Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Hôm nay khi con đang nghe pháp thoại thầy giảng. Khi thầy nói đến thực ra mọi người đều đang ở nơi thanh tịnh, chỉ có cái tâm khởi lên những ảo tưởng… con bỗng ngộ ra những điều Chúa nói, thế nào là trở về với nước thiên đàng. Khi thấy ra như vậy con thấy thật tuyệt vời. Hóa ra Đức Phật và Đức Chúa đều nói giống nhau.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi ạ. Tất cả là một, một là tất cả và sắc tức thị không, không tức thị sắc có tương đương nghĩa không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy. Dạ con có câu hỏi mong được thầy cho ý kiến. Con có người anh họ con của Dì vừa mới mất. Anh mất do tự tử. Sinh ra trong gia đình khó khăn chỉ có mỗi mẹ, thiếu tình thương của cha nên từ nhỏ tính cách anh cũng đã rụt rè tự ti. Lớn lên cũng chỉ vì thiếu sự quan tâm chia sẻ nên cũng đâm ra khó nghe lời hay than thân trách phận hay cãi lời mẹ (tức là Dì). Nhưng con cảm thấy anh đáng thương hơn đáng trách chỉ vì không kiểm soát được tâm mình nên thành ra suy nghĩ dại dột. Anh tử tử ngay trong nhà mới 19 tuổi thôi ạ. Giờ chỉ còn mỗi mình Dì. Chứng kiến cảnh con treo cổ chết ngay trước mặt mình đau khổ lắm ạ. Con thì đang ở xa. Xin thầy cho con hỏi là anh mất trong hoàn cảnh chán đời than thân trách phận trách những người sinh ra anh rồi treo cổ tự tự như thế thì liệu sau khi chết anh sẽ đi về đâu ạ. Và con nên làm thế nào để hồi hướng cho anh. Con cũng chỉ là chị em họ hàng thôi. Gia đình cũng không theo đạo phật nhưng con cũng nghe mẹ nói sẽ mời thầy về cầu siêu cho a. Giờ còn mỗi Dì con nên khuyên nhủ Dì như thế nào để giúp cho anh ạ. Mong thầy chỉ dạy cho con ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

A Di Đà Phật. Kính bạch Hòa Thượng. Con xin đảnh lễ và tri ân Hòa Thượng ạ. Dạ thưa Hòa Thượng con phải làm thế nào khi con tiếp xúc chỗ đông người mà không run ạ. Con cảm ơn Hòa Thượng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy tại sao ngồi thiền quan sát hơi thở lại bị ma nhập? Nếu bị ma tưởng ám thì phải làm thế nào để trở lại bình thường. Bị ma ám có nguy hiểm ko thầy, có thể dẫn đến những tác hại gì ạ? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, đọc vướng mắc của một số bạn đồng tu, con xin gửi bài thơ như một lời chia sẻ của con đến các bạn. Ngụp lặn trong dòng đời chìm nổi Mới thấy ra chân lý muôn đời Bể dâu có là gì khi tâm thanh tịnh Như như tịch tịnh bến quay đầu Trả lại cuộc đời bao khổ vui huyễn hoá Pháp về với pháp, ta với ta. Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy. Con có một thắc mắc trong tâm lí mong thầy giải đáp đáp con. Con từng là một đứa con gái suy nghĩ rất nhiều vì từ nhỏ sinh ra trong gia đình cha hay rượu chè rồi về đập đánh chửi bới mẹ nhưng cha lại rất thương và nuông chiều con. Nhỏ con chỉ biết sợ mỗi lần cha say, sợ cảnh cha mẹ đập đánh nhau. Nhưng lớn lên con lại hay bị buồn phiền biết nhận thức một tí lại hay tủi thân rồi đâm ra mặc cảm. Và rồi dần con cũng thu mình lại với gia đình, bạn bè hàng xóm những người biết con có hoàn cảnh như vậy. Nhưng đi ra xã hội con cũng hoà đồng với mọi người vui vẻ bình thường thôi ạ, không phải là quá e dè mặc cảm tự ti. Thật sự gia đình vẫn là điều khiến con buồn phiền nhiều nhất. Mọi thứ khác tác động đến con như khi đi làm bị trách mắng trong công việc hay có gì không như ý hay cho dù là bị người khác nói xấu hay chăng con đều có thể làm chủ và vượt qua được. Những điều đấy không khiến tâm con tổn thương, nhưng khi nói đến già đình, mỗi lần gọi về nhà nghe mẹ nói cha say đập đánh mẹ chửi bới rồi nghe giọng điều say rượu nói lung tung của cha thì con rất buồn. Con buồn vì thương cha thương mẹ. Mỗi lần thấy cha như thế con rất tức và khó chịu nhưng lòng con chưa bao giờ giận cha cũng rất thương cha bởi biết cha đang tạo nghiệp sau này cha sẽ khổ vì những hành động những lời nói cay nghiệt bây giờ cha đang nói ra, những lúc đó cha hoàn toàn như một người khác, một người trông hiền lành chịu khó chăm chỉ sạch sẽ ăn uống thì lúc nào cũng nhường phần con cái, nhưng giờ như thói quen mấy chục năm cứ vài ba bữa là lại rượu vào. Tính cha cũng hay chấp hay để ý đến lời nói của người khác rồi bi quan. Buồn lắm thầy ạ. Cha cũng hay nói lời xúc phạm đến cả những người đã khuất nữa. Con cũng chẳng thể khuyên được cha vì bây giờ đã hình thành thói quen mất rồi. Con thì cách đây khoảng 5-6 năm trước con có duyên được nghe pháp của một vài vị sư thầy rồi đọc nhiều bài về phật pháp trên fb giúp con thay đổi suy nghĩ tích cực hơn nhưng lúc đó con cũng chỉ biết nghe nghe vậy thôi chứ hoàn toàn chưa hiểu gì nhiều về phật giáo về đưc phật về tăng ni, vì ở quê con chùa chiền không nhiều, hầu như chỉ có một vài ngôi chùa rồi cứ đến rằm tết mọi người lại đi thắp hương cầu xin chứ lúc trước con hoàn toàn không biết gì về phật giáo. ở cùng con hầu như không có ai theo đạo gì. Mấy năm lại đây con mới dần tìm hiểu về đức phật về giáo pháp. Con trải qua quá nhiều nỗi khổ trong cảm xúc tiêu cực con cũng đã từng trầm cảm nhưng không một ai biết thậm chí đã từng nghĩ tới cái chết nhưng cũng nhờ phật pháp nhờ những lời dạy của đưc phật đã cứu con ra khỏi những sự tủi thân suy nghĩ. Thật sự con đã thay đổi tâm rất nhiều, mặc dù thế nhưng cái tính cách lâu lâu tự nhiên buồn rồi suy nghĩ tủi thân vẫn xảy ra trong con, mỗi lần buồn như vậy là con lại nghĩ đến những chuyện đã qua rồi tủi thân chán nản, rồi sau đó con lại cố gắng trấn an bản thân động viên bản thân rồi lại tích cực lại trở lại bình thường. Mặc dù chưa hoàn toàn thông suốt, chưa hoàn toàn kiểm soát được nhưng con cũng không quá áp lực với điều đó vì mỗi lần như thế chỉ một thời gian ngắn con lại vượt qua được, rồi thỉnh thoảng con lại nghe pháp. Đến một thời điểm chính xác là tầm cuối năm ngoái ngày hôm đấy cũng như những lần trước tự nhiên con thấy buồn một cảm giác bứt rứt không tả được cả đêm hôm đấy con không ngủ được con cảm thấy khó chịu mệt mỏi con muốn được nói ra cho ai đó biết tâm con đang khổ sở con muốn được ai đó giúp con nhưng làm sao có ai hiểu được nhìn vào mà biết con đang như thế nào mà giúp. Không như những lần trước cứ buồn rồi nguôi ngoai thì lần này con cảm thấy không gì có thể giúp con được, con không thể thoát ra được sự đau khổ trong con, lúc đó con cảm thấy bất lực. Nhưng chính những ngày hôm đó tự nhiên con lại thích nghe tiếng chuông chùa tự nhiên con mất đi cảm giác nghĩ đến chuyện tình yêu nam nữ chuyện lập gia đình chuyện mà trước giờ mặc dù sợ lặp lại cảnh như cha mẹ con gặp lại người chồng như cha nhưng con vẫn luôn mong muốn tìm được một người yêu thương chia sẻ con vẫn có những rung động nam nữ rung động trước những người mình thích hay những người tán tỉnh mình nhưng không hiểu sao từ sau ngày hôm ấy con mất hẳn đi những cái cảm xúc hứng thú ấy và con muốn được xuất gia, con muốn đi theo con đường đức phật. Từ khi lớn lên đi làm con vẫn phân vân không biết sau này sẽ làm gì, đam me cái gì và nên theo đuổi cái gì. Nhưng từ sau những hôm ấy con không nhớ rõ là đã chuyển biến lúc nào nhưng có con đường mà lần đầu tiên con muốn vượt qua mọi khó khăn rào cản đến cùng đó là xuất gia, theo bước chân đức Phật. Con biết sẽ khó khăn lắm vì về phía gia đình con không theo đạo gì nên bây giờ nếu con nói con muốn đi tu chắc mọi người sẽ nghĩ đến những điều tiêu cực nhất. Trước đó khi chưa biết đến Phật pháp thì con cũng có muốn trở làm bên ngành tâm lí trị liệu, dùng những gì con đã trải qua và tự cứu mình để giúp những người mắc phải đau khổ đáng thương như con, nhưng con lại là người khá kém trong cách nói năng giao tiếp. Còn xuất gia thì con vẫn chưa học các bài kinh, chưa biết cách tụng niệm. Từ sau ngày đó con tìm hiểu nhiều hơn nữa về Phật pháp, con đọc các sách Phật hàng ngày, con thực hành chánh niệm trong mọi hoạt động, quan sát thân tâm thấy mọi việc như nó đang là theo lời dạy của thầy và bài pháp con đã nghe của ni sư Liễu Pháp. Không thể ngồi để viết ra hết những chuyển biến trong con. Giá như con có thể ngồi trước thầy để nói ra thì dễ hơn vì văn từ của con lủng củng không biết cách diễn đạt trôi chảy. Từ hôm đó cũng được gần 1 năm rồi tâm nguyện của con vẫn như thuở ban đầu vẫn một lòng xuất gia nhưng vì giờ con đang làm xa nhà chưa thể về được. Thưa thầy con cũng có một điều mà bản thân vẫn cảm thấy thắc mắc con không biết phải hiểu như thế nào là giờ khi con nghe những chuyện buồn như khi con gọi về nghe mẹ nói cha như thế này thế kia hay một ai đó mất thì lúc đầu con hơi sửng sốt nhưng chỉ một lúc ngay sau đó con thây tâm mình rất bình thường, không nghĩ quá nhiều hay đau khổ vì điều đó, mặc dù con biết người thân của con đang đau khổ nhưng con chỉ biết là như thế thôi và con cố gắng an ủi chia sẻ chứ con không hoà vào nỗi đau đó. Con thấy nỗi đau khổ của họ nhưng tâm con chỉ thương họ chứ không quá đau buồn như họ. Nếu như người bình thường khi thấy gia đình người thân họ như thế thì chính họ cũng đau đớn khổ sở lo lắng, giờ tâm con lại bình tĩnh. Con tự hỏi mình liệu có phải là người quá vô tâm không, hay cảm xúc của con bị chai lì. Con không phân biệt được là liệu do con đã chịu quá nhiều tổn thương nên chai lì cảm xúc hay là con đã thoát ra khỏi những cảm xúc này. Xin thầy chia sẻ cùng con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Tại sao âm khí lại làm cho người ta sợ hãi ạ? Con nên có chánh kiến như thế nào để thoát ra khỏi sự sợ hãi này? Con kính xin Thầy từ bi chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính xin Thầy từ-bi chỉ dạy thế nào là “sống đúng tốt” để không rơi vào sanh tử? Mô Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy hoan hỷ giải thích dùm con: 1/ Thầy phân biệt dùm con tánh biết và tướng biết. Phật dạy phàm hễ có tướng đều là hư vọng, vậy tu hành là phải phát huy tánh biết không dùng tướng biết phải không thầy? 2/ Giác ngộ là thấy ra pháp tánh, là tánh lìa tất cả ý niệm về ngã dù là thô hay tế, tức là thấy được tánh như thị, cũng là tánh Chân như của vạn pháp, cũng thấy tánh “như nó đang là” mà thầy thường nói? Mà thấy được vậy thì cái hay thấy đó phải là tâm trong sáng, định tỉnh, chân tâm hay đại viên cảnh trí? Nếu vậy con nghĩ cách tu, một là “vô tâm, không tâm”, giữ tâm không theo cảnh, định tĩnh sáng suốt ngay đó là “không tâm thấy có, có hoàn KHÔNG”. Hai là thường xuyên chánh niệm tỉnh giác quán chiếu về bản chất bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, bất tăng, bất giảm, phi khứ phi lai, phi nhất phi dị, phi thường phi đoạn. Từ đó mình thể nhập vào pháp tánh như thị. Không biết con hiểu vậy có đúng không. Mong thầy từ bi giảng giải để con được hiểu.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời