Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Từ tận đáy lòng con xin chân thành cám ơn Thầy! Dạ con xin được chia sẻ, gặp được Thầy biết chánh pháp thực sự mà Đức Phật muốn nói đến là gì và cũng đã chứng thực được một vài điều từ sự chỉ dạy của Thầy mà con đủ điềm tĩnh trong bối cảnh hiện nay của trái đất: Ô nhiễm môi trường, biến đổi khí hậu, khủng hoảng dân số, khủng hoảng việc làm, cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, sự đối đầu giữa các cường quốc, bệnh tật, trầm cảm ngày một nhiều và nặng, xã hội đề cao vật chất bất chấp dẫn đến nhiều trường hợp thậm chí thác loạn, bất nhân… Nhờ hiểu biết sự luân hồi tái sinh, sự chỉ dạy của thầy, biết pháp… con đã quán sự chết nên con thấy ra được nếu như con có rơi vào hoàn cảnh đường cùng, thậm chí mất cả sinh mạng cũng tuyệt đối không làm việc hại người. Và con có thể đủ trầm tĩnh trước những hoàn cảnh hiện nay. Con xin chân thành kính tri ân Thầy một lần nữa!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Đầu tiên con xin cảm ơn các bài pháp thoại của thầy. 1) Con mới học thiền theo phương pháp của thầy hơn 2 tuần nay (trước đó chắc là con tự học phương pháp thiền định, chưa chứng đắc gì cả và cũng rất mệt). Con đang bị trầm cảm, con CHO LÀ mình là một người thất bại (không việc làm, không khéo ăn nói, không đủ đẹp, không giỏi…); con CHO LÀ mọi người đang thất vọng về con, nhất là ba mẹ, vì con mà họ khổ; rồi mọi người đang xem thường con, đang cười con… Con tự thuyết phục nó là giả, nhưng với trình độ của con bây giờ thì nó y như thật và nó làm con khổ. 2) Con rất muốn nhanh chóng thoát ra khỏi hoàn cảnh này, cho nên trong con có rất nhiều thứ SẼ LÀ… rồi nghĩ mình biết ít Phật pháp nên muốn mọi thứ quanh con PHẢI LÀ… và con làm cho mọi thứ rối beng lên. Trong 1 tiếng bao nhiêu cái CHO LÀ, PHẢI LÀ, SẼ LÀ cứ lên xuống, sinh diệt luân phiên không dứt, có khi nó khởi lên được một lúc thì con mới biết, rồi dán nhãn, rồi con bảo “lại nữa rồi”, thế là nó biến mất. Nhưng tí nữa nó lại xuất hiện không giống cái trước đó nhưng cũng tương tự như vậy. Vậy cái cách con thấy như vậy thì có đúng với cách tu của thầy không? Thường là nó xuất hiện rồi thì con mới phát giác ra nó, vậy con có cần dán mác, đặt tên cho nó không, vì khi con dán mác cho nó thì dường như nó đã đi qua rồi, con chỉ đang biết là nó đã vừa ở đó. 3) Con đang thất nghiệp, con cho là mình đang ăn bám bố mẹ, cái tư tưởng này rất hay xuất hiện, và con muốn tìm đại một công việc nào đó để thoát khỏi cảm giác này. Đây có phải là cái tâm con đang lăng xăng tạo tác hay không? 4) Ba con đối với con giống như một ly nước đã đầy, cho mình là một người luôn biết cách làm việc bằng trí tuệ, còn người khác thì không bằng ông. Và ông như một chùm bom, rất dễ nổ. Từ trước tới nay con luôn sống để làm vừa lòng ông. Cái sợ bị ông coi thường trong con rất lớn. Ông rất thương các đứa con của mình, nhưng chúng không thể giỏi bằng ông khiến ông rất khổ tâm, mà ông có cảm giác mình quá già để thực hiện tài năng làm giàu của mình. Gần đây nhất, ông bực mình với con là vì con hay nghe Phật mà chẳng hiểu gì về phong thủy cả. Vì con để đồ linh tinh ngay trước mặt ngay chỗ làm việc. Ba con liên tục nói, trong lúc cái sân của ông nổi lên. Con rất muốn cãi lại, nhưng con kiềm chế không nói gì vì sợ lỡ lời làm to chuyện, lúc đó con cho ba là mê tín, thiếu hiểu biết… tóm lại là ba con sai và con đúng. Con cố tập trung vào việc con đang làm dở, cảm nhận về cái đau khi căng thẳng ở bụng. Sự ấm ức đó kéo dài 15 phút sau khi ba con đi. Cách con làm vậy có được không, có khi nào một ngày nào đó nó bùng lên mà con không kiểm soát được không? 5) Cả nhà con không cấm kịch liệt, nhưng cũng không thích con nghe pháp. Vì như vậy với họ sẽ làm con muốn đi tu, hoặc sống quá lý tưởng phi thực tế, dễ bị ức hiếp, hay nghe nhiều sẽ làm con hoang tưởng nặng thêm. Nên con luôn nghe bất cứ khi nào mình một mình, khi làm việc con đeo tai nghe. Con thấy mình cũng nghe hơi bị nhiều, làm như vậy có tốt không? Vì khi nghe con luôn cảm giác đúng ý mình, thấy bình an, hoặc dễ lấy lại cảm giác bình an. Con hay tự may đồ mặc nhà, làm công việc nhà, con bật pháp thoại lên nghe, con thấy vẫn ổn, vẫn cẩn thận làm việc của mình còn pháp thoại thì con không chủ tâm lắng nghe hay ghi nhớ gì cả. Việc làm như vậy có làm ảnh hưởng đến giới định tuệ mà con đang tu hay không? Mong thầy hoan hỉ chỉ dạy thêm cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông, nếu như con thấy ra cuộc đời quá đau khổ từ chính hoàn cảnh bất hạnh của con, chán cảnh làm người không muốn tái sanh nữa, ý muốn này có thể đúng nhưng nếu con cứ bị suy nghĩ này thúc ép để tu tập chỉ là tu tập bằng bản ngã thôi đúng không ạ? Còn nếu đúng pháp thì là mình không có ý muốn làm người nữa, không muốn luân hồi tái sinh nữa nhưng vẫn không bị ý muốn này chi phối mà biết rằng đó là mục đích của mình nhưng được nhanh hay chậm thì thuộc quyết định sự vận hành của Pháp, còn mình chỉ trọn vẹn với chính mình trong cuộc sống hiện tại. Con xin cám ơn Sư Ông!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, con nghe bài pháp thoại vô thường khổ vô ngã của thầy xong, thấy nếu nhìn thấy các pháp vô thường thì cũng thấy khổ và vô ngã đúng không ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con dần dần hiểu được “cái ta ảo tưởng” là gì. Ban đầu khi mới bước chân vào đạo thì thấm được câu “Đời là bể khổ”, thấy cái gì cũng khổ nên cầu đạo để thoát khổ. Mục đích giải thoát khỏi đời sống để đi đến nơi an lạc. Khi thâm nhập vào đạo rồi mới thấy được cái gì là khổ tự nhiên, khổ quả cái gì là khổ do chấp có ta (khổ ảo). Không có gì gọi là ta, của ta và tự ngã của ta. Mọi thứ đều tự nhiên hoạt động, có vấn đề và tự có cách giải quyết vấn đề, chẳng có ai hay ho hay tệ bạc gì, chẳng cần chứng tỏ hay hạ thấp bản thân. Không chống đối điều gì mà đổi lại bằng sự lắng nghe, sự học hỏi và thay đổi cách nghĩ và hành vy theo hướng từ bi và trí tuệ. Con cảm ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, sanh tử sự đại vô thường nhanh chóng; đêm rồi con ngủ chiêm bao thấy đi tùm lum, khi tỉnh dậy rất buồn!!! Con xin hỏi: Khi thức thì thường sáng suốt biết mình, còn khi ngủ đâu có biết mình nữa; khi chết cũng thế. Vậy người Giác Ngộ là liễu thoát sanh tử có thường sáng suốt biết mình khi thức và ngủ không??? Luôn kính thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Sư ông! Hôm nay con có một số vấn đề muốn hỏi thầy, mong thầy giải đáp giúp để con thấy ra sự thật ạ! 1. Con thấy tâm mình cứ hay lang thang chưa trở về với sự trọn vẹn và tỉnh thức với thực tại thân thọ tâm pháp, đặc biệt là chưa tỉnh thức bởi vì tâm con thường có khởi lên những suy nghĩ, ảo tưởng. Và tâm con cứ hay ù lì, không linh hoạt, không thoải mái, không mở rộng ra bên ngoài, chưa trọn vẹn tỉnh thức, cứ hay quen ngồi một chỗ, lười biếng… Và khi cơ thể con di chuyển thì con thấy cũng không thoải mái vì giống như tâm con bắt thân mình theo ý nó. Khi tâm con ở trong trạng thái như vậy thì trong con thường khởi lên ảo tưởng dục vọng. Có phải con đã vướng vào định không thầy hay như thế nào ạ? 2. Khi con làm được điều gì đó hoặc thấy ra một điều gì đó, tâm con hay khởi lên sự vui mừng, ngạo mạn và làm cho tâm con rất dễ bị lôi đi mà không còn thấy như nó đang là. Mong thầy chỉ dạy để con trở về với tâm trọn vẹn tỉnh thức ạ! Con cảm ơn Sư ông!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính xin đảnh lễ thầy! Theo lời thầy dạy con luôn thấy biết mình trong mỗi hoạt động của thân tâm, con thấy tham, sân, si… giảm hẳn. Tuy nhiên gần đây con có chuyện bất toại nguyện trong gia đình, con quan sát thấy tâm con lúc đầu sân rồi diệt, phiền não nỗi lên con cũng thấy rồi cũng lắng dịu… con nghĩ thiền đã giúp cho con buông bỏ được phiền não. Tuy nhiên sau đó con bị cao huyết áp (mà con biết chắc là do phiền não gây ra cho con vì con có bệnh cao huyết áp, mỗi khi có áp lực hoặc buồn phiền là huyết áp con lại tăng). Thầy cho con hỏi, tại sao sân, phiền não khởi lên mình thấy nó ko diệt hẳn mà nó đi vào tiềm thức dưới dạng vô thức (Bằng chứng là trong vô thức gây ra tăng huyết áp mà tâm ko thấy được? Mong thầy khai thị giúp con ạ. Con kính thầy thật nhiều sức khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông, hiện tại con muốn ly hôn vì con không còn sức chịu đựng sự quá khác biệt nhau. Con sống chung với gia đình chồng, trước giờ gia đình con chi phí nhiều hơn thu nhập nhưng mọi người trong gia đình không biết tiết kiệm, cứ phung phí, bao nhiêu năm con luôn nghĩ cách tốt nhất cho mọi người nhưng bây giờ con cảm thấy mệt mỏi. Đôi khi con để ai muốn làm gì thì làm nhưng đôi khi con bị tuột cảm xúc vì nhiều lý do thì con thấy bực mình. Thu nhập thì gộp chung và chi tiêu chung. Như vậy nếu tùy duyên thuận pháp thì con phải làm sao thưa Sư Ông? Con cứ để mọi người sống tự do theo ý thích của họ, rồi chi phí nhiều hơn thu nhập thì cứ mượn nợ để sống hay sao ạ? Xin Sư Ông cho con lời khuyên. Con cảm ơn Sư Ông ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông, cho con hỏi tinh tấn ba-la-mật nghĩa là gì vậy? Dạ con chưa hiểu, mong sư ông giải đáp giúp con ạ. Kính chúc sư ông nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời