủng, con bị ám ảnh luôn. Rồi hết lần này đến lần khác như vậy, con cũng nhẫn nại quan sát tâm mình, và nhắc mình rằng nên nhẫn nại thêm chút nữa, và rồi con chỉ biết cầu nguyện chư Phật và các vị Bồ Tát gia hộ cho con được sáng suốt hơn. Có phải rằng như vậy là tâm con đang bị dính mắc giữa tốt xấu, đúng sai nên con mới thấy khổ phải không Thầy? Nhưng khi tâm con cứ nuôi dưỡng ước nguyện được sống trong môi trường thiện lành, được gần Minh sư, gần bạn tốt rồi Pháp sẽ dẫn con đi từ từ đúng đường phải không Thầy? Và bài học con cần học là sự nhẫn nại phải không Thầy? Đến khi đủ duyên mít sẽ chín, cũng như con khi đủ duyên con sẽ phải đi trên con đường mà pháp muốn con phải đi phải không Thầy? Trong quá trình thực tập con bị vướng mắc như vậy. Con xin Thầy chỉ dạy cho con, để con điều chỉnh lại nhận thức và hành vi của mình cho đúng tốt. Con thành kính tri ân Thầy! Con biết ơn Thầy thật nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con muốn hỏi một chút ạ. Bản thân con chưa có gì trong tay, nhưng cũng ko muốn sống nơi bộn bề vội vã của thành phố, muốn tìm đến một nơi xa xôi vắng người để sống cuộc đời thanh thản yên bình. Và đó là mong muốn cứ thôi thúc con, những hình ảnh xây dựng như thiết kế ra sao cứ hiện lên trong từng giây phút, dường như nó cuốn trôi con vào trong đó, và con chỉ lao lao tìm cách đạt được nó. Vậy có phải là sự tham nổi lên lấn át cả ko ạ? Bản thân con chỉ mong muốn có một nơi của riêng mình để về, để gọi là nhà, vậy có phải là tham ko ạ? Hay là sống cho hiện tại, bằng lòng có như nào sống như thế, ko có mục tiêu mục đích ạ? Con cứ bị mâu thuẫn ko biết nên làm thế nào. Mong thầy giúp con trả lời câu hỏi ạ. Con cám ơn. Sadhu sadhu.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào Sư Ông! Con là Phật tử tại gia. Thời gian gần đây, Thế giới đã xảy ra và có nhiều biến động khôn lường, mà gần đây là đại dịch Corona đã ảnh hưởng & lây lan trực tiếp đến Việt Nam – nơi chúng ta đang sống làm việc. Với những hiểm họa xảy ra từ đại dịch trên, là một người con Phật, xin Thầy cho chúng con biết mình có thái độ ứng xử thế nào để không rơi vào tâm trạng yếm thế, sợ sệt quá mức hoặc không chủ quan với tình hình rất nguy hiểm này? Con xin thành kính tri ân Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời