Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy, Trong đời sống, có những lúc rảnh rỗi, con thấy cảm giác chán nổi lên, lăng xăng tìm cái này, cái kia mà phần lớn là vọng tưởng. Tâm vọng về quá khứ, tương lai, tầm cầu bên ngoài đủ kiểu rắc rối. Khi con làm một việc gì đó với sự chú tâm trọn vẹn thì những vọng tưởng và trạng thái lăng xăng kia hoàn toàn biến mất. Con cảm nhận ngay cả trong quét nhà, đổ rác cũng rất tuyệt vời, mà nào có cần đi đâu, kiếm tìm gì nữa. Ngay khi đó con thấy thật an lành, tự tại. Con xin trình lên Thầy, kính mong Thầy từ bi soi sáng. Niết-bàn Chẳng thể nào đi đến Nơi nao gọi Niết-bàn Chỉ ngay nơi thực tại Soi sáng chẳng mơ màng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con trai con đã đi du học 6 năm, mỗi năm về Việt Nam một lần. Năm nay cháu 21 tuổi. Con và chồng ly dị năm cháu 11 tuổi. Cháu rời VN đi du học năm 15 tuổi. Cháu là đứa con duy nhất của con. Trong 6 năm cháu du học thì có tới 4 năm đầu truyền thông mẹ con không tốt. Cháu không bao giờ chủ động liên lạc với con, và khi cháu về VN chơi dịp hè thì cũng rất miễn cưỡng giao lưu với mẹ. Đã có lần con bức xúc quá khóc và nói với cháu mẹ đã làm gì để con đối xử với mẹ như thế thì cháu chỉ lạnh lùng nói “Con rất happy, chỉ có mẹ không happy thôi”. Hè năm ngoái cháu về VN thì cháu lại trở nên vui vẻ, chịu nói chuyện với mẹ và ông bà ngoại chứ không lạnh lùng, khinh khỉnh như các lần trước. Năm nay cháu vẫn truyền thông rất OK với ông bà ngoại. Nhưng với con thì con cảm nhận cháu vẫn có khoảng cách. Cụ thể là cháu hay phản ứng và bắt bẻ những điều con nói, khiến con cảm thấy cháu coi thường mẹ. (Trước đây nhà chồng cũ của con cũng coi thường con dù thực ra vợ mới của chồng con kém con nhiều điểm. Con không thích kể lể và phô trương, cũng không thích ăn diện và theo đuổi chức vụ, con chỉ thích sống thầm lặng và làm những việc âm thầm tốt cho người khác, trong cuộc sống và cả trong công việc). Nhưng có lẽ vì con ít chia sẻ nên cháu có ý khinh thường mẹ. Nó đâu biết mẹ nó không phải dạng vừa. Khi thấy cháu có biểu hiện như vậy, con cũng không cáu gắt mà cũng chẳng muốn giải thích. Con chỉ thấy rất buồn. Và con nghĩ thôi kệ, cứ để nó trải đời thêm rồi nó sẽ hiểu ra thôi. Chứ nếu tâm nó không có nhiều tôn trọng với mẹ thì chẳng thể nào giải thích phân bua hay chứng tỏ được. Con có thói quen không phân bua với những người không hiểu mình. Nếu họ đủ tầm để hiểu, họ đã hiểu. Nhưng trong thâm tâm thì con đau và buồn rất nhiều. Mình thì dành bao tình cảm cho con, con thì không hiểu mà còn khinh thường mẹ. Xin Thầy chỉ giáo cho con con nghĩ và làm như vậy có đúng chưa ạ? Làm thế nào để con có thể ung dung tự tại và không bị chính con cái ruột thịt mình làm tổn thương mình ạ? Con cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con thành kính đảnh lễ Thầy và tri ân ơn đức của Thầy. Gần đây mẹ của con bị đau ở chân nhiều. Có đi khám và dùng thuốc tây y mà cũng không hết. Mẹ con suốt ngày đau đớn và lo lắng cho căn bệnh của mình. Con cũng không biết làm sao để giúp mẹ con. Hôm nay tự nhiên trong tâm con nãy lên ý nghĩ con nên ăn chay để hồi hướng phước lành đến mẹ con cho mẹ con đỡ bệnh. Con cũng không biết phải làm gì thêm nữa. Con xin Thầy cho con lời khuyên. Cũng xin Thầy chúc lành đến mẹ con. Con cám ơn Thầy! Chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông, Con xin hỏi, việc làm có chủ ý là nghiệp, không có chủ ý thì không phải nghiệp, phải không ạ? Ví như mình làm một việc mà mình có tâm ý muốn làm là nghiệp của mình. Nhưng ví như có việc mình không có chủ tâm mà bị người ta lợi dụng dẫn dắt vào để hãm hại mình thì có phải là nghiệp không ạ? Có những chuyện xảy ra mặc dầu con không có chủ ý, con bị người khác hãm hại nhưng con cứ nghĩ là do mình mà ra cứ nỗi dằn vặt trong tâm. Mặc dầu con biết “tất cả mọi chuyện xảy ra ở thế gian này đều có nguyên nhân, không có một điều gì xảy ra ở thế gian này mà không có một hay nhiều nguyên nhân”. Nhưng hậu quả mà sự kiện đó để lại quá nặng nề cho con nên con nhiều lúc dường như con nghĩ thoáng ra thì con đã buông xuống gánh nặng nhưng lắm khi con vẫn vác gánh nặng đó trên vai. Con nghĩ đó có thể không phải là một nghiệp mới của mình mà đó là quả mà mình nhận lãnh từ nhân trong quá khứ. Kính xin sư ông cho con lời khuyên ạ. Con xin thành kính đảnh lễ sư ông.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy ! Khi con ngồi buông ra hoàn toàn có những lúc tâm con lắng dịu xuống và con thấy được – Có một Cái Thấy thấy được các trạng thái, cảm xúc trồi lên. Đây là tánh biết – Trong lúc thấy đó con không khởi lên bất kì điều gì chen vào: đây chính là Vipassanā hay tuệ minh sát. – Trong cái thấy này con thấy con trầm tĩnh trước các trạng thái. Đây chính là chánh định vô vi vô ngã LUÔN LUÔN đi kèm với tuệ hay tánh biết đúng không ạ? Không thể nào tách ra được nên thầy hay nói trong tuệ đã có định mà trong định đã có tuệ. Con xin cám ơn thầy !

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Sư ơi cho con hỏi, có người nói những suy nghĩ nếu không phát ra lời nói hành động thì là nhân lép không tạo nghiệp có phải không ạ? Con cảm ơn sư

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin phép có đôi lời với vị đạo hữu có chồng được 20 năm, có 4 con và mới “bén duyên với cửa Phật”… Đọc tâm sự của bạn mà mình nhớ như in câu chuyện của mình 15 năm trước. Chỉ là mình là người bị bỏ lại đàng sau với một cháu trai 15 tuổi, vì trong một cơ duyên, ba cháu “bén duyên với cửa Phật”! Ngày đó chưa hiểu đạo, mình bị tổn thương ghê gớm, không trách Trời trách Phật, trong tâm chỉ luôn thảng thốt câu hỏi lớn “vì sao gia đình bỗng nhiên tan nát!” Sau ngày đó, mình lặng lẽ một mình nuôi con, cho đến ngày con trai lập gia đình, mình nhẹ bước thong dong đi vào đường học đạo đến hôm nay. (Còn vị đã để vợ con lại đàng sau vì “bén duyên cửa Phật” thì mãi cho đến nay vẫn còn ngụp lặn trôi nổi giữa dòng đời…) Lời Thầy dạy đã rất rõ ràng minh bạch, mình chỉ xin phép nhắc lại câu chuyện của mình với hy vọng bạn hãy nghĩ nhiều đến trách nhiệm làm mẹ với 4 đứa con, để đừng tự mình làm đổ vỡ tan nát mọi thứ…

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Tại sao con không hề có hứng thú với mọi hạnh phúc của thế gian? Có phải trạng thái này là nhân của sân do vì đã quá chán hoặc thấy nó cũng chỉ là phù phiếm không? Hay con đang rơi vào trầm không trệ tịch hoặc con đang bị rối loạn tâm lý? Nhưng cơ bản là con không thích gì thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Hai tháng trở lại đây, có những khoảnh khắc bất chợt trong ngày tự dưng con nhận ra những điều đang xảy ra đều chỉ là hiện tượng tục đế, không phải tâm chân thật, không phải chân đế, giả tạo. Những lúc đó con quay về chỗ vắng lặng bên trong, như thể có sự phân cách rõ rệt giữa những hiện tượng thân tâm đang xảy ra và cái Đang Biết, và một câu hỏi thường đến lúc đó là: thế cái gì là thật, cái thật đấy nằm ở đâu, làm sao để đến đó? Mong được thầy khai thị cho con ạ. Con đội ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, một người chỉ cần biết quay lại cảm nhận các cảm xúc, suy nghĩ của mình trong cuộc sống hằng ngày thì dù bất kể tập khí gì sâu dày cũng đến lúc được chấm dứt đúng không ạ? Cái gì có sanh ắt có diệt. Ngoài ra, xin thầy cho con hỏi thêm là biết chấp nhận thân phận nghèo, thấp kém của mình hay lá số tử vi xấu, bất hạnh thì chính là tuỳ duyên thuận pháp đúng không ạ? Cảm ơn Thầy!

Xem câu trả lời